Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 38: Không phải là một người tốt
Sau khi mang Khích Sảnh lên núi học đạo thì Cao Ẩn mới phát hiện ra một việc, đó là con của Khích Sảnh kh hề đơn giản như vẻ bề ngoài của cô. Khích Sảnh là một sự quả cảm và lòng trượng nghĩa, nhưng đồng thời, sâu trong nội tâm của cô cũng tâm ma vô cùng to lớn.
Kh chỉ là lần một lần hai, trong xuyên suốt quá trình dạy dỗ cho Khích Sảnh, Cao Ẩn vẫn luôn luôn nhắc nhở cô về những ều thiệt khi vướng vào con đường tà đạo, giảng cô nghe về lợi ích khi thể duy trì thiện tâm và đúng đường.
Cao Ẩn luôn mong muốn Khích Sảnh biết kiềm chế bản ngã, khống chế tâm ma của bản thân. Trong con của Khích sự đấu đá dữ dội giữa hai bản ngã thiện và ác, cả hai ngang tài ngang sức, kh bên nào thua bên nào hết.
Nghĩ tới đây, Khích Sảnh xoa xoa mí mắt. Vì vậy, cô thật sự kh là tốt.
Tuy đôi khi, một con kiến cô cũng kh nỡ g.i.ế.c hại. Nhưng cũng nhiều lúc, cô muốn l đau khổ của kẻ khác làm niềm vui của ; thỉnh thoảng, Khích Sảnh lại kh muốn kìm nén tâm ma của bản thân nữa. Thực ra cô luôn xấu xa; chăng, cô chỉ là một kẻ luôn cố gắng, vẫn kh ngừng nỗ lực để trở thành một tốt mà thôi.
Khích Sảnh kh đợi Kha Tiêu trả lời, cô xoay , vững vàng rời . Dù mệt mỏi đến nhường nào nữa thì Khích Sảnh vẫn kh muốn ều đó bị lộ ra bên ngoài - dù chỉ là một chút.
Kha Tiêu lại chút hoang mang, rõ ràng là tốt như vậy lại nói kh tốt chứ? Kha Tiêu hoang mang theo bóng dáng của cô, quả thật cao nhân luôn khó hiểu mà.
Khích Sảnh về đến nhà, ngay cả đồ cũng kh thay mà lập tức leo lên giường, ngủ một hơi đến tối mịt ngày hôm sau mới thức dậy được. Soi gương, Kha Tiêu chặc lưỡi: "Mắt lại thâm hơn trước m chục lần . Si ơi, xem."
Si đang ở hình dạng khá to, vỗ cánh phành phạch bay đến, liếc Khích Sảnh một cái: "Cô ăn gì để gọi món cho."
"Bún riêu cua, hai ly sữa chua hoa quả, một sinh tố bơ."
Si kh khỏi trừng mắt, vừa mở ện thoại của Khích Sảnh lên để đặt món vừa càm ràm: "Cô xem cô kìa, ăn uống kh khoa học chút xíu nào cả, gầy hệt như que tăm . Đến giờ ăn thì ta dậy ăn một bữa, ăn xong ngủ tiếp cũng được…"
Khích Sảnh phụt cười, Si tiếp thu kiến thức nh đ, bây giờ còn biết cả ăn uống khoa học là gì cơ. Ban đầu còn chê tới chê lui cái gì mà thời nay toàn máy móc ện tử, tiên tiến quá cũng hại này kia, kh thích chút nào các loại: "Ôi, còn biết cả khoa học cơ á, giỏi thế."
Giống như là kh nghe ra giọng ệu trêu ngươi của Khích Sảnh, Si vẫn nhếch râu cười đắc ý: "Chứ nữa, vốn th minh mà."
Khích Sảnh cười ha ha: "À thế à, th minh đột xuất hả."
Si trừng mắt: "Cho vui vẻ tí thì cô c.h.ế.t à."
Khích Sảnh chớp chớp mắt, l đồ cầm trên tay bước vào phòng tắm: "Ồ, đúng là kh c.h.ế.t thật. Nhưng kh chọc thì kh vui đó mà."
Si ấm ức liếc cửa phòng tắm muốn nảy lửa, cô gái này thật là đáng ghét mà, xem sau này ai dám l, tính tình như thế thì ai mà chịu cho nổi chứ.
Khích Sảnh gắp miếng chả cua cuối cùng đưa lên miệng, cô bu đũa, chuyển qua uống sinh tố bơ, ăn no thật sự chính là chân ái mà, ăn uống muôn năm.
Si bay đến đưa ện thoại cho Khích Sảnh. Si thừa biết nếu nói với cô việc này khi cô đang đói bụng thì nhất định cô sẽ kh tâm trạng gọi lại cho ta: "Lúc cô ngủ gọi đến đ."
Khích Sảnh chớp chớp mắt, cầm ện thoại lên xem, ồ, Y Y gọi. Nhạc chờ vang lên vài lần thì giọng của Y Y liền truyền đến: "Alo, Khích Sảnh. gọi cô nhưng kh th cô bắt máy, còn đang lo cô đã xảy ra chuyện gì nữa.”
Khích Sảnh ngậm ống hút kéo một hơi dài, ly sinh tố bơ còn đầy ắp ban nãy đã hết sạch: "Ồ, sau này kh cần lo lắng những ều đó. Do bận việc thôi, dì gọi chuyện gì kh?"
"Chuyện là bên một vụ làm ăn, nhưng khả năng cao sẽ gặp thứ gì đó lợi hại nên kh ai dám nhận hết, cô Khích Sảnh hứng thú kh?"
Khích Sảnh xoa xoa hoa tai: "Dì nói giá cả trước xem nào."
Y Y im lặng hồi lâu, dường như bà mới khám phá ra được một phần tính cách khác của Khích Sảnh thì : "Tiền thù lao là năm mươi triệu, chi phí lại và ăn uống đều do bên chủ thuê chi trả hết."
Khích Sảnh nhướng mày, kh đợi cô hỏi thêm thì Y Y đã tự nói trước: "Chủ thuê của vụ này là Mỹ gốc Việt. Chủ thuê một mảnh đất ở dưới quê do bà tổ tiên để lại, nghe nói nhà tổ cũng đặt ở đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-38-khong-phai-la-mot-nguoi-tot.html.]
"Khoảng m chục năm chủ thuê kh về, nhưng trong dòng họ đặt ra một luật lệ là cứ cách năm mươi năm mời thầy phong thủy về xem và chuyển hướng nhà tổ thì tài lộc của dòng họ mới thể thịnh mãi kh suy. Nên bây giờ chủ thuê đang tìm thầy để xem hướng phong thủy, giúp đổi hướng của nhà tổ."
Khích Sảnh xoa xoa hoa tai, nghe vẻ sai sai ở chỗ nào đ thì : "Nếu vậy thì tại kh ai dám nhận?"
Tiếng thở dài của Y Y bỗng truyền đến: "Vấn đề là xem phong thủy ở bên cạnh một cái nghĩa địa cương thi nghìn năm đang bị phong ấn, họ sợ xui rủi nhỡ gì sơ xuất gì đó thì ngay cả cái mạng nhỏ cũng kh giữ nổi."
Nói với Y Y một tiếng, Khích Sảnh nhờ Si l dùm cô ba đồng tiền để gieo quẻ, vì nghe đến cương thi nghìn năm nên cô cũng muốn gieo thử một quẻ xem nơi đó thế nào.
Khích Sảnh lạy bốn hướng chắp tay niệm chú, cô ném ba đồng xu xuống cái chén sành. Khích Sảnh kh khỏi nheo mắt, quẻ này kh tốt kh xấu, ngụ ý nói ềm hung nhưng thể hóa giải được.
Hơn nữa thì dường như nơi đó cũng kh đơn giản là chỉ một con cương thi nghìn năm mà thôi, quẻ hiện lên tận ba bốn cái hung. Khích Sảnh chép chép miệng, ăn một ngụm sữa chua: "Được, nhận vụ này. Cô giúp nói với chủ thuê nhé."
Y Y chút ấp úng: "Cái đó, cô Khích Sảnh ơi."
Khích Sảnh chớp chớp mắt: " chuyện chi thì dì cứ nói thẳng ra , đừng ấp úng làm gì."
Nghe Khích Sảnh nói vậy, Y Y lập tức nhớ tới tính tình của Khích Sảnh, sợ ấp úng mãi sẽ khiến cô khó chịu nên Y Y bèn nói toẹt móng heo luôn: " muốn theo cô Khích Sảnh trong vụ này được kh? Vì lâu lắm thằng bé nhà chưa được đâu cả, hơn nữa thì cũng muốn học hỏi thêm từ cô Khích Sảnh. Tại nhân dịp này chủ thuê đồng ý lo chi phí lại và ăn uống cho trung gian, nên là mới mở lời với cô Khích Sảnh như vậy. Còn riêng về thù lao thì đương nhiên kh phần ."
Mới biết được Khích Sảnh xem trọng cái gì, Y Y cũng nói rõ ràng với cô vì sợ cô kh đồng ý. Còn một lý do nữa bà chưa nói với Khích Sảnh, đó là sau khi nghe bà kể Khích Sảnh từng cứu bà nhiều lần, con trai nhà bà đã tự làm thiệp để tặng cho Khích Sảnh, thằng bé cứ luôn miệng nói với bà rằng muốn gặp cô Sảnh xinh đẹp.
Khích Sảnh uống một ngụm 7up, trai đẹp thì kh , cớ xung qu cô chỉ toàn là phụ nữ thế này. Si bĩu môi bộ dạng của Khích Sảnh, thật là chẳng tiền đồ.
"Kh vấn đề gì, nhưng vẻ là sẽ nguy hiểm đ, dì vẫn muốn đưa thằng bé theo à?"
Y Y kh hề do dự trả lời: "Kh . Chỉ cần theo cô Khích Sảnh thì kh lo lắng gì cả."
Khích Sảnh nghe vậy cũng kh biết nói gì thêm, được khác tin tưởng như vậy khiến cô chút áp lực đó, Khích Sảnh chặc lưỡi, đành ăn thêm để giảm bớt áp lực thôi.
Si liếc mắt, ăn nhiều thì cứ nhận , còn bày đặt viện lý do lý trấu, thật sự là chẳng phong thái của một cao thủ chút xíu nào cả.
Qua ngày hôm sau thì Y Y gọi cho Khích Sảnh để th báo thời gian xuất phát, chỉ cần Khích Sảnh đến cổng an ninh ở sân bay nói tên và địa ểm cần đến thì sẽ được lên máy bay. Khích Sảnh nhướng mày, xem ra chủ thuê này cũng kh dạng vừa đâu.
Khích Sảnh tập một bài rèn luyện linh lực thu xếp đồ đạc. Tuy cô hay lại lại như vậy nhưng thực ra cô là một bị say tàu xe, thế nên cô luôn cần dùng đến thuốc để chống nôn mửa.
Khích Sảnh mặc một chiếc váy xòe phủ m.ô.n.g màu hồng nhạt, hở lưng và cổ tim, cái nơ to tướng ở ngay ngực, cô mang đôi giày cao gót mười lăm phân được thiết kế theo kiểu dây mảnh, tôn trọn đôi chân trắng trẻo và mịn màng.
Thật sự thì trời kh bao giờ cho ai tất cả, nói về gương mặt thì Khích Sảnh gương mặt, về làn da thì làn da nhưng bù lại cô chỉ cao một mét năm mươi m, thậm chí còn chưa đến một mét năm mươi lăm.
Đây cũng chính là nỗi đau của Khích Sảnh trong một thời gian dài, nhưng sau đó cô kh còn tự ti về chiều cao của nữa, thay vào đó cô đã mua thật nhiều giày cao gót hơn để thể ều chỉnh chiều cao theo ý muốn của .
Khích Sảnh xinh đẹp bày tỏ, chiều cao đối với cô kh là vấn đề, chỉ cần cô đủ tiền thì sẽ khả năng mua giày cao gót về mang thôi. Cao Ẩn cũng khá vui mừng khi Khích Sảnh đã nghĩ th suốt, kh còn tiết kiệm tiền để kéo chân nữa.
Mệt mỏi hồi lâu, cuối cùng Khích Sảnh cũng đến nơi. Từ sân bay của tỉnh, cô ngồi xe vài tiếng đồng hồ nữa mới thể đến nơi. Khích Sảnh thầm thở dài, vốn dĩ khi nghe Y Y th báo lộ trình thì cô đã định gọi X X đến chở cô, nhưng kh ngờ bên chủ thuê lại chu đáo như vậy, còn sắp xếp sẵn cả xe đến chờ cô thế này.
Nơi Khích Sảnh cần đến là xã Hòa Lan, thuộc một thành phố nhỏ nhưng đang phát triển tốt. Xã Hòa Lan là một trong những xã ít ỏi còn chưa bị c nghiệp hóa. Khung cảnh nên thơ của ngày xưa vẫn được giữ gìn tốt, như là những cây cầu dừa mảnh khảnh hay chiếc ghe con thuyền nhỏ xinh, con xuồng ba lá của những dân thôn quê mưu sinh bằng nghề chài lưới dưới dòng s êm ả.
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.