Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh

Chương 19: Gã bị ma ám

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen

lạnh lùng liếc lá bùa trong tay Phó Nhất.

Phó Nhất khẽ rùng , lập tức hiểu ý, cung kính đưa lá bùa cho bằng cả hai tay: “Nhị gia.”

ngờ Nguyễn Tích Thời vươn tay ngăn cản: “ cứ cầm , cái tác dụng với .”

mắt Âm Dương nên nhận hiện tại thì , chỉ cần thoáng qua cô lập tức phát hiện quanh Phó Vân Đình nồng nặc sát khí, vì mấy con ma nhỏ sẽ bao giờ dám gần , thế nên mấy lá bùa chẳng tí hiệu lực gì với .

Vấn đề chẳng sát khí tác dụng với quỷ dữ nữa.

Cô ngoái đầu, hỏi tiểu quỷ thử xem loại bùa nào ngăn cản quỷ dữ , nếu thì cô sẽ làm cho Phó Vân Đình một cái.

, mấy ngón tay đang khẽ nâng lên Phó Vân Đình thoáng khựng đó âm thầm hạ xuống, giọng cũng trầm hơn đôi chút: “ cũng tin mấy thứ .”

im lặng vài giây, : “Em cứu một , khi đó kịp cảm ơn em. Cô nhóc, em trả ơn em thế nào đây?”

Nguyễn Tích Thời lắc đầu như trống bỏi: “ cần trả ơn...”

Còn dứt câu, cô chợt phát hiện đỉnh đầu bốc khói đen thui như mây đen che phủ .

, cô từng tiểu quỷ bảo rằng nếu đầu một mây đen tức đó sắp gặp chuyện may.

Cô lập tức sửa miệng: “ điều nếu cương quyết trả ơn , thì hôm nay cùng .”

c.h.ế.t vì cô một , kiếp , cô chắc chắn sẽ để gặp nguy hiểm.

Phó Vân Đình sững sờ, hai mắt khẽ híp đầy nguy hiểm.

Cô ngửa đầu , gương mặt nhỏ nhắn, trắng trẻo, phúng phính như trong suốt ánh mặt trời rọi qua lớp cửa kính, thể rõ tới từng chân tơ kẽ tóc.

Thoạt trông cô mới chỉ mười sáu, mười bảy, nhỏ hơn ít nhất cũng sáu, bảy tuổi.

Một cô nhóc mới tí tuổi đầu mà can đảm tới độ cùng .

Rốt cuộc do cô to gan âm mưu gì đó?

Phó Vân Đình cô đầy sâu xa: “Em chuẩn mà dám đòi theo ?”

cũng !” Nguyễn Tích Thời đáp chút do dự.

chỉ cần để cô theo , đảm bảo thương .

Phó Vân Đình nhướng mày: “ cũng hả?”

!” Nguyễn Tích Thời gật đầu thật mạnh.

Phó Vân Đình chằm chằm gương mặt vô cùng nghiêm túc cô, khẽ bật , như thấy chuyện gì thú vị lắm: “ thôi!”

sang với Phó Nhất: “Lái xe.”

Phó Nhất liếc Nguyễn Tích Thời qua gương chiếu hậu, hé miệng như gì đó cuối cùng chọn im lặng, chỉ khởi động xe.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-19-ga-bi-ma-am.html.]

Nguyễn Tích Thời âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

thì bây giờ cô và Phó Vân Đình vẫn với lắm, nãy giờ cô cứ lo sẽ từ chối .

Song chẳng lâu , cô hiểu tại ban nãy Phó Nhất bày vẻ mặt đó.

Bởi vì nơi họ đến đồn cảnh sát!

Phó Vân Đình xuống xe, thấy cô còn hồn thì lập tức dùng bàn tay to lớn kéo cô khỏi xe.

“Thiếu soái.”

Đồng chí cảnh sát đợi sẵn bên ngoài nhanh chân tới gần đón tiếp họ đồng thời liếc Nguyễn Tích Thời bằng ánh mắt hoài nghi.

?” Phó Vân Đình nhanh tiến trong hỏi.

Vì bước chân quá nhanh nên cô chạy chậm theo mới miễn cưỡng đuổi kịp.

“Tình hình lắm, mấy bọn đủ sức khống chế gã, còn gã cắn!” Cảnh sát đằng vội vàng trả lời, một đường dẫn họ .

Đoàn từ cổng chính ngoài đồn cảnh sát tới tận trong cùng, nơi đó mấy gian phòng giam.

Lúc tới gần, Nguyễn Tích Thời chợt ngửi thấy mùi m.á.u tươi thoang thoảng, theo ngay phía tiếng gào thét một đàn ông.

“A a a!”

Khi tới căn phòng gian ở cuối dãy, đập mắt cô một đàn ông mặc đồ tù nhân, hai tay còng phía ghế, hai mắt đỏ ngầu, cơ thể uốn éo, vặn vẹo trông kỳ dị. Lúc , gã đang cố giãy giụa, dậy khỏi ghế!

quần áo gã loang lổ máu, mặt một cái bàn dài, ở đầu đối diện mấy cảnh sát, mặt họ hiện rõ vẻ hoảng sợ, một trong đó ôm chặt lấy cánh tay, m.á.u trào từ kẽ tay.

Khoảnh khắc Phó Vân Đình mở cửa bước , họ như thấy cứu tinh, vội thi : “Thiếu soái, tên phạm nhân điên !”

Như để chứng lời họ thật, hai tay đàn ông bỗng dùng sức giật thật mạnh, còng tay va đập , ghim chặt da thịt!

như cảm nhận , vẫn cố sức giãy giụa hòng thoát khỏi sự trói buộc.

Đôi mắt Phó Vân Đình nhắm thẳng về phía đàn ông đang vùng vẫy, sâu tựa vực thẳm: “Từ lúc đưa tới như hả?”

, lúc mới đến vẫn còn nên bọn quyết định đưa thẩm vấn, hỏi mấy câu thì gã bỗng lồng lộn lên, biến thành thế .”

cảnh sát đang ôm tay đau đớn thả tay , cho Phó Vân Đình miệng vết thương: “Khi gã lập tức lao lên c.ắ.n , còn bóp cổ chúng .”

Cổ một cảnh sát khác hiện rõ vết hằn đỏ rực với mười dấu tay cực kỳ bắt mắt, thể thấy gã dùng lực mạnh tới cỡ nào.

“Bỗng dưng như ?” Phó Vân Đình ngẫm nghĩ, hai mắt dán chặt lên gã phạm nhân như thông qua biểu cảm mặt để kiểm tra xem gã điên thật chỉ đang giả dại.

Lúc , một đợt giãy giụa kịch liệt, gã đàn ông như cạn kiệt sức lực, phịch trở , đầu gục xuống.

Phó Vân Đình từng bước tiến về phía Nguyễn Tích Thời giữ chặt tay.

đầu , phát hiện biểu cảm mặt Nguyễn Tích Thời lúc vô cùng nghiêm túc.

đừng gần, gã ma ám đấy!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...