Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 3: Ăn hành để trưởng thành
Khích Sảnh hơi xoay , thẳng vào Cao Ẩn: "Nếu vậy, con muốn mượn một số tiền để chuyển khoản cho dì Vân."
"Con kh cần mượn, nếu con đã gọi một tiếng ngoại thì nghĩa vụ lo lắng mọi thứ cho con."
"Ông ngoại, con biết muốn tốt cho con. Nhưng nhận nuôi con, cho con ăn, cho con mặc, dạy dỗ con là đã tốt lắm . Việc con muốn đưa tiền cho dì Vân kh nằm trong nghĩa vụ của , đâu mua con mà đưa tiền ra. Cái nào ra cái đó, hiểu ý của con mà kh?"
Dưới sự kiên trì của Khích Sảnh, Cao Ẩn buộc đồng ý.
Còn về việc học ở trường hiện tại của Khích Sảnh, đại khái hai cháu đã một cuộc thảo luận ngắn ngủi thế này để quyết định.
"Ông ngoại, ở núi Việt Bắc trường học kh? Con vẫn còn học cấp hai."
"Đừng lo nghĩ đến vấn đề đó cháu gái, đã định hướng sẵn cho con ."
" ạ?"
"Thì con nghỉ học chứ . Ở núi Việt Bắc làm gì trường học, m cái bằng cấp đó con muốn bao nhiêu thì làm cho con b nhiêu. Ông bạn già làm bên sở Giáo dục."
"Vậy định hướng mà nói là gì?"
"Là con chỉ cần học đạo thuật, chờ khi giỏi đạo thuật , làm giàu kh khó."
Dưới thái độ vô cùng cương quyết của Cao Ẩn.
Khích Sảnh bày tỏ, thôi thì đành tin một lần vậy.
Thu xếp xong mọi thứ, Khích Sảnh mượn Cao Ẩn một số tiền để chuyển vào tài khoản cho dì Vân, mà dì Vân sau khi quyến luyến, bịn rịn kh nỡ thì cũng đành để Khích Sảnh rời , bà hiểu rõ đó là con đường tốt đẹp dành cho con bé, bà kh thể ích kỷ giữ con bé lại đây, gây cản trở con đường tương lai của con bé.
Núi Việt Bắc là một trong ba ngọn núi cao nhất của nước Đại Việt, chưa được khai phá, mà chính phủ cũng kh định làm ều đó. Thứ nhất núi Việt Bắc là một phong cảnh thiên nhiên cần được bảo tồn, thứ hai là dù muốn thì cũng kh thể khai phá, núi Việt Bắc sương mù giăng kín lối, kì lạ nhất là kh ai thể leo lên đỉnh núi được, chỉ cần leo lên núi khoảng ba mươi phút liền trở về chân núi, làm cách nào cũng kh thể lên trên núi được, vì vậy mọi cũng đã thêu dệt lên kh ít câu chuyện truyền kỳ, ma quái để nói về núi Việt Bắc.
Kh đợi Khích Sảnh hỏi, Cao Ẩn đã đắc ý vô cùng khoe mẽ: "Con xem bản lĩnh của , việc đó cũng là do làm đ. Ông đã bày ra một trận pháp ở chân núi để ngăn chặn việc lạ thể tiến vào."
Khích Sảnh quẹt một cái lên trán để lau mồ hôi: "Vậy ý của ngoại nói, ngọn núi này ngoại trừ hai cháu chúng ta ra thì kh còn ai khác nữa ư?"
Kh nghe th tiếng trả lời của Cao Ẩn, Khích Sảnh thôi quan sát xung qu, xoay về sau Cao Ẩn, gương mặt của cụ biểu hiện kì lạ vô cùng, nhưng nhiều nhất vẫn là tức giận.
Cao Ẩn giận dỗi liếc Khích Sảnh một cái, kéo Khích Sảnh mang vẻ mặt hoang mang, khó hiểu bước vào màn sương mù dày đặc. Cô đã làm gì đâu? Cô đã làm gì à? lại giận dỗi cô?
Bước vào trong, sương mù lập tức tan , Khích Sảnh chút kinh ngạc ngắm , quá đẹp. Một màu x ngắt, hoa thơm cỏ lạ bao phủ cả ngọn núi, động vật cũng đa dạng, giống như cô đã bước vào một thế giới khác vậy. Lúc này Cao Ẩn huýt sáo một cái, vài giây sau liền hai con đà ểu chạy đến, Khích Sảnh thả lỏng cả , cô còn tưởng leo từng bước để lên chứ.
Cho đến khi lên đến đỉnh núi và hai chiếc cổng to khác nhau, một trái một thì Cao Ẩn mới kể cho Khích Sảnh nghe một câu chuyện xưa, sau khi nghe xong câu chuyện thì Khích Sảnh cũng hiểu lí do tại cụ nhà lại vẻ mặt như vậy.
Theo truyền thuyết, khi phái Chính Nghĩa đang ở thời kì hưng thịnh thì một tên đệ tử xấu xa mang lòng phản bội, muốn l trộm vật trấn giữ của môn phái làm của riêng, chưởng môn tức giận nên đã trục xuất đó ra khỏi môn phái.
Kh ngờ sau khi bị trục xuất, tên xấu xa đó còn mặt mũi đứng ra tạo dựng nên một môn phái khác để đối đầu với phái Chính Nghĩa, đó là phái Trung Quyền. Phái Trung Quyền kh tu luyện đạo thuật chính thống, l cứu nhân độ thế làm gốc mà tu luyện cấm thuật tà môn, dù cũng diệt trừ yêu ma nhưng sớm đã bị biến chất, khắp nơi nhắm vào phái Chính Nghĩa ra tay.
Từ đó hai môn phái tr đấu với nhau ngày càng gay gắt, gần như là đến độ kh c.h.ế.t kh từ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-3-an-h-de-truong-th.html.]
Trong khi phái Chính Nghĩa ngày càng suy thoái thì phái Trung Quyền vì luồn lách đủ kiểu, kh ều luật nghiêm minh, nhận đệ tử vô số kh màng phẩm chất nên vẫn giữ được sự phát triển nhất định, tuy hiện tại đệ tử của phái Trung Quyền kh nhiều nhưng cũng kh ít, khắp cả nước đều mặt, cũng kh ít d tiếng.
Mắt của Khích Sảnh giật giật hai cái, quả nhiên sau đó liền nghe Cao Ẩn hăng hái nghiến răng nói: "Hừ, nhưng bây giờ con . Con chính là tài năng mới của môn phái chúng ta, để xem ai chèn ép ai thì biết, ha ha. Thời của chúng ta tới ."
Khích Sảnh cảm th giống như cô vừa khám phá ra được một ều gì đó ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của cô, sự thật chứng minh, Khích Sảnh suy nghĩ kh sai chút nào.
*
Sáu tháng sau.
Một lá bùa triệu hồi than được phóng qua Khích Sảnh, bùm một cái liền nổ.
Khích Sảnh mặt mũi đen thui, giận kh chỗ nói, ngồi trên lưng đà ểu gào to: "Khốn kiếp cái tên này, ức h.i.ế.p phái nữ đẹp mặt lắm kh?"
Tân Nghị ngồi trên một con đại bàng cười khinh bỉ, phun một ngụm nước bọt: "Em gái à, trên núi Việt Bắc này kh phân nam hay nữ, chỉ phân phái Trung Quyền hay phái Chính Nghĩa mà thôi. sớm kêu em bỏ già kia, qua gia nhập phái Trung Quyền của bọn , ai bảo em kh chịu nghe lời chứ."
Khích Sảnh tức đến hai mắt đỏ ngầu, cái tên thối tha này, thật muốn đ.ấ.m cho một trận.
Sáu tháng trước, lúc Khích Sảnh mới lên núi, Cao Ẩn đã sớm cảnh báo cô, chưa bản lĩnh thì kh nên ra ngoài, Khích Sảnh căn bản kh nghe lọt tai.
Từ dạo đó đến nay, mỗi lần Khích Sảnh đặt chân ra khỏi địa bàn của phái Chính Nghĩa liền bị đám của phái Trung Quyền cho ăn hành đủ kiểu, nhưng nói thì nói, cô cũng là đóa hoa duy nhất của núi Việt Bắc này, vậy mà sau sáu tháng trời vẫn bị đút hành tơi tả, Khích Sảnh nghiến răng ngước mặt trời, thù này kh báo thì cô kh là Nguyễn Khích Sảnh.
Khích Sảnh kh Tân Nghị, càng chỉ càng thêm bực tức, Khích Sảnh cởi đà ểu chạy một mạch về địa bàn phái Chính Nghĩa.
Cao Ẩn Khích Sảnh vì dính than nên mặt mũi đen thui bước vào thì tức giận cũng vô cùng bất bình thay cháu gái, chân định bước sang hỏi han, muốn trả thù thay cho Khích Sảnh nhưng nghĩ lại, dừng bước chân, đứng im.
Ông cũng kh thể báo thù giúp con bé cả đời được, một số chuyện bắt buộc con bé tự th suốt. Ban đầu cũng đã cảnh báo nhưng con bé lại kh nghe theo.
Tuy Khích Sảnh thiên phú về mặt đạo thuật, nhưng tính tình quá lạnh nhạt cũng quá bướng bỉnh nên khi tu luyện kh thể dốc hết sức lực, lời nói ra con bé cũng kh hoàn toàn nghe theo, ều đó gây cản trợ ít nhiều đến việc tu luyện, cứ giữ tốc độ tiến bộ kh nh cũng kh chậm, con bé cần gì đó để làm động lực, dùng để thúc đẩy tinh thần nhiều hơn.
Dù th minh đến m, con bé cũng chỉ mới mười bốn, cần thêm nhiều bài học để trưởng thành.
*
Một năm, sáu tháng sau.
bộ đồ Khích Sảnh đang mặc, Cao Ẩn chút trầm ngâm.
cách giảng dạy của đã sai ? Tại chỉ mới lên núi hai năm, con bé lại thay đổi cả tính tình lẫn phong cách ăn mặc thế này? Bây giờ cách ăn mặc của con bé chút, chút hở hang, phong thái của một thầy trừ ma ở đâu? kh th chút nào cả?
Dù đạo thuật của Khích Sảnh tiến bộ nh, mới hai năm đã sắp vượt qua cả , nhưng hướng phát triển này kh đúng, rốt cuộc là sai ở chỗ nào chứ?
Mắt th Khích Sảnh sắp bước ra khỏi cửa, Cao Ẩn g giọng, lên tiếng: "Sảnh à, th con hình như, cái đó, ừ thì chút sai sai thì ."
Bên này Khánh Sảnh đang nhớ nhung gà nướng cũng hơi bất ngờ, b lâu nay dù th cô dần thay đổi nhưng ngoại cũng kh nói gì, hôm nay cuối cùng cũng lên tiếng, kh nhịn được nữa .
Khích Sảnh thoáng cụp mắt xuống chiếc áo croptop cổ tim, tay dài với chất liệu mỏng m và chiếc váy dài đến gót chân, được xẻ tà khá cao mà đang mặc, kh đẹp ?
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.