Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương

Chương 18: Huyệt mộ bên bờ biển (8)

Chương trước Chương sau

Giải quyết xong bọn ma da, Khích Sảnh nhấc chân bước vào cánh cửa lần nữa. Cô giương mắt một hầm đầy xác ướp, suy nghĩ chốc lát.

Nếu bây giờ đốt đống xác ướp này , khả năng sẽ làm ảnh hưởng đến cánh cửa phía sau. Khích Sảnh đến bên cạnh cái xác ướp gần nhất, quan sát kỹ càng, xem ra vẫn còn chưa đến thời gian thức tỉnh, thế thì đợi khi xong việc cô sẽ quay trở lại để thiêu hủy cũng kh muộn.

Khích Sảnh xuyên qua đám xác ướp, cất bước đến cánh cửa cũ kỹ, phủ đầy rêu phong.

Khích Sảnh trợn tròn mắt, kh khỏi rùng một cái, khí lạnh từ cánh cửa này tỏa ra quá mạnh. Cô xoay về phía sau, định nói một câu với Y Y, nhưng khi tầm mắt của cô vô tình xuống mặt đất, lại th thứ gì đó dưới cánh cửa đang lợi dụng khe hở bên dưới, muốn chui qua đây.

Khích Sảnh ra hiệu cho Y Y lui về phía sau, còn cô thì l ra một lá bùa, niệm một đoạn chú ngắn ném xuống dưới đất. Kh ngoài dự đoán của cô, một tiếng thét vang lên.

Đúng lúc Khích Sảnh chuẩn bị lùi về phía sau để bắt đầu ra tay thì bỗng, một giọng nói lạnh lẽo kèm theo tiếng cười quái lạ truyền đến từ bên kia cánh cửa: "Là một thầy trừ ma thực lực đúng kh? Cuối cùng cũng đã đợi được ngày này ."

Tiếng nói vừa dứt, cánh cửa bỗng dưng bật mở. Khích Sảnh vốn là tính phòng bị cao nên khi th cửa bật mở, cô liền kéo tay Y Y chạy về sau một đoạn, phòng ngừa sẽ bị thứ gì đó đánh lén.

Đợi khi Khích Sảnh xoay , về phía bên kia cánh cửa lần nữa thì kh khỏi vui mừng trước cảnh tượng ở bên trong.

Một khoảng kh gian vô cùng rộng lớn với long thân của Si và một cái quan tài bằng ngọc. Đứng đối diện với cô lúc này chính là một con ác ma mặc bộ đồ màu trắng toát, đồng thời, da dẻ cũng trắng một cách bất thường, môi đỏ như son, tóc đen dài như gỗ mun.

Được , thật lỗi. Thực ra thì Khích Sảnh kh định miêu tả một con ác ma giống cách miêu tả c chúa Bạch Tuyết thế này nhưng thật sự là con ác ma này vô cùng giống với những từ miêu tả đó theo một góc khác, lẽ là theo phiên bản kinh dị .

Khích Sảnh kh khỏi nhướn mày, xoa xoa hoa tai: "Cô là ai? Cớ lại nói như vậy?"

Ma nữ áo trắng khẽ cúi đầu chào Khích Sảnh, kh đợi Khích Sảnh đáp lại, liền bay phiêu diêu vào bên trong, Khích Sảnh và Y Y đành bước theo sau.

Về phần Si, lúc này đang hưng phấn, kh tâm trí để màng đến bất kỳ ều gì ở xung qu, chỉ biết chằm chằm vào long thân của .

Nhưng ngay khi Si lao đến gần long thân thì lại bị một luồng sức mạnh nào đó b.ắ.n trở về sau, khiến râu rồng của Si đều dựng ngược lên cả vì tức giận.

Khích Sảnh liếc mắt sang, đưa tay chọc chọc vào cổ Si, vẻ như là nghe câu chuyện của ma nữ áo trắng này đã tính tiếp.

Ma nữ áo trắng th Si liền toát ra một ánh đồng cảm, cả tràn ngập sự oán giận, bi thương.

Lúc này Si mới chú ý đến ở đây một con ác ma, nhưng kỹ lại hình như chút quen mắt đ? Dường như đã nghĩ ra ều gì, gương mặt của Si chút hoang mang, biểu cảm hết sức khó tin về ma nữ áo trắng: "Ngươi, ngươi, ngươi là c chúa Phủ Hiền ?"

"Đúng vậy. Chính là ta đây, đã lâu kh gặp, Si nhỉ?"

"Ta thật kh ngờ, kh ngờ. Hóa ra Sùng Biên lại chính là một kẻ tán tận lương tâm đến nhường này. Thế mà, thế mà ta vẫn..."

Ma nữ áo trắng nở nụ cười tràn đầy sự châm chọc, chua chát: "Thế mà ngươi vẫn còn ôm ấp dù chỉ là một chút hy vọng về ta chứ gì? Thật sự ngu ngốc, đúng vậy, ta thật sự ngu ngốc và ngươi, ngươi cũng vậy."

Dứt lời, bỗng ma nữ áo trắng phát ra tràn cười ha hả, lúc sau, cô ta liền tự im lặng, bộ dạng này của cô ta, kh hiểu tại lại khiến Khích Sảnh cảm th vô cùng tội nghiệp.

Ma nữ áo trắng dường như kh muốn tiếp tục cuộc đối thoại với Si nữa, cô ta xoay qua Khích Sảnh, ngước mắt về chiếc quan tài bằng ngọc, đôi mắt mờ mịt chứa đầy nỗi oán hận: "Nếu Si cùng với thầy, hẳn là thầy đã biết được kh ít chuyện xưa đúng kh? Còn ta, cũng chỉ là một phần nhỏ trong câu chuyện xưa đó, mà nó, cũng sớm bị mọi lãng quên, từ lâu ."

"Ta chính là vợ sắp cưới của Sùng Biên."

"Vì vậy, ta kh cam tâm."

"Ta kh cam tâm nằm trong quan tài lạnh lẽo, mỉm cười tự tay kết thúc sinh mạng của ta."

Khích Sảnh thở dài, bây giờ cô mới thật sự nhận thức được rõ ràng hơn về sự độc ác, tàn nhẫn vô nhân đạo của Sùng Biên, nếu ví ta là thú vật thì cũng sẽ đôi phần kh c bằng với chúng.

Phủ Hiền và Sùng Biên vốn là th mai trúc mã, đến khi Sùng Biên cơ hội gia nhập vào phái Chính Nghĩa thì nhà vua đã chính miệng mở lời lập ra hôn ước, hứa gả con gái duy nhất của cho ta. Phủ Hiền chính là c chúa của nước Đại Việt thuở .

Trong một cánh rừng hoa muôn màu muôn vẻ, trăm hoa đua nhau khoe sắc đang hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau, bé gái tựa đầu vào vai của bé trai mỉm cười vui vẻ.

"Sùng Biên, em muốn vòng hoa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-18-huyet-mo-ben-bo-bien-8.html.]

Sùng Biên xoay , nh chóng ngắt hoa, hai bàn tay nhỏ thoăn thoắt đan ra một cái vòng hoa cho Phủ Hiền, tự tay đội lên đầu cho cô: " xinh đẹp."

Phủ Hiền cười nh khách một tiếng thì nghe Sùng Biên chậm rãi nói: "Sau này lớn lên sẽ l em làm vợ."

Đôi mắt to tròn của Phủ Hiền hơi hoang mang: "Thật kh? Bây giờ chúng ta còn nhỏ như vậy."

Sùng Biên mỉm cười dịu dàng: "Thật, chỉ muốn cưới em làm vợ mà thôi."

Trong lòng Phủ Hiền vô cùng ngọt ngào, gật đầu thật mạnh sau đó ngã đầu, tựa vào vai của Sùng Biên nên vì vậy kh thể bắt gặp được nụ cười quái lạ, kh hợp với độ tuổi của bé trai mà cô đang tựa vào.

Hai cứ thế cùng nhau lớn lên, Phủ Hiền luôn được Sùng Biên chăm sóc và bảo vệ cẩn thận, vì lẽ đó mà mỗi khi nghĩ đến Sùng Biên, trong lòng của Phủ Hiền chỉ cảm th được sự mềm mại kh gì sánh bằng, kh quá khó đoán, Phủ Hiền đã sớm đắm chìm trong mật ngọt của ái tình do tự tay Sùng Biên dệt nên cho cô.

Cuộc đời đau khổ của Phủ Hiền chính thức bắt đầu từ lúc Sùng Biên bị phái Chính Nghĩa trục xuất.

Trong khi mọi đều đang ráo riết truy tìm tung tích của Sùng Biên để định tội thì lại một ngoại lệ, đó là Phủ Hiền. Cô kh lòng dạ nào thể tin tưởng được Sùng Biên dịu dàng, tràn đầy khí phách đã lớn lên cùng với cô ngay từ nhỏ lại thể là một kẻ xấu xa giống như trong miệng mọi đang bàn tán.

Thế là, Phủ Hiền bất chấp tất cả những lời khuyên ngăn, hay thậm chí là ngăn cấm của đấng sinh thành, chạy trốn khỏi hoàng cung, tìm Sùng Biên nhằm muốn giúp rửa sạch tiếng xấu.

Phủ Hiền từ nhỏ đã là một cô c chúa được cung phụng, nu chiều. Đến nay, tìm cách mưu sinh giữa thế gian đầy loạn lạc, ma lẫn lộn thế này thật sự là vô cùng cực khổ.

Thế nhưng Phủ Hiền vẫn cắn răng chịu đựng, mọi chuyện đều do cô cam tâm tình nguyện, vì Sùng Biên, cô thể làm tất cả. Cô sẽ khiến cha mẹ th rằng Sùng Biên kh là kẻ xấu xa như vậy, cô mong cha mẹ yên lòng và cũng mong họ sẽ vui vẻ nói lên lời chúc phúc, gả cô cho Sùng Biên.

Dựa vào một ý niệm mong m đó, Phủ Hiền đã trải qua vài tháng bôn ba khổ cực đến nỗi da dẻ đen nhẻm, cả gầy gò, tr vô cùng tiều tụy thì lúc đó, cuối cùng Phủ Hiền cũng tìm đến được nơi ở Sùng Biên đã tá túc để tránh nạn bao nhiêu lâu nay. Lúc Phủ Hiền đến, Si đã bị Sùng Biên phản bội, mang luyện hóa từ lâu.

Với niềm vui trùng phùng, Phủ Hiền mảy may kh chút nghi ngờ Sùng Biên bất cứ ều gì. Cho đến khi...

Phủ Hiền mím môi, chút bất lực Sùng Biên: "Thật sự làm như vậy ?"

Sùng Biên xoay , lẳng lặng đứng bên hồ suy tư, ều đó khiến Phủ Hiền vô cùng bối rối: "Em xin lỗi. Kh em kh muốn giúp , ều, cha mẹ em..."

Lúc này, Sùng Biên xoay lại ôm toàn trọn thân thể gầy yếu của Phủ Hiền vào lòng: " biết em nhiều ều khó xử, nhưng Hiền ơi, nếu kh đánh trả, họ sẽ g.i.ế.c mất. chỉ mượn dùng thôi, sau đó sẽ hoàn trả."

Phủ Hiền do dự gật đầu, tức khắc, đôi môi của Sùng Biên dán lên khuôn miệng xinh xắn của Phủ Hiền, cô nhắm mắt, cảm nhận sự thỏa mãn tràn ngập trong trái tim nhưng lại kh th được dã tâm cuồn cuộn đang hiện lên trên gương mặt của đàn mà cô đang thân mật.

Phủ Hiền được Sùng Biên đưa về hoàng cung ngay ngày hôm sau, Phủ Hiền lén lút vào cung qua một đường hầm bí mật, cô trộm thần khí trấn giữ hoàng cung đưa Sùng Biên, hy vọng thể giúp cho Sùng Biên thành c gia tăng sức mạnh, cô kh muốn Sùng Biên bị phái Chính Nghĩa sát hại một cách oan uổng.

Nhưng Phủ Hiền lại kh hề biết rằng, món thần khí này vốn kh là một thứ thể gia tăng sức mạnh gì cả.

Sau khi Phủ Hiền l được thần khí, đang trên đường lẩn trốn ra khỏi hoàng cung thì cô vô đụng trúng một nữ quan. Nữ quan đó lên tiếng thỉnh an, nhưng khi ngẩng đầu lên thì đã th Phủ Hiền biến mất tự lúc nào, trong lòng thắc mắc tại c chúa lại vội vã như vậy chứ? vẻ như đang vô cùng khẩn trương.

Vì tin tức c chúa trốn khỏi hoàng cung kh bị truyền ra ngoài, nên nữ quan kh hay biết rằng c chúa của chính là đang l trộm đồ quý trong nhà, hai tay dâng cho ngoài.

Lúc thần khí đã về đến tay, Sùng Biên bắt đầu trở mặt với Phủ Hiền, giam lỏng cô trong một căn phòng tăm tối, còn Sùng Biên thì ra sức náo loạn thế gian, lập môn phái, tạo thế lực để đối đầu trực diện với phái Chính Nghĩa.

Thế nhưng Sùng Biên lại đến hoàng cung g.i.ế.c vua, ều này khiến lòng hoang mang tột độ. Mà hóa ra, Sùng Biên xem trọng kh là Phủ Hiền mà lại chính là mẹ của cô - hoàng hậu Nguyễn Liên.

Sùng Biên bắt c Nguyễn Liên, làm nhục Nguyễn Liên ngay ở trước mặt cô, thời ểm , trong lòng Phủ Hiền bừng lên một ngọn lửa oán hận vô cùng lớn.

Phủ Hiền khép kín hai mí mắt, dẫu vậy thì gương mặt c.h.ế.t lặng của Nguyễn Liên vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí của cô làm Phủ Hiền gần như phát ên phát dại, đó kh ai xa lạ mà chính là mẹ luôn mực yêu thương cô, nuôi dưỡng cô khôn lớn. Cô tôn trọng Nguyễn Liên biết bao, ngưỡng mộ tình yêu giữa bà và vua cha biết bao, nhưng hiện tại, nỗi đau khổ cũng đang lan tràn đến từng mạch m.á.u của cô, khiến cô hối hận biết bao, nhưng đều kh đủ, đều đã quá muộn màng.

Cả Phủ Hiền bị trói trên ghế cao, cô cũng chỉ ngồi im bất động, tiếng nhóp nhép đáng xấu xa, ghê tởm vẫn cứ truyền đến bên tai. Giọng nói của cô khàn khàn, gần như kh còn chút hơi sức nào: "Tại ?"

Đến cả mỉm cười, Sùng Biên cũng kh thèm giả vờ, gương mặt sắc lạnh đến cực ểm, dù đang hành hạ thân xác của Nguyễn Liên nhưng trên gương mặt lại kh l một tia sung sướng: "Chính cha của cô đã g.i.ế.c hại cha mẹ của ta, mà vào thời ểm ta sắp chết, mẹ của cô lại đến, ôm ta vào lòng, nàng âu yếm an ủi ta, cứu ta thoát khỏi tử vong trong gang tấc."

Nói đến đây, Sùng Biên cúi đầu xuống hôn lên đôi môi tái nhợt, rướm m.á.u của Nguyễn Liên: "Nhưng đến khi ta tỏ ý với nàng thì nàng lại từ chối ta, cô nói xem đáng hận kh chứ? Còn cha của cô, ta kh biết được thân phận thật sự của ta nên mới hứa gả cô cho ta vì th ta và mẹ của cô quá gần gũi."

"Liên, em nói , em kh nói ra mọi chuyện với Phủ Giảng là muốn bảo vệ ta đúng kh? Em tình cảm với ta mà, đúng kh? Em nói , Liên."

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...