Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương

Chương 34: Vụ án hồn ma bị biến mất (2)

Chương trước Chương sau

Kha Tiêu cho đội viên kiểm tra thì quả là như vậy, hồn ma đã ngất xỉu, đây là lần đầu tiên ta gặp trường hợp thế này. Kha Tiêu lại ngước Khích Sảnh bằng ánh mắt lấp lánh, cô kh khỏi liếc Kha Tiêu một cái.

"Thứ hai là tại hồn ma nam lại kh th đâu? thử nghĩ xem, tại hồn ma nữ lại kh biết bị g.i.ế.c và hồn ma nam thì lại biến mất?"

Kha Tiêu nhăn mày, bỗng ta mở to mắt: " kẻ khác nhúng tay vào."

Khích Sảnh lại liếc Kha Tiêu một cái, dù đây cũng là phỏng đoán theo hướng gần nhất, ều này kh hề khó để thể suy luận ra. Kha Tiêu bị Khích Sảnh liếc thì chút oan ức, do cảm giác bức bách của Khích Sảnh mang lại quá lớn khiến cho suy nghĩ của ta bị chậm trong chốc lát thôi mà.

"Đúng vậy. Đó là hướng đang suy đoán, tuy nhiên nếu muốn biết kẻ đó ra thì trước tiên hãy kiểm tra CCTV đã. Các đã kiểm tra CCTV chưa?"

thì Kha Tiêu cũng là một cảnh sát kinh nghiệm, những việc cơ bản đó ta đều làm xong xuôi, kh cần đợi ai nhắc nhở cả: "Chúng đã kiểm tra , nhưng kh th kẻ nào khả nghi hết."

Khích Sảnh nở nụ cười bí hiểm, lẽ suy đoán của cô thật sự kh sai đ: "Hoặc giả, kẻ đó kh thì ?"

Hai mắt Kha Tiêu mở to, ều này ta chưa kịp nghĩ đến. Tuy rằng ở đội ều tra đặc biệt, khả năng th hồn ma và giao tiếp với họ để trợ giúp cho việc phá án.

Nhưng thực tế thì Kha Tiêu vẫn là một cảnh sát, được huấn luyện theo trường phái hữu hình. Vì vậy, chưa từng nghĩ hung thủ sẽ là một con ma.

Kha Tiêu dẫn Khích Sảnh lên xem CCTV, trùng hợp là căn hộ xảy ra án mạng nằm trong góc khuất, CCTV kh thể quay lại cửa phòng một cách trực diện được.

Khích Sảnh chăm chú xem xét, bỗng cô ấn dừng lại, Khích Sảnh đưa tay lên, chỉ vào một góc nhỏ của màn hình của CCTV: " , th cạnh của cánh cửa được mở ra chứ? Nhưng lúc đó kh hề ."

Kha Tiêu chằm chằm vào góc nhỏ mà Khích Sảnh chỉ, quả thật th được một cạnh của cánh cửa đang mở ra. Vì căn hộ nằm ngay góc khuất nên kh thể quan sát được một cách chính diện.

Nhưng nếu cách cửa mở toang thì khi đó, góc nhỏ của CCTV sẽ quay lại được một cạnh nhỏ của cánh cửa, nếu kh quan sát tỉ mỉ thì kh thể nào th được, Kha Tiêu kh khỏi giơ ngón tay cái lên với Khích Sảnh.

Khích Sảnh híp mắt, hỏi Kha Tiêu: " báo cáo khám nghiệm tử thi chưa?"

Kha Tiêu gật đầu: " , bây giờ chúng ta qua hiện trường luôn chứ?"

Khích Sảnh chớp chớp mắt: "Hử? chắc chứ? kh thi hành c vụ hay ăn cơm nhà nước giống đâu."

Kha Tiêu cười giả lả, dẫn đường cho Khích Sảnh: "Ăn cơm nhà nước thì kh , nhưng thi hành c vụ thì mà. Cô Sảnh với tinh thần trượng nghĩa cao cả, đang nỗ lực hết để giúp cảnh sát chúng tìm ra hung thủ thật sự."

Khích Sảnh bĩu môi, đây cũng là lần đầu tiên cô gặp được một cảnh sát mồm mép tép nhảy như vậy đ, cái gì cũng nói được hết. Kh những nói mà còn thể phóng đại sự thật lên gấp nghìn lần, cô cũng lười phản ứng với ta.

Kh nghe Khích Sảnh trả lời, Kha Tiêu cười khan hai tiếng, vị cao nhân này cũng kh dễ chiều chuộng chút nào. Kh khen ngợi thì lạnh nhạt mà khen lại khinh bỉ . Kha Tiêu lặng lẽ mặc niệm, con gái thật sự là một giống loài khó hiểu mà, ngay cả cao thủ cũng kh hề ngoại lệ.

*

Hiện trường vụ án.

Nơi xảy ra án mạng là phòng khách, Khích Sảnh mới bước chân vào đã th vài ba đồng chí cảnh sát đang làm việc bên trong, Kha Tiêu dẫn cô đến gần với đồng chí pháp y mặc đồ bảo hộ kín mít đang đứng trầm ngâm bên cạnh hai thi thể.

Khích Sảnh và Kha Tiêu kh mặc đồ bảo hộ nên kh thể đến gần hiện trường, chỉ thể đứng gần cửa nói chuyện với đồng chí pháp y: "Hưởng à, nghe Định th báo kết quả khám nghiệm sơ bộ hả? Báo cáo nghe xem nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-34-vu-an-hon-ma-bi-bien-mat-2.html.]

Bảo Hưởng vừa định cằn nhằn vài tiếng nhưng ngẩng đầu lên th một cô gái vô cùng xinh đẹp. Thế là ta ho khan vài tiếng, làm mặt lạnh, gật đầu chào Khích Sảnh một cái, Khích Sảnh cũng chào lại.

Làm nghề này, thời gian Bảo Hưởng tiếp xúc với tử thi còn nhiều hơn là với cha mẹ, nói chi là đến gái đẹp. Qu năm đều là tử thi và đực rựa, nay th một b hoa xinh đẹp như vậy, lại còn được cô cúi đầu chào khiến trong lòng Bảo Hưởng kh khỏi lâng lâng.

g giọng một cái, Bảo Hưởng quay sang nhướng mày với Kha Tiêu, đứng thẳng , ngước mắt về phía t.h.i t.h.ể nữ đang nằm sấp dưới sàn: "Giới tính nữ, từ hai mươi đến hai mươi lăm tuổi, thời gian tử vong là hơn một tiếng trước. Nguyên nhân tử vong là do bị đ.â.m nhiều nhát vào phần bụng và ngực, tổng cộng mười nhát đ.â.m lớn nhỏ kh đều. Ngoài ra còn một cái tát ở trên mặt, tạm thời chưa tìm th thêm vết thương nào khác."

Bảo Hưởng xoay , vào t.h.i t.h.ể nam đang ngồi ngửa trên ghế: "Giới tính nam, từ hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, thời gian tử vong cũng là hơn một tiếng trước. Nguyên nhân tử vong là do bị d.a.o đ.â.m một nhát, cụ thể hơn là nhát d.a.o chí mạng ở tim. Ngoài ra thì chưa tìm th vết thương nào khác."

"Bên trên là kết quả báo cáo sơ bộ của , còn lại thì sẽ đợi đến khi đưa về đồn mới thể khám nghiệm thêm. Báo cáo hết."

Kha Tiêu trầm ngâm kh nói, ta thoáng về phía Khích Sảnh. Lúc này, cô đang chằm chằm vào gò má của t.h.i t.h.ể nữ. Bảo Hưởng th Kha Tiêu như vậy thì kh khỏi chút giật . Từ xưa tới nay, Kha Tiêu luôn là chủ kiến, hơn nữa kh hề dễ dàng để tin tưởng vào bất kỳ ai trong khi phá án.

Thế nhưng bây giờ, Kha Tiêu lại kh đưa ra nhận xét ngay mà lại im lặng chờ đợi Khích Sảnh lên tiếng trước ư? Bảo Hưởng thoáng rùng , thu lại tâm tư vừa mới rục rịch ban nãy.

Một con gái vừa xinh đẹp, lại vừa bản lĩnh khiến Đội trưởng Tiêu nể mặt như vậy chứng tỏ kh dạng vừa đâu. Cao như vậy ta khó lòng với tới, vì vậy kh cần nghĩ nhiều nữa làm gì.

Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, chớp chớp mắt Kha Tiêu: " sẽ kh đưa ra bất cứ phán đoán nào hết, cho tới khi kết quả khám nghiệm tử thi đầy đủ. Nhưng nếu tin thì làm theo những gì nói."

Bảo Hưởng trợn tròn mắt Kha Tiêu gật đầu một cách vô cùng dứt khoát, chuyện này thật sự khó tin đó. Ngay cả Trung đoàn trưởng, Kha Tiêu cũng kh nghe lời răm rắp thế này nữa là một cô gái.

Đương nhiên là Bảo Hưởng kh biết những gì Kha Tiêu đã từng chứng kiến; nếu kh, lẽ Bảo Hưởng cũng sẽ kh khó hiểu thế này. Từ khi Kha Tiêu thể tận mắt chứng kiến được khả năng của Khích Sảnh thì ta đã vô cùng tin tưởng cô, gần như là tin tưởng vô ều kiện, hóa thân thành Thiên lôi sai đâu đánh đó.

Lúc Khích Sảnh cúng đồ ăn vặt cho đám ma và cả khi cô mở cửa âm, Kha Tiêu đều kh hề bỏ lỡ. Sự tin tưởng, kính phục mà Kha Tiêu dành cho Khích Sảnh cũng trỗi dậy từ dạo .

Khích Sảnh gật đầu, nói ra yêu cầu: "Bây giờ cần một nhúm tóc của hai t.h.i t.h.ể này, nhớ là được nhổ từ chân tóc, kh được cắt ngang. Hơn nữa, vạch mắt t.h.i t.h.ể nam ra, chụp một tấm ảnh cận đồng tử giúp ."

Khích Sảnh l viên kẹo bạc hà trong ví ra, ngậm vào miệng: "Và làm ngay tại đây, trước khi di chuyển t.h.i t.h.ể ra khỏi căn phòng này. Khi nào thì bên các mới kết quả chi tiết?"

"Trễ lắm là ba tiếng sau sẽ kết quả đầy đủ."

Khích Sảnh nhăn mày, thế thì cũng gần đến nửa đêm, cô lại thức khuya ư? Khích Sảnh thở dài. Đành vậy, dù cũng liên quan đến mạng , đã giúp thì giúp cho trót, một khi tiễn Phật thì tiễn đến Tây Thiên thôi.

Khích Sảnh chớp chớp mắt, khóe miệng giương lên một nụ cười tươi tắn, ngón tay thon dài của cô nhẹ nhàng ểm một cái lên lồng n.g.ự.c của Kha Tiêu: "Dù thì cũng kh tiền tăng ca, - mua cho vài hộp kem vani đ."

Trên mặt của Kha Tiêu bất giác nổi lên hai vệt đỏ khả nghi, cô gái này thật sự vô cùng quá đáng. Nếu kh đã từng chứng kiến khả năng của Khích Sảnh, nhất định Kha Tiêu sẽ cho rằng cô đang lừa , chỉ để được ăn vài hộp kem này mà thôi. Vì biểu cảm của cô gian m hệt như hồ ly đang câu dẫn khác.

Ho khan hai tiếng, Kha Tiêu gật đầu lia lịa: "Được, được chứ. Chỉ là vài hộp kem thôi mà, lo được."

Thế là dưới ánh mắt trợn to như muốn rớt ra ngoài của Bảo Hướng và vài đồng nghiệp khác, Kha Tiêu hộ tống Khích Sảnh lên xe, đưa cô về sở cảnh sát. Khích Sảnh xoa xoa hai mắt: "Dừng ở siêu thị một lát dùm !"

Kha Tiêu mở cửa giúp Khích Sảnh, định bước vào với cô thì bị Khích Sảnh cản lại, cô biết Kha Tiêu muốn vào th toán giúp cô, cho dù cô mua thêm thứ gì khác ngoài vài hộp kem như cô đã nói thì Kha Tiêu vẫn sẽ kh hé răng nửa lời.

Ban nãy Khích Sảnh chỉ nói đùa, muốn trêu ghẹo Kha Tiêu vì cô lại thức khuya. Sẵn tiện, Khích Sảnh cũng muốn xem xét con của Kha Tiêu một chút.

Quả thật là kh tệ, kh keo kiệt. Nhưng xưa nay, Khích Sảnh kh muốn nợ nần ai bao giờ, cô chỉ thích cảm giác khác nợ thôi. Còn việc giúp đỡ là do cô tự tình nguyện, nên cô kh cần c cáng hay trả ơn gì ở đây cả.

Chương trước Chương sau

Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...