Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 35: Vụ án hồn ma bị biến mất (3)
Khích Sảnh mua cả một túi đồ ăn vặt to tướng, cô đưa cho Kha Tiêu cầm hộ. Kha Tiêu xem như đã hiểu được phần nào tính tình khá kỳ quái của Khích Sảnh. ta kh nói lời nào, vẻ mặt tươi cười cầm đồ mở cửa xe giúp cô.
*
Đồn cảnh sát.
Khích Sảnh ngồi ngáp dài ngáp ngắn ăn bánh, gần nửa đêm nên Khích Sảnh đã bắt đầu buồn ngủ. Biểu hiện rõ ràng là cô đang ngáp liên tục, chảy cả nước mắt ra ngoài. Si th vậy thì lặng lẽ bay lên, dùng cánh vỗ vỗ đầu cô vài cái như muốn an ủi.
Khích Sảnh chu mỏ, tỏ ý làm nũng với Si. Si th vậy thì bày ra thái độ ghét bỏ ngay lập tức, bay nh vào túi xách của cô nằm im giả chết. Khích Sảnh cố kiềm chế mong muốn cười to, nhưng hai vai vẫn run run, mặt đầy vui vẻ, cơn buồn ngủ cũng bay biến mất tăm.
Lúc này, Kha Tiêu bước đến: "Cô Sảnh, chúng ta kết quả ."
Khích Sảnh nheo mắt: "Nạn nhân nữ kh thêm bất kỳ thương tích nào nữa đúng chứ? Hơn nữa, nếu suy đoán của kh sai thì tuy là những vết d.a.o trên n.g.ự.c và bụng của nạn nhân chảy nhiều máu, nhưng kh hề đủ sâu hoặc đ.â.m trúng chỗ hiểm để thể gây ra tử vong được."
Kha Tiêu bật ngón tay cái lên ngay lập tức, kh sai chút nào cả, ta gật đầu lia lịa, bổ sung thêm: "Nạn nhân nam cũng vậy, một nhát d.a.o ở tim đó tuy sâu, nhưng nếu nói là dẫn đến tử vong thì kh thể."
Khẽ xoa cằm, Kha Tiêu lại nói tiếp: "Nhưng kết quả khám nghiệm cho th, nạn nhân nam đã ngừng thở sau khi bị đâm, chứ kh là do bị thiếu oxy vì mất m.á.u quá nhiều."
"Điều kỳ lạ là ở hiện trường kh dấu chân hay dấu vân tay của bất cứ một nào khác. Kể cả trên hung khí gây án cũng chỉ dấu vân tay của hai nạn nhân đó mà thôi."
Khích Sảnh chặc lưỡi: "Đến lúc đ."
Theo yêu cầu của Khích Sảnh, sân trước của đồn cảnh sát được bày một bàn cúng đầy đủ. Kha Tiêu lặng lẽ ra lệnh cho một đồng chí cảnh sát ra đóng cổng lớn lại.
Đồng thời, Kha Tiêu cũng ều một đồng chí cảnh sát khác ra ngoài trực, đề phòng báo án. Kha Tiêu làm vậy vì ta đang lo ngại, những dân vãng lai bên ngoài sẽ th được lan truyền ra tin đồn cảnh sát mê tín dị đoan.
Vì hiện tại đã gần nửa đêm mà vụ án này là vụ án gần đây nhất, cũng khó hiểu nhất. Nên hầu như các đồng chí cảnh sát còn ở trong đồn cảnh sát bây giờ đều tập trung hết lại đây, muốn xem xem thực lực của Khích Sảnh ra .
Khích Sảnh kh hề bối rối vì nhiều vây qu, cô uống một ngụm nước ép, đến cạnh Kha Tiêu l chiếc áo đồng phục của cảnh sát mà cô được Kha Tiêu cho mượn, mặc vào.
Kh nghi thức nào quan trọng nên Khích Sảnh cũng kh nhất thiết mặc áo choàng của môn phái, nhưng nhất định mặc áo tay dài kín hẳn hoi.
ều khi ra ngoài, kh đến nơi trang nghiêm nào cả nên Khích Sảnh chỉ mặc một cái áo bra, phối với quần ống rộng được cắt xẻ hai bên, thế nên cô cần mượn một cái áo dài tay để khoác vào. Động đến nhang khói trên bàn cúng thì tối đa mặc áo tay dài kín đáo, kh được hở hang
Cũng may, vì tính cẩn thận nên Khích Sảnh luôn mang theo bùa chú trên khi ra ngoài, phòng trường hợp cần dùng đến. Nếu kh, cô lại về nhà l.
Khích Sảnh đến bên bàn cúng, cô cầm nhúm tóc của nạn nhân nam đã được để sẵn trên bàn lên để làm phép, cô lạy bốn phương tám hướng đốt trước một lá bùa ném lên kh trung.
Khích Sảnh thắp nén nhang, cô l lá bùa trong túi xách ra niệm một đoạn chú ngắn, bỗng lá bùa rực cháy, cô đưa tay ra nắm hết phần tro tàn lại trong tay sau đó ném vào cây nhang.
Khích Sảnh l hai đầu ngón tay ngắt đoạn nhang đang cháy dở, ném vào nhúm tóc đã được cô để sẵn trong một cái chén sành. Khích Sảnh chắp hai tay niệm chú: "Thiên linh linh, địa linh linh. Về!"
Bỗng nhúm tóc nổ bùm một cái, linh hồn của nạn nhân nam lập tức xuất hiện trong tình trạng kh quần kh áo, Khích Sảnh cũng th rõ được vẻ sung sướng chưa kịp thu hồi trên mặt của nạn nhân nam, bao gồm cả những vết đỏ đầy ái trên cổ.
Kha Tiêu kinh ngạc hô lên: "Chính là nạn nhân nam - Triệu Vỹ."
Những đồng chí cảnh sát trong đội ều tra đặc biệt đều th được hồn ma của Triệu Vỹ, hồn ma thật sự đã được gọi về . Còn một số đồng chí cảnh sát khác thì chỉ cảm nhận được một trận gió lạnh vừa thổi đến, khiến họ kh khỏi rùng .
Lúc này Khích Sảnh cũng ồ một tiếng, cô nhớ , ban nãy Kha Tiêu đã đề cập đến nạn nhân nam tên là Trần Triệu Vỹ, hai mươi tám tuổi, nghề nghiệp luật sư. Còn nạn nhân nữ là Nhược Phùng, hai mươi hai tuổi, đang là một giáo viên dạy piano.
Triệu Vỹ đang mây mưa với tình bé nhỏ của thì bỗng dưng lại xuất hiện ở nơi này, khó chịu trừng mắt với Khích Sảnh: "Làm gì đ? Là cô gọi tới à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-35-vu-an-hon-ma-bi-bien-mat-3.html.]
Th Khích Sảnh gật đầu một cái, Triệu Vỹ bĩu môi, khinh khỉnh liếc cô một cái: "Mặc dù cô xinh đẹp nhưng đã yêu , cô đừng mà làm phiền nữa. Nếu kh thì đừng trách kh khách khí với cô."
Khích Sảnh gật đầu lần nữa, đúng là luật sư, nói chuyện bài bản. Chỉ là cô thật sự kh biết, trong hàng ngũ luật sư ở thành phố Vĩ Long còn kẻ ảo tưởng đến thế này, mạch suy nghĩ của kh thể phát triển bình thường như bao được ?
Khích Sảnh kh đáp lời ta mà vung tay ném một lá bùa vào Triệu Vỹ, ta lập tức kêu la đầy đau đớn. Ban đầu là chửi rủa, sau cùng là kh thể chịu đựng được nữa mà liên tục van xin.
Khích Sảnh lại l thêm một lá bùa, ném thẳng vào Triệu Vỹ. Dường như lá bùa này c dụng khác, Triệu Vỹ kh cảm th đau đớn nữa. ta ngước lên Khích Sảnh với ánh mắt dè chừng, xem ra thể gọi hồn về đây thật sự kh tầm thường, hẳn là chút bản lĩnh đ.
Khích Sảnh quay sang nhờ một đồng chí cảnh sát l giúp cô vài tờ gi trắng, sau đó cô dùng gi trắng gấp thành một bộ đồ đốt cháy, trên thân thể của Triệu Vỹ lập tức xuất hiện một cái sarong, che kỹ phần thân dưới của ta lại.
Khích Sảnh thong thả cắn th kẹo mới l ra, cô híp mắt hồn ma trước mặt: "Mặc vào , vừa xấu lại vừa nhỏ thì đừng khoe ra làm gì."
Những đồng chí cảnh sát xung qu kh khỏi bật cười khúc khích, mặt của Triệu Vỹ đỏ gay vì xấu hổ. Ngay lúc Triệu Vỹ định lên tiếng mắng chửi thì lại nghe Khích Sảnh mở lời: "Nói xem, yêu của là ai? Kh Nhược Phùng ư? Hai yêu nhau đến mức g.i.ế.c nhau à? Chết lại mây mưa với nhau ngay lập tức nữa cơ đ?"
Những lời nói của Khích Sảnh khiến mặt mũi Triệu Vỹ trở nên khó coi trong nháy mắt, Khích Sảnh cũng kh bu tha, cô nói tiếp: " kích động , chịu đựng kh được nên mới đ.â.m một nhát."
" chưa c.h.ế.t nhưng hồn đã rời khỏi xác, sau đó yêu của lại nhập vào tát một cú khiến ngất xỉu, đợi ngất xỉu còn đ.â.m gần cả chục nhát, khiến cho dù c.h.ế.t nhưng vẫn kh biết đã chết, trên hết vô cùng sợ hãi vì đã ra tay g.i.ế.c vì tưởng bản thân làm hại yêu."
Sắc mặt Triệu Vỹ u ám ngay tức thì, tại cô ta lại biết rõ mọi chuyện như vậy chứ? Triệu Vỹ thẹn quá hóa giận, ta hét to: "Cô coi chừng đó, một thầy trừ ma nho nhỏ như cô cũng dám đối đầu với phái Trung Quyền ?,"
Lời nói của Triệu Vỹ thành c khiến vẻ mặt của Khích Sảnh ảm đạm lại trong chốc lát. Dĩ nhiên là kh vì hoảng sợ .
B giờ, dường như Khích Sảnh lại nghĩ ra ều gì khác, cô lập tức làm phép để gọi hồn của Nhược Phùng, vẻ như cô đã bỏ lỡ một ểm quan trọng nào đó.
*
Biệt thự phía Nam, thành phố Vĩ Long.
Nhược Phùng vô cùng đau đớn, cô muốn hét lên để giải tỏa nỗi đau nhưng kh thể, linh hồn của cô càng ngày càng trở nên trong suốt.
Yêu Kỳ quấn chặt lên Tân Nghị hệt như một con rắn nước. Thân thể cô ta uốn éo, in từng dấu từng dấu ấn ái lên Tân Nghị, trong miệng lại ngâm nga khe khẽ những âm th tràn kh phù hợp cho dưới mười tám tuổi.
Tân Nghị vỗ mạnh lên m.ô.n.g Yêu Kỳ và níu cô ta lại: "Yên nào, sư phụ còn việc chưa làm xong. Bé ngoan chờ sư phụ một lúc nhé, lát nữa sư phụ sẽ thưởng cho con. Lấp đầy thật đầy bên dưới của con, chịu hay kh?"
Yêu Kỳ cười ngả ngớn một tiếng, uốn éo thân thể rời khỏi căn phòng tối. Tân Nghị th Yêu Kỳ đã khuất bóng mới xoay , nh chân về phía Nhược Phùng.
Tân Nghị làm phép thả Nhược Phùng ra khỏi lồng kính, đến chiếc tủ to mở ngăn cuối cùng, l ra một chiếc lọ màu đen tuyền mở nắp uống cạn. Sau đó, Tân Nghị tới cạnh Nhược Phùng, xé nát quần áo của cô ra bắt đầu giở trò đồi bại.
Đúng lúc này thì thân thể của Nhược Phùng sáng lên, linh hồn của cô biến mất ngay lập tức. Tân Nghị th việc tốt của bị phá hoại giữa chừng thì tức giận vô cùng, gầm lên một tiếng hung hăng đập phá đồ đạc.
*
Đồn cảnh sát.
Khích Sảnh làm phép xong thì ngước mặt lên, cô th quần áo Nhược Phùng te tua tơi tả hết cả, toàn thân run rẩy kh ngừng, thần sắc vô cùng hoảng loạn và sợ hãi. Thậm chí trên mặt Nhược Phùng cũng đầy nước mắt, vẻ mặt Khích Sảnh lập tức trở nên sa sầm.
Khích Sảnh gấp cho Nhược Phùng một cái váy đơn giản, đốt cho cô trầm giọng hỏi Nhược Phùng: "Lê Nhược Phùng, cô nói cho nghe xem chuyện gì xảy ra, chuyện gì đã khiến cô ra n nổi này?"
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.