Thầy Trừ Ma Là Con Gái Cưng Của Diêm La Vương
Chương 37: Xử lý Tân Nghị
Cũng giống như từ xưa đến nay, quỷ sai tiến đến chào hỏi Khích Sảnh vô cùng nhiệt tình. Trong đó một quỷ sai là lần đầu tiên gặp được Khích Sảnh trên dương gian, quả thật là đoan chính hơn khi trước kh ít.
Nhưng dường như tính tình thì vẫn quái lạ như xưa, nên tốt nhất là cứ thật cẩn thận, kẻo mai sau vị này nhớ đến, muốn tính sổ lại khổ thân. Quỷ sai nghĩ vậy thì lập tức niềm nở hơn m phần, cung kính vô cùng, hận kh thể quỳ xuống lạy cô m cái cho đảm bảo.
Khích Sảnh kể sơ qua mọi chuyện, còn những việc cụ thể hơn thì kh cần cô kể rõ ngọn nguồn. Khích Sảnh gật đầu: "Chung quy thì mọi việc là như vậy, làm phiền mang ba này về âm phủ để Diêm vương xét xử."
Trước khi rời , Nhược Phùng cúi đầu thật sâu cảm tạ Khích Sảnh, cô khẽ gật đầu với Nhược Phùng, cho cô một ánh mắt an tâm. Quỷ sai cũng cúi chào Khích Sảnh dẫn cả ba hồn ma mất.
Kh biết Khích Sảnh l từ đâu ra một bịch sữa chua lạnh ngắt, giống như mới được l ra từ tủ lạnh, cô gặm vài cái quay sang hỏi Kha Tiêu: "Đã xe chưa cảnh sát Tiêu?"
Kha Tiêu gật đầu, định lên tiếng hỏi thêm thì Khích Sảnh đã nói tiếp: "Sẽ nạn nhân ở đó, khả năng cao là đều bị thương ít nhiều. cứ chuẩn bị thêm ."
Sau khi chứng kiến những việc vừa xảy ra thì Kha Tiêu càng thêm nghe lời Khích Sảnh hơn. Bây giờ, dẫu cho Khích Sảnh chỉ vào con mèo mà nói đó là con tắc kè thì Kha Tiêu cũng tự hoài nghi nhân sinh, kh tin tưởng ánh mắt của chứ tuyệt đối kh nghi ngờ lời nói của cô.
Đợi đến lúc Khích Sảnh gặm hết bịch sữa chua thì Kha Tiêu cũng chuẩn bị xong, mọi bắt đầu xuất phát. Ban nãy, ngay khi biết được Tân Nghị xuống núi và đang hại thì Khích Sảnh đã bàn bạc trước với Si, kêu Si đọc ký ức của Nhược Phùng và tìm nơi cư ngụ của Tân Nghị.
Si là rồng cổ - vua của loài rồng nên đọc trí nhớ của một hồn ma là chuyện quá dễ dàng; đừng nói là hồn ma, ngay cả muốn đọc trí nhớ của con cũng kh gì khó khăn cả. Nhân lúc Khích Sảnh xử lý việc ở đây thì Si đã sớm bay đến biệt thự phía Nam của Tân Nghị để thăm dò tình hình và báo lại cho Khích Sảnh biết.
Vì lẽ đó, Khích Sảnh mới dám khẳng định với Kha Tiêu rằng đầy đủ nạn nhân bị bắt c ở đó, hơn nữa còn đang bị thương nặng do bị Tân Nghị l m.á.u hoặc cưỡng bức. Thật là một tên biến thái kh còn nhân tính.
Đến nơi, Khích Sảnh kêu mọi chờ đợi trong giây lát. Ở bên trong đang diễn cảnh trong phim con heo vô cùng sống động, cô kh muốn x vào kẻo bị đau mắt.
Nhưng mãi tới nửa tiếng sau, khóe miệng Khích Sảnh bất giác co giật khi nghe Si nói Tân Nghị và Yêu Kỳ vẫn chưa xong.
Khích Sảnh lập tức nảy sinh chút suy nghĩ xấu xa, xem ra tên Tân Nghị đó đã uống thuốc tráng dương vào nên mới thể hành sự lâu như vậy. Còn về phần Yêu Kỳ, cô ta vẫn chưa tới mười tám tuổi mà đã lao động miệt mài đến thế.
Uống một ngụm nước ép, Khích Sảnh ra hiệu cho mọi x vào. Cô kh còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi Tân Nghị diễn xong phim con heo nữa, sự kiên nhẫn của cô đã bị Tân Nghị mài mòn sạch sẽ .
Lúc này thì Si đã bay về túi xách của Khích Sảnh, theo lời chỉ dẫn của Si, cô dẫn mọi x thẳng vào căn phòng mặt Tân Nghị. Mặc dù Tân Nghị biết lạ bước vào nhưng trận hoan ái đang diễn ra kịch liệt, trong nhất thời Tân Nghị kh muốn ngừng lại.
Dù căn phòng này cũng kh dễ tìm vì nó ở bên trong mật thất. Nghĩ vậy nên Tân Nghị tiếp tục lao động miệt mài trên của Yêu Kỳ. Cho đến khi Khích Sảnh mở cửa phòng ra, phía sau cô là một hàng cảnh sát đang giơ cao s.ú.n.g thì Tân Nghị mới hoảng hốt dừng lại.
Khích Sảnh đóng cửa, trong giọng nói kh hề giấu giếm sự chán ghét: "Mau mặc đồ vào."
Đợi đến khi Tân Nghị mặc quần áo chỉnh tề xuất hiện đã là chuyện của vài phút sau, Khích Sảnh đã sớm chỉ ra nơi Tân Nghị giấu các nạn nhân nữ. Lúc này, tiếng còi của xe cảnh sát lẫn xe cứu thương vang lên ầm ĩ, kh còn khung cảnh yên bình như trước nữa.
Tân Nghị th vậy thì trong lòng đã sớm nổi ên, đôi mắt đỏ ngầu trừng về phía Khích Sảnh. Nhưng Tân Nghị vẫn cố gắng kiềm chế, quay sang Kha Tiêu giải bày: "Đồng chí cảnh sát à, chuyện gì xảy ra vậy? và yêu đang ngủ ở bên trong thì các bị đột nhập vào nhà đó."
Kha Tiêu bày ra vẻ mặt lạnh nhạt, quay sang trả lời Tân Nghị: " báo án rằng là thủ phạm của vụ bắt c liên hoàn gần đây. Sau khi ều tra, chúng đã đủ chứng cứ và quyết định khám xét nhà , lệnh khám xét đang được gửi đến đây nên chưa thể cho xem được. quyền giữ im lặng, nhưng những gì nói sẽ là bằng chứng trước tòa."
Tân Nghị nhăn nhó, bắt đầu kh muốn kiêng nể nữa, giọng nói trở nên cáu gắt: "Cái gì? Kh lệnh khám xét mà các dám x vào nhà dân à? tin kiện các kh?"
Kha Tiêu bình chân như vại, kh hề bị n giận của Tân Nghị ảnh hưởng chút nào.
Kha Tiêu cất tiếng đều đều trả lời Tân Nghị: " đã nói là lệnh khám xét đang được gửi đến đây. Điều quan trọng ở đây là đâu vô tội, các nạn nhân đã và đang được chúng giải cứu chính là bằng chứng rõ ràng nhất. đây? còn muốn kiện cảnh sát à? Tốt thôi, nhưng chỉ quyền kiện khi thật sự vô tội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thay-tru-ma-la-con-gai-cung-cua-diem-la-vuong/chuong-37-xu-ly-tan-nghi.html.]
"Theo ều năm, khoản bốn, gạch đầu dòng thứ mười sáu trong bộ luật về việc kiện cáo của bộ luật hình sự Đại Việt thì lực lượng cảnh sát nhân dân Đại Việt quyền lục soát nhà dân khi đã xác định được đối tượng phạm tội, đối tượng chỉ được quyền kiện cáo, đòi lại quyền c dân của bản thân khi đối tượng vô tội."
Tân Nghị nhất thời cứng họng, kh nói thêm được ều gì. Khích Sảnh khẽ cười, xoa xoa hoa tai: " cảnh sát à, yêu mà vừa nhắc đến là trẻ vị thành niên, còn chưa đủ mười tám tuổi nữa đ."
Kha Tiêu gật đầu, cho vào gọi Yêu Kỳ ra ngoài, đưa thẳng về đồn cảnh sát. Khích Sảnh chớp chớp mắt: "Thực ra thì Tân Nghị đây là một quen cũ nhưng kh thân thiết gì m với , dẫu vậy thì bây giờ cũng việc muốn nói riêng với Tân Nghị một chút. cảnh sát thể cho ít thời gian được kh?"
Kha Tiêu mím môi, gật đầu, kh nói thêm lời nào mà n chóng bước ra ngoài. Bóng dáng của Kha Tiêu vừa khuất thì âm th đánh nhau cũng bắt đầu vang lên.
Khích Sảnh đưa tay vịn cánh cửa, cô tung một cú đá vào mặt Tân Nghị. Vì kh kịp tránh nên Tân Nghị ăn trọn cú đá đó, hự một tiếng ngã xuống sàn nhà, lỗ mũi rỉ máu.
Kh cho Tân Nghị cơ hội thở dốc, Khích Sảnh lập tức nhào đến đạp mạnh lên n.g.ự.c Tân Nghị, nghĩ đến việc đã cưỡng bức biết bao nhiêu cô gái thì Khích Sảnh căm ghét liếc mắt một cái, dốc toàn lực đạp thêm vài cái nữa cho hả cái nư của cô, đúng là đồ cặn bã.
Khích Sảnh rút một lá bùa, niệm chú bóp hàm Tân Nghị khiến nhịn kh được há miệng ra. Khích Sảnh nào khách khí gì với , cô dồn thẳng lá bùa vào miệng Tân Nghị, sau đó đánh vào bụng một cái làm cho Tân Nghị kh thể kh nuốt lá bùa xuống.
Nh chóng niệm chú, Khích Sảnh l d.a.o lam rạch một đường lên đầu ngón tay như thường lệ, dùng m.á.u hiến tế vẽ bùa lên kh trung.
Khích Sảnh hít một hơi sâu, loại bùa chú này thật sự bá đạo, vô cùng tiêu tốn linh lực khiến đầu của Khích Sảnh hơi choáng váng, mắt nổi đom đóm: "Như lệnh hữu cương, cương thường mộng tưởng. m nhu trực bách, cữu tục phi tiên, chánh tà dễ phân, đường âm khó thoát. Phá!"
Dứt lời, Khích Sảnh uốn tay một vòng, cô chuyển lá bùa vừa vẽ xong xuống Tân Nghị, bỗng Tân Nghị cảm nhận được một sự đau đớn đến tột cùng dâng lên từ gân mạch, kh kiềm chế được la hét đầy khổ sở.
Vài phút sau, cả Tân Nghị ướt sũng như mới được vớt lên từ trong hồ nước. Nhưng đợi khi hoàn hồn, ều đáng sợ nhất là Tân Nghị kh còn cảm nhận được ma lực đang tồn tại trong nữa.
Hai mắt Tân Nghị tràn ngập hoảng sợ, ngước lên Khích Sảnh đang đứng sừng sững kế bên, cô ta biết cách phá hủy đạo hạnh của tu luyện đạo thuật ư?
Trong giới huyền thuật, số biết và đủ thực lực làm được chuyện này chỉ đếm được trên đầu ngón tay, một con nhóc r mà luôn cho rằng chưa trải qua sự đời lại thể thực hiện được? Thậm chí đến ngay cả cũng kh hề biết một chút gì về loại đạo thuật này.
Trong phút chốc, Tân Nghị cảm th việc luôn cố gắng đối đầu với Khích Sảnh b lâu nay thật sự vô cùng ngu ngốc. Hóa ra những năm tháng học đạo ở trên núi, Khích Sảnh quả thật kh chỉ nói khoác cho , cô đã chuyên tâm và dốc lòng tu luyện.
Từ chịu trận, bị Tân Nghị đả kích bởi một lá bùa triệu hồi than. Bây giờ, đó lại thể hủy hoại hết đạo hạnh mà đã khổ sở tu luyện m chục năm nay, lẽ ra nên hiểu được ều này trong lần Khích Sảnh đánh và khiến tháo chạy.
Khích Sảnh nắm cổ áo Tân Nghị xách ra bên ngoài, cô giao Tân Nghị cho bên cảnh sát bước vào giải quyết hết đám ma quỷ ở bên trong. Trong chiếc lư màu đen của Tân Nghị đã chứa sáu sáu bảy mươi hai hồn ma nữ.
Khích Sảnh lại gọi quỷ sai đến một lượt, vì những này đều đã bị Tân Nghị hút hết âm khí nên dù cô mở cửa âm ra thì bọn họ cũng kh thể đầu thai được. Cô đành để quỷ sai mang họ về âm phủ để bên dưới luận tội trạng và phước đức, sau đó sẽ tự định đoạt.
Trong biệt thự còn ba Ma vương vừa được luyện hóa xong, đang trong thời kỳ non nớt và hai Ma vương đã trưởng thành, Khích Sảnh tiện tay giao luôn cho quỷ sai.
quỷ sai vừa khuất bóng, Khích Sảnh lập tức đứng kh vững, đầu óc xoay mòng mòng, cô vịn vào cạnh bàn để ổn định lại thân thể l ra một ống Vitamin uống vào.
Nghe được tiếng bước chân, Khích Sảnh lập tức cất ống Vitamin vừa uống xong, cô đứng thẳng , cười nhẹ Kha Tiêu: "Phần việc của đã ổn thỏa hết, những việc còn lại giao cho cảnh sát các đ. Bây giờ nhờ cảnh sát Tiêu đưa về được chứ? Trời cũng đã hửng sáng ."
Kha Tiêu kh khỏi chút ngại ngùng, cười khan hai tiếng. Khích Sảnh quả thật là tận tụy vô cùng, giúp đỡ cảnh sát phá án kh chút nề nà: "Đương nhiên , sẽ đưa cô Sảnh về tận nhà. Thiệt là làm phiền cô Sảnh nhiều , cô thật sự là một tốt bụng."
Khích Sảnh khẽ lắc đầu: " kh là một tốt."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.