Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 4: Thay đổi
"Ông ngoại, còn nhớ là bắt đầu từ khi nào thì con thay đổi cách ăn mặc kh?"
"Hả? À ừ, theo nhớ thì khoảng một năm trước, lúc đạo thuật của con vừa tiến bộ được một bước lớn."
"Ông ngoại nhớ đúng , lần đó con tiến bộ một bước lớn, cũng thay đổi cách ăn mặc luôn, con còn nhớ rõ hôm đó con mặc một chiếc váy ngắn. Sau đó ra khỏi địa bàn của phái chúng ta."
Mắt trái Cao Ẩn giật giật, dù dự cảm kh lành nhưng vẫn tiếp tục nghe Khích Sảnh nói, còn nhớ, hôm đó sau khi trở về con bé kh những kh bị ăn hành mà còn cầm theo một đống đồ ăn vặt. Tất nhiên khi đó, cũng kh nghĩ con bé thể trả thù được ai, dù tiến bộ một bước dài, nhưng bên phái Trung Quyền đ thế mạnh, với thực lực lúc đó của con bé vẫn chưa thể l một đấu mười được.
"Hôm đó con ra ngoài gặp bọn Tân Nghị, con liền đấu một trận, muốn trả thù, nhưng kh tg được. Điều bất ngờ là mặc dù con thua nhưng bọn Tân Nghị lại nói năng mềm mại với con, còn đưa con đồ ăn vặt nữa. Khen con bế quan tu luyện bao lâu nay biệt tăm biệt tích, nay xuất hiện đúng thật là xinh đẹp. Bọn họ lại càng muốn dụ dỗ được con đá m.ô.n.g ngoại, gia nhập môn phái của họ."
Khích Sảnh Cao Ẩn, chu môi hỏi: "Thì đ, ngoại cũng th . Con gái xinh đẹp mọi lúc mọi nơi, nếu kh sẽ bị thiệt thòi lớn. Lúc trước con kh quan tâm đến vẻ bề ngoài, quả thật là sai lầm vô cùng lớn. Ông ngoại cảm th con bây giờ kh tốt ?"
Cao Ẩn lâm vào trầm tư, nghe thì vẻ đúng nhưng vẫn cứ th cứ sai sai ở chỗ nào đ.
Cười thầm vì biểu cảm của Cao Ẩn, Khích Sảnh đến ôm một cái chạy : "Ông ngoại à, đừng rối rắm nữa. giáo dục con kh gì sai cả, chỉ là con biết suy nghĩ , con tự quyết định của riêng con. Con sẽ kh để bản thân chịu thiệt thòi đâu, ngoại biết mà. Ông đừng lo lắng nữa, con buồn đ."
Cao Ẩn đứng trước gió chút ngẩn ngơ, lời nói của Khích Sảnh như mạnh như nhẹ truyền vào trong màng nhĩ của , khiến trái tim già cỗi cũng dần trở nên mềm mại.
Ngước mắt trời, vẻ như sắp mưa thì . Ông suy nghĩ xem tối nay ăn gì đã.
Trước khi xoay vào trong, ánh mắt như như kh liếc bóng dáng xa xa của Khích Sảnh đang chạy , khóe miệng thoáng mỉm cười.
*
Bốn năm sau.
Tay Cao Ẩn cầm một chiếc hộp gỗ tr vô cùng tinh xảo, than ngắn thở dài vài bận, cũng chút kh đành lòng thật đ, con bé vô tâm này.
"Đây, con giữ cái này. Miếng ngọc này là vật đại diện cho thân phận chưởng môn của phái Chính Nghĩa ta, con giữ cho kỹ. Những ều thể dạy con đã dạy hết , bây giờ cũng kh còn bản lĩnh gì để dạy con nữa. Đi , xuống núi , ngoại du lịch khắp nơi, chu du bốn bể. Cuối cùng cũng kh bị con cản chân nữa."
Khích Sảnh bình tĩnh cất chiếc hộp gỗ, đến ôm Cao Ẩn thật chặt: "Ông ngoại à, đừng suốt ngày khẩu xà tâm Phật nữa. Nói thương con một câu cũng kh chịu nói cơ, con biết kh nỡ xa con, con cũng vậy. Nhưng nếu tâm nguyện của ngoại là du lịch khắp nơi thì cứ , bây giờ là hiện đại mà, máy bay đó. Khi nào nhớ con thì chỉ cần gọi cho con một cuộc, con sẽ đặt vé, bay đến bên cạnh ngoại ngay. Con thương ngoại lắm đ."
Cao Ẩn khẽ xoay , đưa tay lên xoa mắt, con bé đáng ghét này chỉ trêu chọc là giỏi. Dù nghĩ vậy nhưng kh kiềm được lại đưa tay xoa đầu Khích Sảnh một cách vô cùng nhẹ nhàng, đến nụ cười trên mặt cũng cười tươi.
Trong lòng Khích Sảnh ấm áp, ngoại chính là như vậy, hai cháu đã sống cùng với nhau đã sáu năm nên cô hiểu tính tình của rõ ràng.
Vì trong quá trình tu luyện đạo thuật thật sự là kh hề dễ dàng, cần ý chí kiên định, mạnh mẽ, do đó trong ều luật của môn phái đặt ra rõ ràng, đã cấm đệ tử kh được ăn mặn.
Khi còn nhỏ, kh ít lần cô lẻn ra ngoài ăn gà nướng bị vô tình ngang th, rõ ràng đã th cô nhưng lại sang hướng khác, vờ như chưa từng th chuyện gì mà dung túng cho cô.
*
Ngày hôm sau.
Khích Sảnh đứng giữa ện thờ lớn chút ngẩn ngơ, hôm qua vừa nói xong, cô ngủ một giấc thức dậy liền kh th đâu, hiệu suất của ngoại cũng quá nh .
Ngẩn ngơ hồi lâu Khích Sảnh mới l lại tinh thần bắt đầu thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-4-thay-doi.html.]
Khích Sảnh khoác lên chiếc áo choàng màu vàng, một vòng qu các ện thờ khấn vái, khóa kỹ càng các cửa sau đó mang hành lý rời .
Bước ra khỏi cánh cổng lớn, Khích Sảnh ngoảnh mặt lại chiếc bảng to được treo trên cổng: "Phái Chính Nghĩa."
Khích Sảnh cúi đầu vái ba cái, xoay nhảy lên đại bàng màu x nhạt.
"Khích Sảnh, mau dừng lại."
Lúc này Khích Sảnh đang suy nghĩ một chút về kế hoạch sau khi xuống núi thì nghe được một tiếng hét to, cô đưa tay vỗ nhẹ đầu đại bàng.
Đại bàng vừa dừng lại cũng là lúc Khích Sảnh th rõ được hét lên là ai, đây chẳng Tân Nghị ? Tên thiểu năng này còn dám xuất hiện trước mặt cô à? Cô kh chủ động tìm đã đành, còn ngại sống quá lâu mà vác xác đến đây.
"Khích Sảnh, bốn năm trước em đã nói sẽ suy nghĩ về chuyện gia nhập môn phái của . đến tận bây giờ em mới xuất hiện?"
Khích Sảnh gà đang chạy thành đàn dưới mặt đất, khẽ l.i.ế.m môi, kh thì thôi, đến lại thèm gà nướng: "Bế quan tu luyện."
Tân Nghị cảm th kh vui với thái độ của Khích Sảnh nhưng khi đến gương mặt xinh đẹp, đường cong quyến rũ thoát ẩn thoát hiện dưới bộ đồ mỏng thì cố chịu đựng nuốt xuống bực bội, kh thể quá lớn tiếng với đẹp, dọa cô sợ, muốn dụ cô đến môn phái của , thứ nhất là thể hạ nhục cụ già Cao Ẩn kia, thứ hai là đã ở trong địa bàn của thì còn thể chống lại được hay ?
Khích Sảnh liếc gương mặt bỉ ổi của Tân Nghị, nghĩ đến chuyện vài năm trước, tức giận dâng lên, kh nhịn được liền mở miệng mắng: "Khốn kiếp, mày đang nghĩ cái chuyện xấu xa gì trong đầu thì ém kỹ một chút, kh não hay gì mà cứ thể hiện lộ liễu lên trên bản mặt thế này hả? Mặt mày vốn đã kh được đẹp , mày còn làm cho nó xấu hơn. Ma quỷ th mày chắc cũng tự co giò chạy đ. ngon lại đây, bà dạy cho mày một bà học. M năm trôi qua cũng chẳng th minh hơn được chút nào cả, sư phụ mày th mất mặt kh đ? Mày tưởng bà đây còn là đứa nhỏ của sáu năm về trước à? Bà nói thế để đùa giỡn với mày thôi, cái môn phái rách nát của mày, bà tránh còn kh kịp, gia nhập cái quái gì."
Tân Nghị bị mắng chửi liền nổi giận, móc một lá bùa triệu hồi sét quăng ra, định đánh Khích Sảnh một trận, dạy dỗ cô một chút.
Khích Sảnh th lá bùa Tân Nghị quăng đến liền cười hai tiếng, chắp hai tay niệm chú, hô: "Phá."
Lá bùa trong kh trung vốn định bay đến bên Khích Sảnh liền nổ bùm một tiếng, biến mất kh chút dấu vết.
Khích Sảnh đưa tay mân cổ: "Đần độn. Mở to mắt xem bà đây làm trả lại thù hận ngày xưa."
Tân Nghị bên đây còn đang kinh ngạc về việc Khích Sảnh thể phá bùa của thì lúc này lại th Khích Sảnh chắp tay niệm chú, đưa tay ra trước vẽ bùa, Tân Nghị giật nảy , cô ta thể vẽ bùa mà kh cần gi vàng ư?
Nỗi sợ hãi kh tên bắt đầu ên cuồng dâng lên, Tân Nghị nh chóng ra lệnh cho đại bàng bay nhưng chưa kịp chạy thoát, Tân Nghị bỗng kh thể ngồi vững, bị ngã khỏi đại bàng, rơi thẳng xuống đất.
Tân Nghị còn chưa bình tĩnh lại thì đã kh còn khống chế linh hồn của bản thân, hồn lìa khỏi xác.
Trên cổ Tân Nghị đeo hai lá bùa nhỏ viết bằng chữ đỏ, được bọc trong một miếng nhựa trong suốt, lúc này trong đó liền hai ác ma thoát ra, cúi đầu bái lạy Khích Sảnh ba cái bày tỏ lòng cảm tạ với cô, sau đó nhe n giương vuốt hướng Tân Nghị vọt tới, gương mặt tràn ngập hận thù, oán giận.
Khích Sảnh mân cổ hồn phách Tân Nghị sợ hãi hướng phái Trung Quyền chạy trối chết, Khích Sảnh mỉm cười, đúng là tự tạo nghiệt kh thể sống, phái Trung Quyền toàn dựa vào việc luyện ma, luyện quỷ hoặc đường tắt để nâng cao thực lực, ều đêm nhiều ắt sẽ ngày gặp ma.
Khích Sảnh đương nhiên kh định tha cho phái Trung Quyền, chuyện ngoại bị cụ già Thạch Dũng kia ám hại, cô luôn nhớ đến. Tuy ngoại nói nội thương của đã khỏi, nhưng với thực lực ngày càng tăng cao, Khích Sảnh biết rõ nội thương đó đã gây ra tổn thương nghiêm trọng cho , kh thể trị dứt ểm.
Một ngày nào đó, khi quyền lực đủ lớn, cô sẽ hoàn toàn chặt hạ cây đại thụ bẩn thỉu Trung Quyền này, báo thù cho ngoại.
Về phía Tân Nghị, xem như là một cái cảnh cáo nho nhỏ mà thôi.
Mọi chuyện, chỉ vừa mới bắt đầu.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.