Thiên Sứ Sa Ngã
Chương 3:
"Chị ..." giọng Lily khản đặc, "Tại chị lại nhảy xuống?"
Nữ cảnh sát im lặng một lúc, "Đôi khi để bảo vệ yêu thương, ta sẽ làm những việc kh tưởng." Cổ tay áo quân phục của cô đã sờn, quân hàm mờ nhạt, một cảnh sát cũ của một quốc gia mới.
"Chị yêu cháu kh?" Câu hỏi thốt ra đầy bản năng, ngây ngô đến mức khiến cô muốn khóc.
Nữ cảnh sát kh trả lời mà đẩy qua một chiếc túi nhựa kín, bên trong là một cuốn sổ tay nhỏ, mép gi đã bị cháy sém nhưng phần lớn vẫn còn nguyên vẹn. "Cái này được tìm th trong túi áo của cô bé ở hiện trường. lẽ cháu muốn giữ nó." Việc bảo quản vật chứng kh đúng quy định, nhưng ai quan tâm chứ? Đây là thời đại mà ngay cả trật tự quốc gia cũng đang xây dựng lại.
Lily nhận l chiếc túi, ngón tay run rẩy mở ra và l cuốn sổ tay. M trang đầu là ghi chép bài giảng bình thường, sau đó là những bức phác họa quen thuộc, kiến trúc của viện phúc lợi, nữ tu già, vài đứa trẻ. Còn một bức vẽ nh cảnh tượng bức tượng Lenin bị lật đổ, đề ngày tháng 8 năm 1991.
Lật đến trang giữa, cô khựng lại.
Đó là cô, cô ở những độ tuổi khác nhau. Mười tuổi ngồi đọc sách dưới gốc cây, mười hai tuổi cúi đầu ăn cơm trong nhà ăn, mười bốn tuổi đứng bên rìa sân tập mọi vui đùa. Mỗi bức vẽ đều tỉ mỉ đến từng chi tiết, bắt trọn những nét mà chính cô cũng chưa từng chú ý, thói quen c.ắ.n môi dưới khi tập trung, bóng hàng mi đổ xuống gò má dưới ánh mặt trời, hay một vết sẹo nhỏ xíu trên mu bàn tay.
Trang cuối cùng là bức vẽ gần đây nhất, cô đang ra ngoài cửa sổ lớp học, ánh mắt trống rỗng. Bên dưới một dòng chữ...
" muốn nói với em rằng, những vết bớt đó kh lời nguyền, mà là dấu vết để lại khi thiên sứ bẻ gãy đôi cánh. Những thiên sứ thực sự kh bao giờ bay lượn, họ bước trên mặt đất và gánh chịu những sức nặng vô hình. Em là thiên sứ rơi xuống nhân gian, còn chỉ muốn trở thành mảnh đất dưới thân em khi em tiếp đất. Trên mảnh đất tan hoang này, đây là sự dịu dàng duy nhất mà chúng ta thể trao cho nhau."
Bên lề cuốn sổ một dòng chữ nhỏ, "Nếu một ngày quốc gia này nhớ về chúng ta, hãy để nó nhớ rằng chúng ta đã từng yêu nhau giữa đống đổ nát này như thế nào."
Lily gấp cuốn sổ lại, ôm c.h.ặ.t trước n.g.ự.c. Cơ thể cô bắt đầu run rẩy, sau đó là tiếng khóc kh thể kìm nén, kh tiếng thút thít, mà là tiếng gào khóc xé ra từ sâu thẳm linh hồn, khóc cho Hạ, cho chính , cho tất cả những lời chưa kịp nói và cho ngày mai mãi mãi kh bao giờ tới, cũng khóc cho quốc gia này, một quốc gia đã học được cách rơi xuống nhưng vẫn chưa học được cách hạ cánh.
Cánh cửa phòng thẩm vấn khẽ khép lại, để lại cô cô đơn. Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ dần sáng lên, một đêm nữa lại đến, một thế giới kh còn Hạ. Phía xa, những chiếc Mercedes của giới nhà giàu mới nổi chạy qua những con phố ổ gà, tiếng chu nhà thờ đan xen với tiếng nhạc từ hộp đêm, đám tang của một thời đại và sự ra đời của một thời đại khác vẫn ngày ngày diễn ra.
Nhưng sau khi ngã xuống, Hạ đã hòa làm một vào cơ thể cô, trong từng nhịp thở, trong những vết bớt trên n.g.ự.c và đùi vốn bị gọi là lời nguyền, những dấu vết mà Hạ tin rằng đó là khi thiên sứ bẻ gãy đôi cánh. Trong thời đại mà Liên Xô đã c.h.ế.t còn nước Nga thì chưa định hình, họ là hai cô gái ôm c.h.ặ.t l nhau khi đang rơi tự do, và ở nơi tận cùng của sự rơi rụng , họ đã tìm th ểm tựa duy nhất để hạ cánh, chính là kia.
Còn mảnh đất từng đỡ l họ, vẫn đang loay hoay tìm cách để chính được hạ cánh.
Lily quay lại trường vào ba tuần sau đám tang.
Đám tang của Hạ sơ sài, do viện phúc lợi chi trả, chị được chôn cất tại một nghĩa trang c cộng đ đúc ngoại ô Moscow. Trên bia mộ chỉ tên và năm sinh năm mất: Hạ Mir, 1981-1997. Kh văn bia, chẳng ai biết nên viết gì. Lily đứng trong màn mưa bụi, bùn đất lấp dần chiếc quan tài nhỏ bé, cảm th một phần của cũng đã bị chôn vùi theo.
Nhưng một phần khác lại đang thức tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/thien-su-sa-nga/chuong-3.html.]
Sau khi đám tang kết thúc, Lily nhận th bắt đầu đối thoại với Hạ. Lúc đầu chỉ là trong tâm trí, dần dần trở thành những lời thì thầm khe khẽ, và cuối cùng là những cuộc trò chuyện hoàn chỉnh trước gương. Giọng nói của Hạ rõ ràng và chân thực, mang theo sự dịu dàng trong ký ức của cô.
"Họ còn nợ chúng ta một khoản nợ." Lily trong gương nói, đôi môi mấp máy nhưng giọng nói lại là của Hạ.
"Chúng ta đòi lại như thế nào?" Lily hỏi.
Bản thân cô trong gương mỉm cười, một nụ cười vừa lạ lẫm vừa quen thuộc: "Dùng chính quy luật trò chơi của họ."
Ngày đầu tiên quay lại trường, Lily nhận ra mọi thứ đã thay đổi. Khi Katy và nhóm của cô ta th cô, trong ánh mắt họ hiện rõ vẻ sợ hãi, kh sợ cô, mà là sợ những hậu quả từ tội lỗi của chính . Nhưng Lily biết, nỗi sợ này sẽ nh ch.óng biến thành sự thù địch sâu sắc hơn, một bản năng muốn xóa sạch bằng chứng.
"Xem kìa, con gái ác quỷ quay lại ." Một đứa con gái thì thào, nhưng trong giọng nói kh còn vẻ nhạo báng như trước.
Katy thẳng về phía cô, "Nghe này, đó là một tai nạn. Bọn tao kh định..."
" biết." Lily ngắt lời cô ta, giọng nói bình thản như mặt hồ đóng băng, "Chỉ là một bài kiểm tra thôi, kh ?"
Katy ngẩn ra, thở phào nhẹ nhõm: "Đúng, chỉ là bài kiểm tra xảy ra ngoài ý muốn thôi."
" muốn gia nhập lại." Lily nói, "Để hoàn thành việc mà đã kh thể hoàn thành."
Các thành viên trong nhóm trao nhau ánh mắt ngầm hiểu. Cái c.h.ế.t của Hạ đã gây cho họ kh ít rắc rối, cảnh sát thẩm vấn, nhà trường ều tra, phụ lo lắng. Nếu Lily gia nhập, cô ta sẽ trở thành đồng phạm thay vì là nạn nhân.
"Mày cần vượt qua một bài kiểm tra mới." Katy nói, l lại vài phần kiêu ngạo thường ngày, "Để chứng minh lòng trung thành của mày."
Lily gật đầu: "Dĩ nhiên ."
Bài kiểm tra diễn ra một tuần sau đó. Katy đưa cho cô một địa chỉ và một tấm ảnh: "Con nhỏ này dám cướp yêu của tao. Cho nó một bài học ."
Địa chỉ là một tòa chung cư cũ nát ở phía Tây thành phố, cô gái trong ảnh khoảng mười lăm tuổi, tóc nâu, đang mỉm cười e thẹn. Lily biết tòa nhà này, nơi đó nhiều gia đình tị nạn từ vùng Kavkaz đang sinh sống.
"Chị muốn một bài học như thế nào?" Lily hỏi.
Katy nhún vai: "Dọa cho nó sợ là được. Vẽ bậy lên cửa nhà nó, hoặc đổ rác trước cửa cũng được."
Lily tấm ảnh, ngước lên Katy: " thể làm tốt hơn thế."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.