Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp
Chương 109:
Trong nước thêm linh tuyền thủy thể tăng cường sức đề kháng, giúp cơ thể khỏe mạnh, ít bệnh tật.
Bên phía ca ca, cứ nửa tháng nàng lại đến một chuyến.
Cả nhà chỉ chút nước trong đó, gặm xong bánh, lót dạ được ba phần no thì bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Giang thị động thai, Lâu Tri Hạ kh để bà động tay, nghe bà nói thu dọn quần áo của , nàng mới phát hiện, Giang thị gả vào nhà họ Lâu mười m năm, quần áo bốn mùa cộng lại cũng kh được m bộ.
Một chiếc áo khoác, mùa hè mặc xong, mùa đ sửa lại thành áo b, còn kh nhiều bằng quần áo của nàng và Lâu Vãn Thu.
Giày dép ngoài đôi đang , cũng chỉ còn lại một đôi rách nát.
Lòng Lâu Tri Hạ chút chua xót.
Cả nhà thu dọn xong đồ đạc, Lâu Lão Tam vẫn chưa từ nhà chính trở về, chỉ mơ hồ nghe th tiếng khóc lóc của .
Thường ngày, Giang thị sẽ lo lắng kh yên, kh ngừng về phía nhà chính.
Hôm nay, bà lại bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười dịu dàng: “Thu Nhi, con đưa Hạ Nhi và Hàn Nhi về phòng các con ngủ , Lục Lang, con về phòng trong .”
“Nương, kh đợi cha ạ?”
Lâu tiểu dụi đôi mắt đỏ hoe, hỏi.
Giang thị con bé, cười nói: “Kh đợi, cha con…”
Bà còn chưa nói xong, Lâu Lão Tam đã khóc lóc lảo đảo chạy về, hai chân khuỵu xuống, “bịch” một tiếng quỳ trước giường Giang thị.
Lâu Tri Hạ kéo tiểu lùi về sau.
Trên mặt Lâu Lão Tam đầy vẻ sợ hãi và hoảng hốt: “Trời Phật phù hộ, m mẹ con nàng kh xảy ra chuyện gì lớn! à, ta lỗi với m mẹ con nàng, nàng muốn đ.á.n.h muốn mắng ta đều chịu, nương làm sai, ta… ta thay nương bồi tội với nàng! Nếu trong lòng nàng khó chịu, nàng đ.á.n.h ta m cái cho hả giận …”
Giang thị đột nhiên bật cười, ban đầu là cười kh thành tiếng, sau đó, tiếng cười dần lớn lên, cuối cùng, bà ha ha ha cười lớn, cười đến nước mắt chảy ra.
“Mẹ thằng Tứ Lang?” Lâu Lão Tam bị tiếng cười của Giang thị làm cho chút ngây .
Giang thị lau nước mắt, thở ra một hơi thật dài, hai tay đặt lên bụng, nhẹ nhàng xoa dịu cơn đau âm ỉ truyền đến, hỏi Lâu Lão Tam một câu mà Lâu Tri Hạ vừa hỏi: “Lâu Thường Hiếu, nghĩ kỹ ?”
Lâu Lão Tam rụt lại: “Ta nghĩ cái gì?”
“Hòa ly đó.” Giang thị ngước mắt, nhẹ nhàng nói với .
Sắc mặt Lâu Lão Tam đại biến, vội lắc đầu quầy quậy: “Kh, kh, ta kh hòa ly, chúng ta đang sống tốt, ta…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-109.html.]
“Sống tốt?” Giang thị cười nhạo, ngay sau đó giọng lạnh : “Là sống tốt, kh m mẹ con ta!”
Lâu Lão Tam toàn thân chấn động: “ à…”
“Ta chịu đủ cái sự ngu hiếu của , chịu đủ mỗi lần đều đứng về phía cha mẹ , chịu đủ mỗi lần đều bắt ta và các con nhượng bộ.”
Giang thị cười lạnh, đôi mắt hung hăng trừng Lâu Lão Tam, gương mặt ngày thường hiền hòa giờ phút này vì phẫn nộ mà trở nên dữ tợn đau đớn: “Ta hận thấu cái sự bất lực của , hận thấu mỗi lần đều để con ta bị đ.á.n.h bị thương! Hận thấu cái miệng lúc nào cũng đòi hiếu thuận cha mẹ !”
“Lâu Lão Tam, ta nghĩ th suốt , rời xa ta thể đưa các con sống tốt hơn.”
Giang thị , nhắm mắt lại: “Nếu đã nghĩ kỹ đứng về phía cha mẹ , vậy ngày mai chúng ta hòa ly, nhà họ Lâu các coi thường m mẹ con ta, chúng ta .”
“Kh, ta kh ! Ngọc Trúc, à, ta biết là ta kh tốt, ta lại kh bảo vệ được các nàng, ta lại để các nàng bị thương, là lỗi của ta, đều là lỗi của ta…”
Mắt Lâu Lão Tam đỏ ngầu, quỳ gối đến đầu giường, muốn nắm l tay Giang thị đang đặt trên bụng: “ à… Ta biết ta đã nói quá nhiều lần, nàng kh tin ta, các con cũng kh tin ta, nhưng…”
“…Đó là nương ta, bà sinh ta nuôi ta bao nhiêu năm, ta, ta kh làm được chuyện đ.á.n.h mắng bà , xin lỗi, nàng muốn đ.á.n.h muốn mắng, ta thay nương chịu, được kh?”
Giang thị rút tay về.
Lâu Lão Tam kh bu, nắm chặt, sợ bu tay ra, Giang thị sẽ biến mất.
đột nhiên bật khóc: “Ta biết nàng và các con đều kh dễ dàng, ta biết ta là đồ khốn, ta kh gánh vác nổi gia đình này, mẹ bọn nhỏ, chúng ta kh hòa ly, được kh?”
Giang thị hờ hững , gỡ từng ngón tay ra: “Ta đã cho cơ hội, nhiều lần, nhưng … lần nào cũng nói những lời này, lần nào cũng cầu ta độ lượng, cầu ta nhẫn nhịn, Lâu Thường Hiếu, đúng là khốn nạn, trong mắt chỉ cha mẹ sinh dưỡng , hoàn toàn kh th bao năm nay ta vì sinh con đẻ cái, hầu hạ cả nhà các vất vả, trong lòng , ta nên bị nhà họ Lâu các đối xử như nô bộc kh?”
Lâu Lão Tam liều mạng lắc đầu: “Ta kh , chưa bao giờ .”
Giang thị quay đầu : “ , tối nay ta kh muốn th .”
“Ta kh , ta cứ quỳ ở đây, chờ nàng nguôi giận.” Lâu Lão Tam kiên quyết nói.
Giang thị vén chăn lên: “ kh , ta .”
“Nương, vừa động t.h.a.i khí, kh thể lung tung.” Lâu Tri Hạ vội tiến lên đè bà lại, nói với Lâu Lão Tam: “Cha, cha qua phòng bên cạnh ngủ , tối nay chúng con ngủ với nương.”
Lâu Lão Tam lắc đầu, đứng dậy: “Nàng đừng , ta ra ngoài, ta ra ngoài quỳ. Mẹ bọn nhỏ, ta thay nương bồi tội với nàng.”
Giang thị nhắm mắt lại.
Lâu Lão Tam lưu luyến kh rời Giang thị, nhưng bà kh hề mở mắt l một lần.
Đợi Lâu Lão Tam quỳ xuống trước cửa tam phòng, Lục Lang mắt đỏ hoe gọi một tiếng: “Nương…”
“Các con đều ngủ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.