Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương

Chương 29: Lời thỏa thuận với quỷ ký sinh (1)

Chương trước Chương sau

Thần sắc trên mặt Võ Hậu phức tạp vô cùng, hiện tại đang vừa mừng vừa lo. Mừng vì đã biết được tin tức bí mật này, lo là vì kh ngờ nước Cao Ly lại âm mưu to lớn như vậy, hơn nữa còn âm thầm dàn xếp b lâu nay.

Xem ra m chục năm độc lập đã khiến mọi sự sơ xuất nhất định, kh còn thắt chặt c tác đề phòng các nước lân cận nữa. Tuy bây giờ các quốc gia trên thế giới đều đã được thống nhất nên bên ngoài thì tr vẻ hòa bình.

Nhưng bên trong, cũng kh thiếu những quốc gia chưa bao giờ ngơi ngớt sự tham vọng của , bất chấp đến việc là nếu chiến tr xảy ra sẽ khiến nhân dân kham khổ đến nhường nào. Đối với họ, quyền lực và tham vọng vẫn là trên hết.

Võ Hậu cảm th lạnh lẽo vô cùng, báo cáo chuyện này lại với ngài Thủ tướng càng nh càng tốt mới được: "Cảm ơn con nhiều, mọi việc đều ổn thỏa . Bây giờ con thể giúp bọn họ đầu thai."

Võ Hậu xoay , khẽ cúi đầu với đám ma: " xin thay mặt Tổ Quốc, gửi đến mọi lời cảm ơn chân thành vì những gì mọi đã cống hiến. Trên hết là lòng yêu nước nồng nàn của mọi , thật sự vô cùng kính trọng."

Đám ma nh chóng đứng lên, cúi đầu thật sâu để đáp lại Võ Hậu, bọn họ vô cùng xúc động và biết ơn đối với sự tử tế, cũng như sự trân trọng mà ngài Trung tướng đã dành cho họ. Mặc dù họ chỉ là những hồn ma vất vưởng.

Khích Sảnh xoa xoa mắt, cô bệnh về thần kinh và m.á.u lên não nên việc thức khuya thế này thật sự tra tấn tinh thần của cô. Khích Sảnh mím môi, cô nh chóng niệm chú l m.á.u tế để vẽ bùa lên kh trung.

Từng đường m.á.u như đang hòa lẫn với âm th đọc chú đều đặn của Khích Sảnh, ngay khi Khích Sảnh dừng động tác thì trên kh trung nh chóng hiện ra một lá bùa hoàn chỉnh với những đường nét vẽ phức tạp, Khích Sảnh mím môi, hét: "Thiên linh linh, địa linh linh, cửa âm, mở!"

Khích Sảnh lập tức bàn giao đám ma với hai quỷ sai, ngay lúc nói lời tạm biệt, Trong Trắng bỗng quay sang nói với Khích Sảnh: "Ngài cần nghỉ ngơi nhiều hơn, tr ngài mệt mỏi. Linh lực của ngài đang bị thiếu hụt trầm trọng luôn đó."

Khích Sảnh gật đầu, xua tay. Hai quỷ sai th vậy cũng kh nói thêm gì nữa, dẫn đám ma nh chóng rời . Khích Sảnh khẽ mỉm cười khi th đám ma đang tr thủ quỳ xuống khấu đầu với cô, họ nói cảm ơn rôm rả trước khi cửa âm đóng lại và biến mất.

Võ Hậu kh khỏi ngây với sự việc đang diễn ra. B giờ, ánh mắt Khích Sảnh càng trịnh trọng hơn vài phần. Đây thật sự là một trẻ nhưng thực lực cao cường.

Bỗng nhiên, Võ Hậu cảm th thật may mắn vì Khích Sảnh là Đại Việt, hơn nữa cô còn là một c dân vô cùng yêu nước cũng như tinh thần trách nhiệm cao.

Võ Hậu Khích Sảnh liên tục xoa xoa hai bên thái dương thì cũng biết cô đang mệt mỏi. Th vậy, kh nói thêm lời thừa thãi mà đề cập ngay đến vấn đề chính: “Sảnh ơi, con đã hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc. Ngoại trừ số tiền đã thỏa thuận ban đầu thì bác sẽ gửi cho con thêm một ít, coi như tiền bồi dưỡng.”

Khích Sảnh đang ra sức uống vài ngụm sữa tươi hương trái cây, cô chớp chớp mắt: "Kh cần đâu ạ, coi như lần này con góp chút sức lực cho đất nước. Nếu lần sau bác kiếm con thì con sẽ thu tiền.”

Thực ra thì chuyện này kh liên quan tới nhân quả, nó kh là nghiệp báo riêng của bất cứ ai mà là một âm mưu hòng chống phá đất nước. Nên kh bắt buộc cô thu tiền, kh sợ phạm vào nhân quả.

Ban đầu Võ Hậu kh đồng ý, nhưng th cô đã kiên quyết như vậy nên kh tiếp tục nói nữa. Ông liên tục nói cảm ơn cô, dù thì ngân sách của c cũng hạn, nếu cô đã nói muốn góp một phần sức cho đất nước thì số tiền này sẽ dùng vào những chuyện khác, coi như cô đang tích phước cho .

Trước khi tạm biệt, Võ Hậu hỏi Khích Sảnh muốn làm đại diện cho phía cảnh sát để tuyên truyền cho dân hay kh. Hai bàn bạc một lúc đã đưa ra được quyết định, Khích Sảnh kh từ chối làm gì, vì thứ cô đang cần bây giờ là d tiếng. Phái Trung Quyền đang nổi bần bật, cô từ từ nâng cao d tiếng của bản thân.

Võ Hậu tạm biệt Khích Sảnh và cho xe đưa cô về tận nhà. Bình thường, nếu dân hợp tác với Chính phủ, biết được những việc cơ mật về chính trị, kinh tế của quốc gia hay đại loại như vậy đều ký tên vào một bản cam kết để giữ bí mật.

Nếu tiết lộ bất cứ ều gì với một ai, đó chịu trách nhiệm hoàn toàn về hậu quả của lời nói mà đã nói, cũng như chấp nhận tất cả mọi hình thức xử lý.

Nhưng với Khích Sảnh thì Võ Hậu đã tự đứng ra bảo lãnh và chịu trách nhiệm cho cô. Ông tin tưởng cô và linh cảm, nếu bắt cô ký vào bản cam kết đó thì khi cô sẽ trở mặt ngay, e rằng làn sau cô sẽ kh hợp tác với bọn họ nữa cũng kh chừng.

Tuy tiếp xúc kh nhiều nhưng với con mắt tinh tường của , Võ Hậu nhận định Khích Sảnh là rõ ràng và quyết đoán, kh tuýp nhu nhược. Một khi đã khiến cô phật lòng, cô kh đạp đối phương xuống bùn thì thôi chứ đừng mong cô sẽ giúp đỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-29-loi-thoa-thuan-voi-quy-ky-sinh-1.html.]

Rõ ràng là suy nghĩ của Võ Hậu kh hề sai, nếu ký vào bản cam kết đó, chắc c thái độ của Khích Sảnh sẽ khác ngay. Cô hiểu đó là quy định, nhưng cô đã dốc lòng dốc sức mà sự tin tưởng tối thiểu cũng kh nhận được thì cô chẳng thèm tận tâm làm gì.

Về tới nhà, Khích Sảnh ngủ trọn một giấc đến gần hết ngày hôm sau thì cô mới dậy. Khích Sảnh ngồi ngơ ngác hồi lâu, cô chớp mắt vài cái để bản thân tỉnh táo đôi chút, sau đó cô lại nằm dài xuống nệm một lúc. Cô uốn éo cơ thể m lượt, vươn tay cầm ện thoại lên để gọi cho dì Vân.

Vì hôm nay cô kh còn bận rộn việc gì nữa nên Khích Sảnh định sẽ về thăm dì, dù thì dì Vân cũng đã mở cửa hàng riêng để kinh do. Khích Sảnh gọi trước để hỏi xem dì Vân rảnh hay kh, nếu kh thì cô kh muốn phiền hà đến dì làm chi.

Lúc nhận được ện thoại của Khích Sảnh dì Vân mừng rỡ, nghe được Khích Sảnh nói sẽ về thăm nhà thì dì Vân càng hớn hở hơn: "Kh cần mua gì cả, con về là tốt , về là tốt lắm . Bây giờ dì về nhà ngay, con đến nhé chúng ta ăn cơm tối luôn. Dì sẽ nấu m món con thích."

Nghe dì Vân vui vẻ như vậy, Khích Sảnh cũng khó nói lời từ chối, chỉ đành cười trừ: "Dạ , vậy dì về cẩn thận nhé. Lát gặp ạ."

Khích Sảnh bắt taxi đến nhà dì Vân, vừa bước chân xuống xe thì Khích Sảnh đã cảm giác được trong nhà đang âm khí d.a.o động mãnh liệt, ngay cả ấn chu Khích Sảnh cũng kh làm mà bước thẳng vào nhà.

Lúc này dì Vân đang nấu ăn dưới bếp, bà th Khích Sảnh bước vào thì hơi bất ngờ vì bà kh nghe th tiếng chu cửa. Nhưng dì Vân kh để ý quá nhiều, Khích Sảnh kh khách sáo với bà nữa là tốt.

Khích Sảnh chau mày thật chặt: "Thưa dì con mới đến. Nhưng dì cho con hỏi trên tầng hai là phòng của ai vậy ạ? Con nhớ hồi trước là phòng của dì thì ."

Mặc dù dì Vân kh hiểu tại Khích Sảnh lại quan tâm đến vấn đề này, nhưng bà vẫn trả lời cặn kẽ: "Dì với thằng Bảo đổi phòng từ hồi năm trước lận, tại đợt dì bị đau lưng, đứng cũng kh tiện nó kêu hai mẹ con đổi phòng cho dì đỡ mệt. Bây giờ dì ở dưới đây, còn trên tầng hai là phòng của nó với phòng dành khách đến chơi ngủ lại. Phòng của con ở lầu một thì dì vẫn tự quét dọn mỗi tuần, kh cho ai vào cả."

"Em Bảo ở nhà kh dì?"

" chứ, hồi nãy nó chở dì siêu thị về nhà với dì luôn mà. Nó nghe nói con về nên nó đâu chơi, nó nói nhớ chị Sảnh nên ở nhà ăn cơm với chỉ. Cái thằng đó, dì nói con nghe chứ, suốt ngày nó cứ loi choi như con khỉ vậy."

“Vâng, lúc trước con đưa cho dì hai sợi dây, dì với em Bảo mang theo bên kh ạ?"

Lúc này, dì Vân chạy tắt bếp vừa bày cơm vào mâm vừa nói vọng ra để trả lời Khích Sảnh: "À, dì cũng định nói với con chuyện đó. Sợi dây của dì thì vẫn còn, nhưng sợi dây của thằng Bảo thì bị bạn nó làm lạc đâu mất tiêu . Vì con nói sợi dây đó quan trọng nên dì cũng định nói với con đó chứ, mà tại chưa dịp."

Khích Sảnh kh nhịn được thở dài, tuy dì Vân tin lời cô nói, nhớ rõ là nó quan trọng. Nhưng lẽ dì Vân chưa tận mắt th ma quỷ, cũng như biết được mức độ nguy hiểm của nó, nên việc chủ quan là ều kh thể tránh khỏi.

Đúng lúc Khích Sảnh định lên lầu tìm Gia Bảo thì th dì Vân bước ra cười tươi, đưa tay chỉ lên lầu: "Kìa, con , nó xuống đó. Ròng rã m năm trời hai chị em kh gặp nhau, con xem nó lớn tới vậy ."

Nói đoạn, dì Vân ngước lên lầu: "Bảo, xuống đây nh lên. Chị Sảnh về đ, giờ con chị coi còn nhận ra chị nữa kh?"

Khích Sảnh ngước mắt lên lầu thì th Gia Bảo đang chầm chậm bước xuống, ều cả của gầy gò, hốc hác. Mà trên đỉnh đầu của một xương khô đang bám chặt, Khích Sảnh th vậy thì an tâm hơn một chút, may mà vẫn chưa tới giai đoạn gây ảnh hưởng đến tính mạng.

Đây là một loài quỷ kh hề hiếm hoi, ngược lại thì chúng khá là phổ biến, được gọi là quỷ ký sinh. Lúc còn sống, những đó thường xuyên chịu cảnh đói khát và tâm địa xấu xa, mang tâm lý oán hận thế giới, g ghét với những được ăn no mặc ấm, nên khi c.h.ế.t sẽ trở thành quỷ ký sinh.

Quỷ ký sinh ám con dưới hai hình thức, tự nguyện và ép buộc. Tự nguyện nghĩa là con sẽ đồng ý cho quỷ ký sinh bám vào họ, ký sinh lên thân thể của họ để tồn tại. Còn ép buộc là con kh đồng ý, nhưng quỷ ký sinh vẫn lặng lẽ theo bên cạnh để ám.

Đối tượng mà quỷ ký sinh nhắm đến là những tâm lý sợ mập và háu ăn, luôn muốn thân hình đẹp nhưng lại kh chịu bỏ thời gian dù chỉ là một vài phút ra để tập thể dục thể thao, rèn luyện sức khỏe, mang suy nghĩ kh làm mà muốn hưởng.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...