Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Nông Nữ Nàng Lại Mỹ Lại Táp

Chương 110:

Chương trước Chương sau

Lâu Tri Hạ lắc đầu: “Con ở phòng này với nương, đại tỷ dỗ tiểu về ngủ .”

“Ta kh ngủ được, ta cũng ở lại với nương. Lục Lang, con đưa tiểu ngủ .”

Lục Lang lắc đầu, nắm chặt nắm đ.ấ.m nhỏ, trừng mắt về phía nhà chính: “Ca ca kh ở nhà, con kh thể ngủ, con bảo vệ mọi …”

Giang thị vừa mừng vừa đau lòng.

Con của bà, đứa nào cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, cớ gì bị bọn họ khinh nhục như vậy!

Lần này, bà tuyệt đối kh nhượng bộ.

Ngoài sân, Lâu Diệp Nhi th Lâu Lão Tam quỳ trước cửa, liền la lối om sòm: “Cha, nương, con dâu họ Giang bắt tam ca quỳ trước cửa, hai mau ra xem …”

“Diệp Nhi, kh được nói bậy! Tam tẩu con kh bắt ta quỳ, là ta tự nguyện quỳ!” Lâu Lão Tam lập tức cao giọng đính chính.

Lâu Diệp Nhi “xì” một tiếng: “Ngươi lại kh ngốc, tự quỳ? Tam ca, con dâu họ Giang sắp hòa ly với ngươi , ngươi còn bênh nó? Ngươi chút cốt khí được kh?”

Lão thái thái ló đầu ra , th Lâu Lão Tam thật sự đang quỳ, tức sôi máu, vớ l cây chổi ở cửa nhà chính, vung tới: “Bảo ngươi quỳ là ngươi quỳ à, đồ vô dụng, còn kh mau đứng dậy cho ta!”

Lâu Lão Tam lắc đầu, dịch sang một bên: “Con kh dậy.”

Lão thái thái tức đến đau gan: “M mẹ con nó ngủ trong phòng, bắt ngươi quỳ, ngươi… Mau viết gi hưu nó , con dâu như vậy nhà họ Lâu chúng ta kh chứa nổi!”

“Con kh bỏ! Nàng là mẹ của con con, là vợ con thật lòng yêu thương, muốn cùng con bạc đầu giai lão, chôn vào mộ tổ, cùng hưởng hương khói, c.h.ế.t con cũng kh bỏ!” Lâu Lão Tam lớn tiếng cãi lại lão thái thái, giọng nói đ thép.

Lão thái thái tức đến méo miệng: “Bảo ngươi chôn vào mộ tổ, cùng hưởng hương khói! ngươi kh c.h.ế.t …”

Lâu Lão Tam kh nói tiếng nào.

Lão thái thái gọi Lâu Diệp Nhi về: “Mặc kệ nó, để nó quỳ c.h.ế.t , xem ta nhận cái tình của nó kh!”

Trong phòng, lão gia t.ử mặt đen như đ.í.t nồi, ánh mắt âm trầm đáng sợ.

Lão thái thái vừa quay đầu lại đã đụng , giật : “Lão, lão gia, vậy?”

“Chuyện này e là kh dễ dàng kết thúc như vậy.”

Lão gia t.ử trừng mắt lão thái thái một cái: “Ngày mai chắc c còn ầm ĩ một trận nữa.”

“Nó còn dám ầm ĩ? Lão Tam là con trai ta, nó còn thể làm gì ta?” Lão thái thái hậm hực phun một bãi nước bọt về phía tam phòng: “Đồ tiện da, nếu kh của hồi môn của nó là tay nghề thợ mộc của cha nó, chỉ với cái mặt hồ ly tinh đó, ta cũng kh cho lão Tam cưới nó!”

“Đủ ! Bà cứ gây sự !”

Lão gia t.ử gầm lên một tiếng: “Con thỏ bị dồn vào đường cùng còn c.ắ.n ! Bà cứ nhất quyết ép ta đến mức làm ầm ĩ lên, ta hỏi bà, lỡ như liên lụy đến nhà bác cả thì làm ?”

Lão thái thái sững sờ, sắc mặt đại biến, hơi thở dồn dập: “Lão gia, ý là con tiện da đó sẽ nói ra chuyện đại phòng hại con nhãi Hạ Nhi?”

Lão gia t.ử hung hăng trừng mắt bà ta một cái, kh nói gì.

Lão thái thái tức đến giậm chân: “Vậy làm ? Ông nói gì chứ, muốn làm ta tức c.h.ế.t à!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tieu-nong-nu-nang-lai-my-lai-tap/chuong-110.html.]

“Bây giờ bà mới biết sốt ruột, sớm hơn thì làm gì?”

“…Ta, ta kh sợ con dâu lão Tam trèo lên đầu ta ? Dù ta cũng là mẹ chồng, thể để con dâu ngồi trên đầu …”

Lão gia t.ử nhắm mắt lại: “Chờ xem, ngày mai…”

Quả nhiên ầm ĩ.

Lâu Lão Tam quỳ bên ngoài một đêm, nửa đêm tuyết bắt đầu rơi, gió lạnh thấu xương.

Lâu Lão Nhị lê dép ra nói với Lâu Lão Tam m câu lại vào phòng.

Tứ phòng im lặng như gà.

M mẹ con tam phòng, kh một ai ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lâu Lão Tam gục đầu vào trong tuyết.

Lục Lang rưng rưng mở cửa, quay đầu Giang thị: “Nương…”

Sắc mặt Giang thị xám ngoét, khẽ gật đầu.

Lâu Tri Hạ vội theo ra ngoài, dìu Lâu Lão Tam về tam phòng.

Cửa phòng chính đóng chặt, kh một tiếng động.

Lâu Tri Hạ sờ trán Lâu Lão Tam, sắc mặt khẽ biến: “Nương, cha sốt . Lục Lang, con mau mời Kiều đại thúc đến xem cho cha, mang thêm ít t.h.u.ố.c trị thương chân, trời lạnh thế này, lỡ chân bị thương thì xong đời…”

Đồng t.ử Giang thị hơi co lại, bàn tay đặt trên chăn đột nhiên siết chặt, th gương mặt x xao kh còn giọt m.á.u của Lâu Lão Tam, một hơi thở cũng kh nuốt trôi.

“Đại tỷ, mau vỗ n.g.ự.c cho nương!”

Lâu Tri Hạ th sắc mặt Giang thị kh ổn, lập tức cao giọng gọi Lâu Vãn Thu.

Lâu Vãn Thu nhào tới đ.ấ.m vào n.g.ự.c Giang thị m cái, Giang thị đột nhiên thở hắt ra một hơi, bắt đầu thở hổn hển từng ngụm.

“Nương…”

Lâu Vãn Thu lại đỏ hoe mắt.

Giang thị Lâu Lão Tam, thần sắc vừa đau thương, vừa hận, vừa tuyệt vọng: “ xem , vì cha mẹ mà làm đến bước này, họ thật lòng đau lòng cho kh?”

ngoài việc làm cho m mẹ con ta đau lòng khó chịu, đổi lại được cái gì?”

Lâu Lão Tam sốt đến mơ màng, nghe th giọng Giang thị, gắng gượng mở mắt ra, nặn ra một nụ cười: “ à, nàng hết giận chưa?”

Giang thị lắc đầu: “Lão Tam, ta kh giận, ta cũng kh hận , chúng ta… đến đây thôi, ta và ở trong nhà này đã kh thể sống tiếp được nữa, biết mà.”

à, ta biết sai , sau này ta nhất định sẽ che chở cho m mẹ con nàng…”

Lâu Lão Tam bò đến mép giường, muốn nắm tay Giang thị, với mãi kh được, khóc như một đứa trẻ: “…Nàng tin ta thêm một lần nữa được kh? Tin ta lần cuối cùng, được kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...