Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 22: Lời khen dành cho xác chết bên đường (1)
Ông Giang gọi cho Khích Sảnh là vì muốn mời cô trừ tà cho cháu rể của , cháu gái của Giang tên Tiêu Di năm nay hai mươi tám tuổi, yêu là Học Hạng, hai yêu nhau đã được tám năm nên theo lẽ thường tình liền tiến đến quá trình bàn bạc hôn sự, muốn tiến tới hôn nhân.
Nào ngờ đâu vào một tuần trước khi hôn lễ diễn ra, Học Hạng bắt đầu những biểu hiện quái lạ bất thường càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn.
Cách một ngày trước ngày cưới, Học Hạnh thậm chí còn cầu xin Tiêu Di hãy tha thứ cho , kh thể cưới Tiêu Di được nữa vì đã vợ và con , sau đó lăn đùng ra sàn nhà, cả co rúm vào, run cầm cập, nhưng lúc thì toàn thân lại nóng như lửa đốt.
Theo suy đoán ban đầu của Khích Sảnh thì Học Hạng đang bị vong nữ theo ám, muốn bắt hồn ta và nó cũng sắp thành c vì theo lời kể của Giang thì hiện tại, Học Hạng giống như một cái xác c.h.ế.t vậy, cả x xao trắng toát, lúc nào cũng tỏa ra khí lạnh, bất kể là ngoài trời đang nắng nóng, mưa rào ra .
Khích Sảnh đã chỉ cho Giang biện pháp cầm cự tạm thời trong thời gian chờ cô bay trở về thành phố Vĩ Long, nếu kh, với tình trạng của Học Hạnh bây giờ thì ta thể bị bắt mất hồn phách bất cứ lúc nào.
Sau khi đặt vé máy bay xong, Khích Sảnh cũng kh còn hơi sức để ra ngoài lượn lờ đây đó, cô đắp mặt nạ, thoa dưỡng da lên giường ngủ. Sự đảo lộn thời gian trong huyệt mộ vẫn còn dư âm, khiến cô cảm th chút uể oải, da cũng đã khô sạm ít nhiều sau thời gian kh được chăm sóc kỹ càng.
Khích Sảnh chu môi, xem ra ngày mai cô tập một bài quyền để rèn luyện linh lực , nếu kh cứ mệt mỏi thế này quả thật khó chịu, kh thể dốc hết sức để trừ ma được đâu. Si nằm bên cạnh Khích Sảnh liếc mắt sang, tuy Khích Sảnh vốn là một lười biếng nhưng đối với những việc cần thiết thì cô chưa bao giờ lơi lỏng cả.
Si vỗ cái cánh nho nhỏ của lên đầu Khích Sảnh một cái, lăn thân qua gối kế bên nằm xuống, nhắm mắt lại, cả thân thể ngay đơ. Khích Sảnh hé mắt ra Si đang giả c.h.ế.t bên cạnh thì kh khỏi cười to.
Ban đầu Si nhất quyết kh chịu ngủ cùng giường với Khích Sảnh, sau khi bị cô lôi kéo đến thách thức, trêu chọc đủ các thứ thì Si cũng chấp nhận, tưởng thế nào, hóa ra lúc nằm trên giường thì Si lại ngủ ngon ơ như vậy, cụ rồng này thật biết làm màu đó.
Thành phố Vĩ Long.
Khích Sảnh vừa bước ra khỏi sân bay liền vươn vai một cái, kh khí tối nay quả thật kh tệ. Cả cô cũng đã trở nên thoải mái hơn nhiều sau khi tập bài quyền luyện linh lực.
lẽ vì vậy nên khi th Vi Liễn đứng bên cạnh chiếc Porsche đen vẫy tay mỉm cười tươi tắn với thì Khích Sảnh cũng kh cảm th khó chịu, thậm chí còn vẫy tay chào đáp lại.
Sau khi ngồi yên ổn trên xe, Khích Sảnh quay sang Vi Liễn một cái: " lại đến đón ?"
Vi Liễn chút lúng túng, g giọng: "Thì muốn đón cô vậy thôi."
Khích Sảnh cười gian: "Ồ."
Điệu cười của Khích Sảnh khiến Vi Liễn càng lúng túng hơn, kh khỏi nhỏ giọng: "Thực ra thì do chút nhớ cô."
"Ồ, một chút thôi hả?"
"Ừ thì, nói rõ hơn là một chút hơi nhiều."
Khích Sảnh cười to với câu trả lời của Vi Liễn nhưng sau đó cô lại nghiêm mặt, xoa xoa hoa tai: "Đừng thích . Tính tình của tệ, tâm trạng lại kh ổn định và quan trọng nhất là, kh tình cảm với ."
Gương mặt ển trai của Vi Liễn kh khỏi trầm xuống, tuy biết Khích Sảnh vốn là thẳng tính, đó cũng chính là một ưu ểm khiến thích cô nhưng trong hoàn cảnh này, những lời nói quá mức rõ ràng thế này lại kh khỏi khiến khác cảm th bị tổn thương.
Khích Sảnh cũng im lặng kh nói gì l xúc xích ra ăn, cô kh là thích qu co lòng vòng, những chuyện càng phức tạp thì càng rõ ràng ngay từ đầu tránh xảy ra phiền phức về sau.
Chuyện tình cảm chính cũng chính là như vậy, tình cảm xưa nay vốn luôn phức tạp nên Khích Sảnh kh muốn vàng nhôm lẫn lộn, mập mờ kh nói rõ khiến khác cơ hội tự nuôi hy vọng ngày càng lớn, đó mới là hành động nhẫn tâm và khiến khác đau khổ thật sự.
Khích Sảnh chớp chớp mắt, hình như cắn nhiều xúc xích quá nên hơi nghẹn . Còn với cách xử lý của cô, thể hiện tại Vi Liễn sẽ cảm th buồn, hụt hẫng hay đại loại như vậy nhưng chỉ cần qua một thời gian sau, ta sẽ hoàn toàn thoát khỏi sự buồn bã vì ngay từ đầu ta đã kh thêm bất cứ một tia hy vọng nào cả.
Sự im lặng kéo dài cho đến khi Khích Sảnh đến nhà bác Giang, Vi Liễn sang mở cửa xe cho Khích Sảnh mím môi, giọng nói chút bất lực nói nhẹ: "Đến nơi , cô vào . Về việc kia thì, cái đó,..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-22-loi-khen-d-cho-xac-chet-ben-duong-1.html.]
"Kh cần suy nghĩ nhiều nữa đâu, ngay từ khi bắt đầu, chúng ta đã xác định mối quan hệ rõ ràng . Dù là một đàn tốt nhưng dù chúng ta cũng từng thân thiết với nhau như vậy, khó thể làm bạn. cứ quên mọi chuyện là được, vậy nhé. Cảm ơn nhiều, tạm biệt."
Vi Liễn đứng ngẩn bóng dáng Khích Sảnh khuất sau cánh cửa lớn, lại một con gái thế này chứ? Hôm nay đã cố ý lái chiếc Porsche đến để ám chỉ với cô rằng cũng là một kinh tế tốt, một lựa chọn kh tồi. Nhưng ngay cả liếc mắt một cái Khích Sảnh cũng chưa từng, càng đừng nói đến ngang dọc.
Nhưng cô càng như vậy lại càng khiến khó thể từ bỏ, nếu như kh ban đầu lái một chiếc xe bình thường và cuộc gặp mặt tình cờ với cô thì chắc c rằng sẽ nghĩ cô đang lạc mềm buộc chặt, chiêu đó kh chưa từng th.
ều Khích Sảnh kh , biết rõ ều đó, căn bản là cô kh hề để ý đến những gì đang cố tình chứng tỏ cho cô th.
Kh nén nổi tiếng thở dài, Vi Liễn đành lên xe đánh tay lái rời , thái độ của Khích Sảnh thì xem ra hiện tại cô kh muốn th nữa, mặc dù Vi Liễn muốn ở lại chờ sau đó đưa Khích Sảnh về nhà thì cũng kh thể được.
Khích Sảnh vừa nhấc tay bấm chu vừa liếc mắt qua hai lá bùa hộ cửa đã bị sạm màu, sau một lần bấm thì cửa của biệt thự liền mở ra, kh nói nhiều, Khích Sảnh lập tức thẳng vào bên trong, cô cảm nhận được âm khí nặng trên tầng ba, đó cũng là tầng thờ cúng của nhà Giang.
Lúc này, Giang đang ngồi trên bộ ghế trong phòng khách, liên tục ngó ra cửa, khi th đến là Khích Sảnh thì Giang liền kh nén được vui mừng, nh chóng đứng lên: "Trời ơi, con tới . Bác ngóng con qua nay."
Khích Sảnh mỉm cười, khẽ cúi đầu chào Giang: "Dạ bác, con vừa xuống máy bay thì đến đây luôn."
Ông Giang cười hiền, tiến đến cầm tay Khích Sảnh: "Cảm ơn con nhiều vì đã hiểu cho hoàn cảnh của gia đình bạc, cũng làm ơn làm phước mong con giúp dùm bác, cháu rể của bác, nó sắp kh xong , may là cuối cùng bác cũng gọi được cho con. Bác gọi con hoài mà con kh nghe máy, bác lo lắng vô cùng."
Khích Sảnh vỗ nhè nhẹ tay Giang để trấn an: "Kh cần khách sáo đâu ạ, hơn nữa, con cũng xin lỗi về việc kh nghe máy, do thời gian trước con việc bận nên kh thể mang ện thoại theo bên , vậy giờ để con lên tầng ba xem luôn đây ạ."
"Coi kìa, giờ tới lượt con khách sáo với bác đó. Thôi đúng , chúng ta , lên xem nó ra . Bác đã làm giống như con chỉ. Trói nó lại để ở trước bàn thờ Quán Thế m Bồ Tát trùm một chiếc chiếu nước tiểu của đồng tử lên nó."
"Dạ đúng , nếu vậy thì hẳn là kh quá muộn đâu. Bác đừng quá lo lắng."
Hai nói qua nói lại đôi ba câu thì cũng lên đến tầng ba, Khích Sảnh vừa mở cửa ra liền th Học Hạng đang cố gắng đưa tay lên kéo chiếc chiếu xuống nhưng kh được, mỗi lần chạm đến một góc chiếu thì liền bị đau, lầu bầu một tiếng bu ra.
Lúc này, Tiêu Di nghe được giúp việc th báo Khích Sảnh đã đến thì cũng chạy nh từ phòng ngủ sang bên này. Khích Sảnh chậm rãi tiến lên, khoác tay: "Hai khoan hãy vào."
Nghe Khích Sảnh nói, cả Giang lẫn Tiêu Di đều đứng yên ngoài cửa vào bên trong. Khích Sảnh đã kh ít lần đến đây để trấn bùa bình an hoặc xem phong thủy cho Giang nên ít nhiều gì Tiêu Di cũng biết được thực lực của Khích Sảnh, mà cho dù Tiêu Di kh biết nữa thì với thái độ xem trọng Khích Sảnh của Giang, Tiêu Di nóng lòng hơn nữa cũng kh dám lỗ mãng.
Khích Sảnh vừa bước vào phòng thì Học Hạng liền bất động, cô rút một lá bùa kẹp sẵn bên trong lòng bàn tay trái, đưa tay ra kéo chiếc chiếu xuống. Dù chiếc chiếu đã được Khích Sảnh kéo xuống nhưng Học Hạng vẫn nằm im bất động, mặc dù rõ ràng là dây trói đã bị đứt ra từ khi nào.
Khích Sảnh nheo mắt, xoa xoa hoa tai: "Ma nữ kia, mau rời khỏi thân xác của này. Nếu kh đừng trách kh nhắc nhở."
Chờ một lúc kh th động tĩnh gì, Khích Sảnh niệm đoạn chú ngắn ném lá bùa bên tay trái lên Học Hạng, lá bùa nổ bùm một cái hóa thành tro bụi, tiếng thét dài đau đớn cũng cùng lúc vang lên, khi đó, ma nữ cũng bị Khích Sảnh ép xuất hồn ra khỏi thân xác của Học Hạng.
ma nữ trước mắt vẫn giữ im lặng sau tiếng thét đau đớn thì Khích Sảnh cũng chút trầm ngâm, lại thế này? Chẳng lẽ là kh đơn phương? bộ dạng của ma nữ tr như cô vợ nhỏ oan ức vậy? Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, ánh mắt kh khỏi liếc qua Học Hạng đang bị bất tỉnh.
Bỗng lúc này ma nữ ngước lên Khích Sảnh, cả run rẩy đến đáng thương: "Thầy, thầy ơi. Kh con kh nghe lời thầy mà là con chưa chuẩn bị xong tâm lý nữa, vầng sáng của thầy chọc vào mắt con đó, nó khiến con muốn đui mù luôn."
Khích Sảnh chút dở khóc dở cười, con ma nữ này, thế mà lại vẻ hài hước đ: " cần đứng xa một chút kh?"
Ma nữ lắc đầu lia lịa: "Dạ thôi, thầy mà đứng xa thì hào quang của Quán Thế m Bồ Tát liền chiếu thẳng vào con, vì con kh thể nhập vào thân xác của Học Hạng nữa nên con sẽ bị hồn bay phách tán thật đó."
Khích Sảnh bất đắc dĩ vuốt mũi: "Được , vậy cô cứ thích nghi . ều, cô muốn cho khác th kh?"
Đây là quy tắc hành nghề mà ngoại đã dạy cho Khích Sảnh, trừ tà bắt ma, đôi khi liên quan đến nhiều thứ. bình thường họ kh th được oan hồn, nhưng trong nhiều trường hợp, nếu kh th được hồn ma thì sẽ kh thể giải quyết được rõ ràng, cặn kẽ mọi việc một cách triệt để.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.