Thiếu Soái Xin Hãy Để Em Bảo Vệ Anh
Chương 20: Đang yên đang lành sao lại ngã?
Ban nãy, lúc bước , cô phát hiện một con ma đang bám chặt gã đàn ông , mấy hành động giãy giụa gã cũng do con ma thao túng mà .
Ma ám?
Câu khiến các cảnh sát ngạc nhiên vô cùng.
trố mắt , mặt hiện rõ vẻ cạn lời.
Bà đồng nhỏ từ chui mà dám tới đây làm loạn thế?
Đừng bỏ lỡ: Cưới Chớp Nhoáng Tần Gia, Tôi Thành Đoàn Sủng Trong Hào Môn, truyện cực cập nhật chương mới.
điều do thiếu soái dẫn tới nên dù giận họ cũng chẳng dám ý kiến gì.
Nguyễn Tích Thời dứt lời bèn lôi từ trong một lá bùa, hạ bút vẽ vài nét, đó lao nhanh như bay tới gần gã phạm nhân.
thấy cô bước đến mặt, gã đàn ông vốn đang gục mặt xuống đất bỗng ngẩng phắt đầu dậy.
“Keng!”
Còng tay tức khắc gã kéo đứt.
Con ma lưng cũng trợn đôi mắt trống rỗng lên, bất ngờ ghé sát gần Nguyễn Tích Thời.
Nguyễn Tích Thời siết chặt nắm tay, còn kịp đ.á.n.h trả thì cổ tay một bàn tay to lớn, ấm áp nắm lấy. kéo cô về lòng , đồng thời giơ chân đá một cú thật mạnh bụng tên phạm nhân.
“Rầm!” Cả gã đàn ông lẫn con ma lưng đều đá văng ngoài, dài đất.
Nguyễn Tích Thời vội vàng chạy tới, dán mạnh lá bùa trong tay lên con ma .
Hai mắt con ma trợn trừng, mặt hiện rõ vẻ căm hận và cam lòng, điều chẳng thể cựa quậy nổi.
Khóe môi Nguyễn Tích Thời khẽ nhếch, con ma thấy thì càng thêm giận dữ, chỉ xé xác cô thành trăm mảnh.
“ chứ?” Phó Vân Đình bước tới, thấy tên phạm nhân chằm chằm Nguyễn Tích Thời thì giẫm mạnh cổ gã một cái khiến gã suýt hôn mê bất tỉnh!
Nguyễn Tích Thời lập tức thẳng dậy, lắc đầu, nhỏ giọng bảo: “ , cảm ơn !”
Đương nhiên cô , kỳ thật dù Phó Vân Đình tay, với thủ cô cũng dư sức giải quyết đàn ông .
Chỉ nếu làm hùng cứu mỹ nhân, cô cũng cho cơ hội thể hiện chứ.
Phó Vân Đình cặp mắt sáng ngời, chẳng chút gì gọi sợ hãi cô, trong mắt chợt lóe lên tia sáng.
Nếu mấy cô gái bình thường thì thấy cảnh nhất định sẽ dọa cho ngây , cô thì , trái còn dám xông thẳng về phía .
Nhóm cảnh sát vội tiến gần dựng gã đàn ông té ngã đất dậy, ấn trở ghế.
“Tạm thời con ma khống chế.” Nguyễn Tích Thời : “ nếu diệt trừ con ma đó thì cần dạo gần đây gã tới , gặp những ai, kẻ nào nguyền rủa gã.”
“Chuyện thẩm vấn cứ giao cho .” Phó Vân Đình cô: “Giờ cũng còn sớm nữa, em về .”
Nguyễn Tích Thời thoáng do dự: “ ở tới khi thẩm vấn xong hẵng về.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/thieu-soai-xin--de-em-bao-ve-/chuong-20-dang-yen-dang-lanh--lai-nga.html.]
“Mấy cảnh đó thích hợp để một cô bé như em xem .” Bàn tay to lớn Phó Vân Đình xoa nhẹ đầu cô: “Để bảo Phó Nhất đưa em về.”
Nguyễn Tích Thời thấy đám mây đen đầu tan biến, chắc sẽ gặp chuyện gì nguy hiểm nữa bèn đồng ý: “ cũng .”
Dứt lời, cô thẳng mắt Phó Vân Đình, hỏi xem lúc nào thì thể gặp ; một hồi nghĩ ngợi, cô quyết định nuốt ngược câu hỏi đó xuống bụng.
Bạn thể thích: Khuê Mật Cướp Mệnh Cách Của Ta - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Với kiểu tính cách thất thường như Phó Vân Đình, trừ những cận , bao giờ tin tưởng nào một trăm phần trăm cả. Hiện tại cô và Phó Vân Đình vẫn còn thiết đến mức lấy lòng tin , nếu cô biểu hiện quá chủ động lẽ sẽ khiến Phó Vân Đình nghi ngờ.
Thôi, kiểu gì cô cũng sẽ tìm thấy cơ hội gặp mà.
“ về nhé.” Nguyễn Tích Thời đáp.
đó lưu luyến xoay , bước hai bước, cô cảm thấy cảnh vật mắt bỗng trở nên tối thui, hai chân nhũn như cọng bún, còn đến chỗ cửa thì ngã đất.
Phó Vân Đình khẽ cau mày.
Đang yên đang lành ngã? Chẳng lẽ vì rời nên giả vờ ngã?
yên tại chỗ tầm vài chục giây, thấy Nguyễn Tích Thời vẫn còn bệt đất mới tiến gần, dùng một tay kéo cô dậy. Khi thấy gương mặt trắng bệch cô, vô thức nhíu mày: “ thương hả?”
“ , chỉ xây xẩm chút thôi.” Nguyễn Tích Thời cũng chẳng xảy chuyện gì nữa.
“Gần đây bệnh viện đấy.” Phó Vân Đình bảo: “Để dẫn em tới đó khám.”
“ cần .” Nguyễn Tích Thời lắc đầu: “Chắc tối qua ngủ đủ giấc nên !”
Phó Vân Đình quan sát cô nhóc mặt, thấy cô quả thật giống thương, đành bảo: “Để đưa em về.”
Dứt lời, ngoái đầu với mấy cảnh sát trong phòng: “Chỗ giao cho mấy , nhớ tra hỏi thật kỹ cho !”
đó, kéo Nguyễn Tích Thời còn hồn bước khỏi cửa.
Tới lúc lên xe, Phó Vân Đình hỏi: “Nhà em ở ?”
Nguyễn Tích Thời sững sờ mất một lúc mới trả lời: “Khu biệt thự nhà họ Chương.” xong, cô chớp mắt: “ đích đưa về tới cửa hả?”
Dạo Chơi Chân Trời Góc Bể Một Phen
ban nãy còn bảo ở thẩm vấn phạm nhân Phó Nhất đưa cô về ?
thấy khu biệt thự nhà họ Chương, sắc mặt Phó Vân Đình lạ: “Căn nào trong khu biệt thự nhà họ Chương?”
“Căn đầu tiên ở phía đông thành phố ạ.” Nguyễn Tích Thời đáp.
Phó Vân Đình híp mắt.
Căn đầu tiên ở phía đông thành phố...
Chương Trấn Giang ngân hàng tư nhân Thịnh Vượng.
Cô Chương Trấn Giang?
Phó Vân Đình gõ nhẹ các đầu ngón tay lên bánh lái, sóng ngầm cuồn cuộn nơi đáy mắt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.