Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương

Chương 30: Lời thỏa thuận với quỷ ký sinh (2)

Chương trước Chương sau

Mắt Khích Sảnh híp lại, ều theo như cô biết thì Gia Bảo là đứa thuộc dạng cao gầy, bây giờ cũng chỉ mới mười bảy, đang ở tuổi ăn tuổi lớn, một trai mới lớn như Gia Bảo thì lý do gì để thỏa thuận với một con quỷ ký sinh chứ?

Gia Bảo bước xuống lầu, vừa th Khích Sảnh thì trợn tròn mắt, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: "Trời ạ, chị Sảnh, bây giờ chị xinh đẹp thật đó. Ngay cả hoa khôi trường em cũng kh so được với chị luôn."

Khích Sảnh vờ như kh th quỷ ký sinh đang bám trên đầu của Gia Bảo, mỉm cười nhẹ nhàng đáp lời: "Cảm ơn em. Em cũng vậy, bây giờ nom cao lớn ển trai quá xá."

Gia Bảo đưa tay lên gãi gãi đầu, hơi ngượng ngùng trước lời khen của Khích Sảnh. Trong ký ức hồi bé của thì Khích Sảnh đen nhẻm lại gầy gò, kh ngờ bây giờ trắng trẻo xinh đẹp tới vậy, cả còn tỏa ra sức hấp dẫn khiến cho khác dẫu muốn lờ cũng kh lờ được.

Khích Sảnh chậm rì rì ngồi xuống ghế, cô Gia Bảo chạy vào bếp bưng mâm cơm ra, sau đó ba cùng nhau ngồi vào bàn. Đợi Gia Bảo mời cơm hai xong thì Khích Sảnh mới mời cơm dì Vân, đợi dì Vân động đũa hai mới cầm đũa lên bắt đầu dùng bữa.

Khích Sảnh đưa tay gắp một miếng ếch xào sả ớt, cô mở miệng hỏi han tựa như bâng quơ: "Bảo, hình như càng lớn em lại càng ốm thì ?"

"Dạ đúng , bây giờ mọi đều thích gầy gầy như này mà chị."

Khích Sảnh thoáng xoa xoa hoa tai: "Ồ, dù em cũng là th niên trai tráng trẻ tuổi , thầm thương trộm nhớ cô nào chưa đó? Chị đoán cô bé thích mẫu gầy gầy nhỉ? Vì em vừa nói với chị gu bây giờ toàn gầy gầy như nảy mà."

Gia Bảo hơi ngượng ngùng gật đầu, thoáng qua mẹ, th mẹ vẫn đang ăn uống bình thường, kh hề ý khó chịu thì mới trả lời: "Dạ đúng . Cô thích gầy, đợt trước cổ còn chê em béo nữa. Nhưng bây giờ cổ giúp em gầy lại nè.”

Chê béo? Giúp gầy lại? Khích Sảnh khẽ nheo mắt: "À, thế à. Cơ mà lúc nãy chị nghe dì Vân nói, sợi dây chị đưa cho em đã bị bạn làm mất à?"

"Dạ, mất ạ. Bình thường em toàn nhét mặt dây chuyền dưới cổ áo thôi, hôm đó chơi bóng rổ, em chơi một hồi thì mặt dây bị lộ ra ngoài áo nên bạn em th, xong cổ mới nói với em là cổ bị dị ứng với màu đỏ, kêu em gỡ sợi dây xuống cho cô để vào túi cất hộ em. Chứ đeo vậy nó cứ rớt ra làm cổ th khó chịu."

Khích Sảnh chớp chớp mắt vài cái, m th niên thời nay quá thiếu cảnh giác với phái đẹp. Lời nói với những lý do chẳng đâu vào đâu như vậy mà còn thể tin tưởng được mới hay chứ, cỏn giao cả đồ cá nhân của ra cho ta cầm.

" thì cuối cùng con bé đó làm mất sợi dây của em, con bé đó cũng là đã chê em béo giúp em giảm cân, tóm lại con bé đó chính là mà em thích, đúng kh?"

Gia Bảo ngượng ngùng, cười khan: "Dạ, my crush."

Khích Sảnh dùng đầu đũa khẩy khẩy cơm trong chén: "Bây giờ, em mời con bé đó đến nhà ăn cơm cùng luôn ."

Nói xong, Khích Sảnh quay sang chớp chớp mắt ra hiệu cho dì Vân. Tuy bà kh hiểu đang xảy ra chuyện gì, nhưng bây giờ dì Vân cảm th Khích Sảnh chút khác thường. Dù thì Khích Sảnh cũng được bà nuôi từ lúc còn nhỏ, tính tình Khích Sảnh ra biết ít nhiều.

Khích Sảnh độc lập, hơn nữa kh hay nói nhiều, ít khi quan tâm đến chuyện cá nhân của khác. Cho dù là lâu ngày gặp lại, bà nghĩ rằng Khích Sảnh cũng sẽ kh quan tâm đến đời sống riêng tư của con trai bà quá nhiều như vậy chứ đừng nói là kêu thằng bé rủ bạn tới nhà ăn cơm chung.

Nhưng từ lúc Khích Sảnh đến nhà cho tới bây giờ, cô mở miệng hỏi phòng ngủ hỏi cả việc mập ốm, tình cảm của Gia Bảo khiến dì Vân cảm th kh được bình thường chút nào cả.

Bây giờ dì Vân th Khích Sảnh ra dấu cho bà như vậy, bà lập tức xuôi theo: "Chị Sảnh của con nói đúng đó, cứ thử mời bạn của con đến nhà ăn bữa cơm xem ."

Gia Bảo chút kinh ngạc sang mẹ, hôm nay mẹ của dễ tính dữ vậy? Còn chị Sảnh hình như cũng chút kỳ lạ thì . Dẫu cảm th khó hiểu nhưng Gia Bảo vẫn dạ vâng đứng lên l ện thoại gọi cho bạn.

Trước khi Gia Bảo lên lầu thì nghe Khích Sảnh nói: "Em bảo bạn em là chị muốn giảm cân, dạo này chị cảm th hơi béo. Nếu thành c thì chị còn một nhóm bạn nữa cũng đang nhu cầu giảm béo, em cứ nói với bạn em như vậy là được."

Đợi Gia Bảo khuất bóng, Khích Sảnh mới sang dì Vân đang thần sắc khá hoang mang ở bên cạnh: "Dì kh cần quá lo lắng đâu, con ở đây thì tính mạng của em Bảo đã được an toàn. Bây giờ dì cứ bình tĩnh, lát nữa dì sẽ biết rõ mọi chuyện thôi."

Dì Vân vừa nghe Khích Sảnh nhắc đến năm từ ‘tính mạng của Gia Bảo’ thì tim như đập chậm hơn nửa nhịp, nhưng sau khi Khích Sảnh nói lời đảm bảo thì bà lại an lòng hơn nhiều. Trên Khích Sảnh dường như một loại ma lực nào đó, khiến cho khác cảm th yên tâm, đáng tin cậy.

Gia Bảo bước xuống lầu, vẻ mặt kinh ngạc Khích Sảnh: "Chị Sảnh ơi, bạn em nói khoảng mười lăm phút nữa sẽ đến đây ngay. Nhưng mà chị hay thật đó, biết bạn em thích giúp làm phước. Nghe em nói chị đang cần giúp đỡ nên bạn em nhận lời qua liền luôn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-30-loi-thoa-thuan-voi-quy-ky-sinh-2.html.]

Khích Sảnh kh cười, nhướng mày Gia Bảo: "Giúp làm phước à?"

Dì Vân vẫn luôn chú ý đến Khích Sảnh nên bà th rõ sự chế giễu trên gương mặt của cô, nhưng Gia Bảo thì kh. đang vui vẻ vì thích đã đồng ý đến nhà ăn cơm, ều đó giống như là cô đang về ra mắt gia đình của vậy.

"Dạ, bạn em nói mẹ của cổ từng bị bệnh nặng, nhưng may là cuối cùng cũng tai qua nạn khỏi. Khi mẹ cổ đang trong cơn nguy kịch thì cổ thầm nguyện là nếu mẹ vượt qua được, sau này cổ sẽ chăm chỉ làm việc thiện để cảm tạ ơn trời đất đã phù hộ. Nhà cổ bài thuốc gia truyền về giảm cân giúp cơ thể khỏe mạnh, còn thể trẻ đẹp ra nữa. Nên xưa nay, cổ toàn giúp đỡ mọi kh à, miễn phí chị."

Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, còn nghĩ ra được cả kịch bản cảm động như thế cơ à? Gia Bảo th Khích Sảnh kh đáp lời thì bất giác chằm chằm cô hồi lâu.

Nhưng Khích Sảnh lại xinh đẹp tới mức khó thể rời mắt, cho đến khi nghe mẹ tằng g vài tiếng thì Gia Bảo mới hoàn hồn trở lại, lúng túng ngồi vào ghế.

Khích Sảnh dì Vân, cô th mặt bà vẻ mất tự nhiên thì mỉm cười với bà, tỏ ý trấn an. Thực ra cô kh hề để ý đến việc này, Gia Bảo còn trẻ, lại là em họ của cô nên Khích Sảnh cũng kh cảm th gì khó chịu.

Dì Vân th Khích Sảnh mỉm cười với , trên mặt kh ý tứ khó chịu gì cả thì mới thoáng yên lòng, tầm mắt kh khỏi liếc qua Gia Bảo trừng m cái, càng ngày càng vô phép vô tắc.

Tuy bà ơn với Khích Sảnh nhưng nếu tính toán cho rõ ràng thì cô đã trả hết cho bà từ lâu, của cải hiện tại mà bà được cũng là nhờ Khích Sảnh một tay giúp đỡ hết thảy mà ra.

Thứ còn lại bây giờ chỉ là ân nghĩa và tình cảm gia đình. Khích Sảnh luôn nhớ chuyện lúc xưa, bà đã vì chị gái của mà yêu thương cô thật lòng nên Khích Sảnh mới kh chút phiền hà, luôn xem bà như mẹ ruột mà đối đãi, muốn báo ân báo hiếu.

Còn đối với việc Khích Sảnh chút xa cách, đến bây giờ dì Vân đã nghĩ th suốt. Kh là xa cách mà tính tình của Khích Sảnh từ nhỏ đã lạnh nhạt, khi trưởng thành còn hơi khó tính đ.â.m ra bầu kh khí khi ở chung chút kiểu cách, chứ thật sự thì cô vẫn luôn quan tâm và kính trọng bà.

Kh cần nói đâu xa, việc đang xảy ra cũng khiến bà th được Khích Sảnh muốn bảo vệ cho gia đình này, thế là đủ.

Thật ra thì những ều dì Vân nghĩ là hoàn toàn đúng, lẽ do đã nuôi nấng Khích Sảnh từ nhỏ nên bà thể hiểu và th cảm với sự thay đổi của cô.

Tiếng chu cửa vừa vang lên thì Gia Bảo lập tức bật dậy chạy mở cửa, Khích Sảnh nheo mắt cô gái đang bước vào nhà.

Ồ, thật đáng kinh ngạc đ, hóa ra cô ta cũng là trong giới huyền học à? Cô đã nghĩ cô ta bị ai đó xúi giục hay bị ều khiển cơ đ.

Khích Sảnh chằm chằm vòng sáng kh quá mạnh cũng kh quá nhạt qu cô gái, sau đó cô liếc mắt sang Ma vương đang bay lơ lửng bên cạnh cô ta. Khích Sảnh nhăn mày, Gia Bảo đã đụng đến nhân vật nào vậy? Đây thật sự chỉ là một cô học trò cấp ba ?

Cùng lúc đó thì Yêu Kỳ cũng th được vòng sáng vô cùng rực rỡ trên Khích Sảnh, cái gì đây? Đây là chị họ của Gia Bảo ư? Chị họ của Gia Bảo cũng là trong giới huyền học ?

Nghĩ đến đây, Yêu Kỳ kh chút chần chờ xoay muốn bỏ chạy. Vòng sáng rực rỡ như vậy, chứng tỏ thực lực của đối phương cao cường, còn cố ý gọi cô đến đây thì lẽ đối phương đã sớm thấu việc cô giở trò trên Gia Bảo , cô sợ đấu kh lại, vậy nên ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách.

Nhưng Khích Sảnh nào để cho Yêu Kỳ chạy thoát một cách dễ dàng như vậy, cô đã dụ được cô ta tới đây thì giải quyết luôn một lần cho dứt ểm. Chứ cứ để quả b.o.m này tồn tại ở một nơi như trường cấp ba thì lòng cô khó yên lắm.

Bằng tốc độ gần như là nh gấp hai lần thường, Khích Sảnh di chuyển kéo cánh tay Yêu Kỳ về phía sau: "Gia Bảo, khóa cửa lại cho chị."

Lúc này Dì Vân đang đứng bên cạnh bàn ăn quan sát hết thảy, bà hồi hộp đến nỗi trái tim đập ên cuồng trong lồng ngực, vừa th Gia Bảo lóng ngóng đứng đó thì bà quát to: "Ơ hay cái thằng này, chị Sảnh kêu mày khóa cửa lại mà, mày nghe kh hả?"

Gia Bảo dường như sực tỉnh trước tiếng quát của mẹ , cũng kh kịp suy nghĩ thêm bất cứ ều gì nữa, dựa vào bản năng nghe theo lời của mẹ, lập tức đưa tay khóa cửa lại.

Bên đây, Khích Sảnh và Yên Kỳ đã giáp lá cà với nhau hơn chục chiêu. Khích Sảnh chớp chớp mắt, xem ra cũng khá đ, nhưng để đối đầu với cô thì cần luyện thêm nhiều lắm.

Khích Sảnh dùng tay đánh ra một động tác giả, sau đó tung , mượn lực đạp lên bệ cửa sổ đá mạnh vào n.g.ự.c Yêu Kỳ. Cô ta hự một tiếng, lập tức ngã lăn ra sàn.

Khích Sảnh đang cảm th may mắn vì hôm nay cô mặc quần chứ kh mặc váy. Nếu kh, bây giờ đánh nhau thế này sẽ bất tiện dữ lắm.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...