Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 21: Nỗi lòng của tổng tài
Khích Sảnh thở hồng hộc kéo Y Y đã bị bất tỉnh lên bờ biển, lúc nãy cô th bà kh chịu đựng được nữa nên đã l viên ngọc x dương nhét qua áo cho bà. Ai dè ngọc này kh tác dụng tức thời như vậy, thành ra cả hai đều cùng nhau ướt sũng.
Đè hai tay trên lồng n.g.ự.c của Y Y, Khích Sảnh làm vài động tác sơ cứu, cô Y Y tỉnh lại và bắt đầu ho khan dữ dội thì cuối cùng cũng yên tâm. Khích Sảnh nằm dài xuống bờ biển, quá mệt mỏi , ôi cái cảm giác đảo lộn thời gian này, giống như cả nửa tháng trời cô chưa từng được ngủ vậy.
Khích Sảnh và Y Y cuốc bộ ra khỏi bãi biển, nơi này vốn là khu du lịch kh nhỏ, bây giờ lại còn xuất hiện huyệt mộ nên hầu như xe taxi đều thường trực ở đây, kh lo kh xe. Lúc mỗi vẫy một chiếc taxi, định bước lên thì Khích Sảnh nghe Y Y hỏi: "Cô Khích Sảnh, về chuyện bên trong huyệt mộ thì..."
"Chuyện gì nên nói thì cô muốn nói cũng được, còn chuyện kh nên nói thì đừng nói ra là được."
"Vâng, chào cô Khích Sảnh. Cảm ơn cô nhiều, hẹn ngày gặp lại."
Y Y chiếc xe chở Khích Sảnh đã khuất bóng ở phía xa thì khẽ cúi đầu một cái theo hướng đó mới bắt đầu lên xe rời , nếu kh nhờ Khích Sảnh thì bà đã sớm kh thể nhặt về một mạng này nên đương nhiên hiện tại, Y Y giống như thiên lôi của Khích Sảnh vậy, sai đâu đánh đó, sau khi nghe Khích Sảnh nói vậy thì bà đã hiểu.
Khích Sảnh kh ý kiến gì về những việc đã xảy ra trong hang động, bà muốn nói thế nào cũng kh , chỉ cần đừng bép xép nửa lời những việc thần kỳ của cô là được, hơn nữa nụ cười của cô cũng thâm ý khác. Bà đúng là kh lầm, Khích Sảnh thật sự kh là một kh tốt, chỉ là bề ngoài chút khó gần mà thôi.
Nếu là khác thể đã sắp xếp hết thảy bắt buộc bà nói theo như vậy, nhưng Khích Sảnh thì kh. Được , thể là do cô lười, nhưng bà sẽ kh nghĩ đến lý giải này thêm nữa để giữ hình tượng cho Khích Sảnh.
Nếu Khích Sảnh biết nhất định sẽ bật ngón tay cái lên khen ngợi, Y Y cũng chút hiểu cô đ, chính xác là cô lười thôi. Kh cần nghĩ quá sâu xa làm gì cả.
Khích Sảnh vừa về đến khách sạn liền lăn ra ngủ một mạch cho đến chiều tối ngày hôm sau mới tỉnh dậy, cô làm vệ sinh cá nhân gọi xuống quầy tiếp tân: " muốn gọi đồ ăn."
"Kh cần đọc thực đơn đâu, mang lên cho một tô phở bò viên và gân, một 7up, một sinh tố bơ, một ly kem vani và một đĩa trái cây hỗn hợp để tráng miệng."
Tiếp tân kh hỏi co giật khóe miệng, cô gái này gọi món cho một bữa ăn ? thì mảnh khảnh như cây trúc trước gió, kh ngờ lại ăn nhiều như vậy: "Vâng, xin quý khách chờ trong giây lát ạ, đồ ăn sẽ được mang lên ngay ạ."
Khích Sảnh đưa tay bật tivi: "Cảm ơn."
"Huyệt mộ ở bờ biển Liên Lan cuối cùng cũng đã được giải mã bí mật."
"Đúng vậy, nhóm được chính phủ cử xuống đã thành c hoàn thành nhiệm vụ thám hiểm, tuy nhiên thì chỉ hai trên năm thể thoát ra khỏi đó được."
"Dù vậy. Thì bây giờ huyệt mộ Liên Lan vẫn chưa thể gọi an toàn vì theo như những gì phóng viên đã phỏng vấn một trong hai thành c trong chuyến thám hiểm thì bên trong vẫn còn một số trận pháp và cơ quan nguy hiểm."
"Vâng, kh để mọi chờ đợi quá nhiều nữa, sau đây mời các bạn khán giả xem đài đến với buổi phỏng vấn độc quyền của chúng ."
Khích Sảnh xoa xoa hoa tai xem tiết mục phỏng vấn của Y Y đang phát trên tivi, ều Y Y kh muốn ghi hình trực tiếp mà chỉ chấp nhận phỏng vấn qua ện thoại.
Ăn xong đũa phở cuối cùng, Khích Sảnh uống thêm một muỗng nước chuyển sang ăn kem, ngon, ngọt nhưng kh ng.
"Tại chị lại nói như vậy ạ?"
"Bởi vì trong hai thoát ra khỏi huyệt mộ thì chỉ là được nhận sự giúp đỡ từ kia mà thôi, nói về thực lực thì kh dám so bì với cô ."
"Ồ, chị nói như vậy khiến cho chúng cũng tò mò, thật sự muốn biết kia là ai mà lại thực lực cao cường như vậy."
"Như mọi đã biết, là của phái Hòa Bình, một môn phái về huyền thuật đã tồn tại gần trăm năm. Nhưng thực ra thì phái Hòa Bình cũng chỉ là một môn phái nhỏ được phân nhánh ra từ một môn phái vô cùng lớn mạnh khác mà thôi."
"Chà, quả thật là một câu chuyện hấp dẫn. Vậy sẵn đây, sự theo dõi của đ đảo các khán thính giả xem đài thì chị thể tiết lộ cho mọi biết đó là môn phái nào kh? Nếu là một môn phái vô cùng lớn mạnh thì hẳn là môn phái đó cũng nổi tiếng."
Vì huyệt mộ ở bên bờ biển Liên Lan được mọi quan tâm nên số lượng khán giả xem đài là vô cùng nhiều, lúc này đa số mọi mặt ở đài truyền hình cũng như những đang xem tivi đều kh hẹn mà cùng nghĩ rằng đó là phái Trung Quyền, vì hầu như ai cũng nghe đến d tiếng của môn phái đó, nghe nói đã tồn tại từ lâu lâu về trước.
"Đó là phái Chính Nghĩa. Tuy là một môn phái lâu đời nhưng hiện nay, nghĩ rằng hầu hết mọi đều chưa hề nghe qua cái tên của môn phái này. Lí do vì phái Chính Nghĩa là phái chính t và lâu đời nhất về huyền thuật, do vậy mà yêu cầu nhận vô cùng nghiêm khắc, đó cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến phái Chính Nghĩa gần như đã bị thất truyền."
"Ồ, thật đáng ngạc nhiên. Vậy theo như lời chị nói thì đó chính là của phái Chính Nghĩa đúng kh ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-21-noi-long-cua-tong-tai.html.]
"Đúng vậy, cô là kế thừa duy nhất của phái Chính Nghĩa ở thời ểm hiện tại, thực lực vô cùng cao cường, cô tên là Khích Sảnh."
Lúc này, Khích Sảnh kéo một hơi sinh tố bơi, nuốt xuống. Liếc mắt qua, Si đang ngồi gặm trái cây ở trên bàn với bộ dạng nhỏ n như gà con, tr đáng yêu vô cùng. Cô thích những th minh và tất nhiên, Y Y cũng kh là một ngu ngốc. Y Y hiểu dụng ý của cô, hiểu cô đang muốn ều gì.
Tâm trạng của Khích Sảnh tốt, tung tăng l đồ chuẩn bị tắm rửa, miệng khe khẽ hát hò một ca khúc nào đó. Khi Khích Sảnh tắm ra thì liền th ện thoại cuộc gọi nhỡ.
Lúc Khích Sảnh vừa từ huyệt mộ trở về thì đã th cuộc gọi nhỡ nhưng khi đó cô chỉ một lòng muốn ngủ mà thôi, miễn kh ngoại gọi thì cô đều bày tỏ rằng tuy xin lỗi, nhưng cô kh đủ sức để quan tâm, cô còn nghỉ ngơi đó.
Bây giờ kỹ lại thì Khích Sảnh mới th là do Vi Liễn gọi, hai mắt Khích Sảnh kh khỏi chớp chớp vài cái, gọi làm gì? Nhớ một cô gái xinh đẹp lại tài giỏi như cô ? Cũng kh quá khó hiểu.
Bên đây, Si xì mũi một cái xem thường: "Bớt tự kỷ , để thể ăn ngon miệng một chút."
Khích Sảnh xoay qua nháy mắt với Si một cái, nghe ện thoại đang đổ chu thì liền bắt máy: "Alo, Khích Sảnh nghe."
"Alo, cuối cùng cô cũng chịu nghe máy . Gần cả tháng nay gọi cho cô kh được, n tin cũng kh trả lời khiến còn tưởng cô bị làm ."
"Ồ, vậy? Lo lắng cho à?"
Vi Liễn kh kịp suy nghĩ thì liền trả lời: "Đương nhiên . lại kh chứ, nếu hôm nay cô còn kh nghe máy nữa thì còn định nhờ cảnh sát ều tra dùm."
Khích Sảnh nhíu mày, việc này khiến cô cảm th chút phiền lòng nhưng lại kh cảm th đáng ghét, ều cũng chỉ là rung giường với nhau một đêm thôi, kh cần như vậy: " cũng kh còn là trẻ con."
Câu nói của Khích Sảnh khiến Vi Liễn thoáng tỉnh táo lại, chợt nhận ra đã lỡ lời và cũng giật vì sự để tâm quá lớn của bản thân đối với Khích Sảnh, bỗng chút ấp úng, kh biết nên nói thế nào: "À ừ thì , xin lỗi. kh cố ý đâu."
Khích Sảnh vừa định trả lời lại thì ện thoại lại rung: "Vi Liễn, chờ chút, cuộc gọi quan trọng."
Bên đây Vi Liễn chưa kịp trả lời thì Khích Sảnh đã chuyển sang cuộc gọi chờ, đành im lặng chằm chằm ện thoại. vẻ như đã để ý đến cô quá mức, khiến cho cô cảm th kh thoải mái, nhưng thật sự thì cũng kh thể kiềm chế được bản thân.
Từ đêm gặp Khích Sảnh đến nay, Vi Liễn giống như mất hồn. cứ kh tự chủ được và nghĩ về cô, lẽ là do hơi men nên cô nhiệt tình, nũng nịu lại vô cùng quyến rũ, hoàn toàn khác hẳn với bình thường làm ảo giác họ đang yêu nhau chứ kh chỉ là tình một đêm. Tr Khích Sảnh lúc hoàn toàn kh khác chút nào với một hồ ly kiều diễm vô song đang muốn mê hoặc khác.
Khoảnh khắc đó, đôi mắt long l của Khích Sảnh chăm chú giống như trong lòng cô chỉ mỗi , sự mềm mại, dịu dàng đó khiến như muốn phát ên lên, kh nhịn được, mỗi đêm đều tự dùng tay để an ủi bản thân. Vi Liễn cũng cảm th bản thân làm vậy là kh tốt, giống như một kẻ biến thái, nhưng trong lòng vẫn nhộn nhạo vô cùng mỗi khi kh kiềm được và nhớ đến cô.
Một cô gái tài giỏi lại xinh đẹp như Khích Sảnh, cô sẽ thích một đàn như thế nào chứ? Lần đầu tiên trong hai mươi sáu năm cuộc đời, một tổng tài như Vi Liễn lại chút hoang mang về một cô gái, đồng thời cũng chút nghi ngờ bản thân, chút cơ hội nào kh?
"Alo, đây."
Vi Liễn bị giọng nói của Khích Sảnh kéo ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn: "À ừ, xong hả?"
"Ừm, gọi chuyện gì nữa kh? Nếu kh tắt máy đây."
"Ừ thì, chỉ muốn hỏi thể mời cô ăn cơm kh?"
"Chưa biết, nếu rảnh. Bây giờ còn đang ở thành phố Vi nên kh hứa với được."
"À, hóa ra là cô đang ở thành phố Vi. Vậy khi nào cô về?"
"Tầm tối mai sẽ về đến."
"Được . Thế kh làm phiền cô nữa, cô nghỉ ngơi . Tạm biệt."
Khích Sảnh cúp máy, xoa xoa hoa tai, mới gọi cho cô là bác Giang, bác cũng thể xem như là khách hàng quen thuộc của ngoại, đồng thời cũng giới thiệu cho ngoại kh ít khách hàng khác, nay ngoại du lịch thì những khách hàng quen thuộc trước kia đều đến tay cô, họ đều đã th tận mắt thực lực của Khích Sảnh nên kh chút nghi ngờ, ai ai cũng mực tin tưởng.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.