Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh
Chương 14
Cổ căng cứng, bao dung đón nhận thứ:
“Giờ thế chẳng cũng ? Nàng tài năng kinh thế tất nhiên nên để thiên hạ đến. Còn làm quân sư lưng nàng giúp nàng canh giữ vạn dặm giang sơn.”
“Diêu Thanh Gia, nàng lưu danh sử sanh, còn tên gắn phía nàng mãn nguyện lắm .”
Đêm nay dường như dài vô tận, thảo nguyên bao la, bầu trời rộng lớn, lúc về và Tiêu Cảnh Sách cưỡi chung một con ngựa.
Áo choàng rộng lớn quấn chặt lấy , trong lúc xóc nảy đè nén những dòng ngầm thầm kín, chỉ gian nhỏ bé áo choàng bao bọc đó niềm hoan hỷ hiếm hai bọn .
17
Vùng đất phía Bắc thu phục, Phó tướng Vệ Vân Lãng vì cấu kết với Bắc Khương nên xử tử tại chỗ. Còn và Tiêu Cảnh Sách dẫn đầu hai vạn Bình Dương quân khải trở về triều.
Suốt dọc đường bách tính xếp hàng chào đón, uy danh hiển hách nhiều năm ngủ yên Bình Dương quân cuối cùng trở .
Ngày thứ hai khi đến kinh thành, Thiên tử thiết tiệc đón gió trong cung.
vẫn còn mang theo mấy phần hàn khí lạnh lẽo tan Bắc Khương, lúc điện chẳng hiểu Thiên tử cao cao tại thượng thẫn thờ một lúc.
“Diêu khanh nữ tử thua kém nam nhân, đương nhiên trẫm kính ngươi một ly.”
hồn Thiên tử giơ cao ly rượu, từ xa chạm ly với .
đó biến cố đột ngột xảy . Ông uống ly rượu đó xong liền thất khiếu chảy má-u, ngã quỵ xuống đất.
Trong lúc trong điện đại loạn Tam Hoàng tử đột nhiên dậy, rút thanh trường kiếm cấm vệ quân bên cạnh, chém một nhát chia chiếc bàn mặt làm đôi, hô lớn: “Yên lặng! Đại loạn thế còn thể thống gì nữa!”
Lục Hoàng tử lạnh một tiếng: “Phụ hoàng mới tắt thở mà Tam ca đợi nổi ? Thật oai phong quá nhỉ!”
Thất Hoàng tử cũng dậy, sự yểm trợ mấy tên tay tâm phúc cảnh giác hai .
Ba vị Hoàng tử khéo chính những ứng cử viên khả năng nhất cho vị trí trữ quân.
thần sắc lạnh lùng lùi một bước chắn mặt Tiêu Cảnh Sách, nắm tay hộ tống , thấp giọng :
“Phu nhân vất vả chiến trường lâu, trận chiến cứ để .”
Đêm đó cung điện Sở quốc rực sáng suốt cả đêm, gần như má-u chảy thành sông.
Ba vị Hoàng tử chia ba thế chân vạc, thế lực trong tay gần như ngang ngửa . Lúc đang ở thế giằng co thì vẫn Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách dẫn đầu ba nghìn Bình Dương quân xuất hiện.
Chẳng ai ngờ tới Tam Hoàng tử và Tiêu Cảnh Sách vốn vẫn luôn thể hiện cực kỳ ưa liên thủ phá cục, trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng.
Lúc trời tang tảng sáng Tiêu Cảnh Sách khắp dính má-u, xách một thanh trường kiếm lảo đảo mặt . kịp mở miệng liền lệch đầu nôn một ngụm má-u.
Hàng mi run lên, trong ánh ban mai Tiêu Cảnh Sách: “ lừa .”
“… .”
“ và Tam Hoàng tử từng bao giờ thực sự đối đầu với .”
“.”
Tiêu Cảnh Sách thở dốc hai , mặt vẻ đau đớn thoáng qua, “ và ruột cùng khác cha.”
“Tiên đế thầm mến lâu, vì bà chiến công hiển hách nên lòng kỵ sợ chiếm ưu thế. Từ đến nay ông luôn bẻ gãy cánh bà , thu hồi binh quyền bà , giam hãm bà trong thâm cung. vài đá-nh cược với ông , khi sinh hạ mới khó khăn lắm mới một tia hy vọng sống sót.”
“Vì Nam Châu loạn, ông cần dẹp loạn.”
Ròng rã chín năm Tiêu Cảnh Sách thu phục từng tấc sơn hà Sở quốc, uy vọng thâm trọng trong dân gian, lòng kỵ sợ trong tim Tiên đế càng thêm sâu đậm. Ông yêu bà đố kỵ bà phận nữ nhi mà tài năng kinh thế nhường .
Cuối cùng khi Tiêu Cảnh Sách một nữa bày tỏ nguyện khuất phục, nguyện ở lâu trong hậu cung, ông liền giế-t bà , giấu nhẹm thế Tam Hoàng tử, tùy tiện tìm một cung nữ phong làm mẫu phi , khiến và Tiêu Cảnh Sách trở mặt thành thù.
Tam Hoàng tử tình cờ sự thật, âm thầm liên lạc với Tiêu Cảnh Sách, lúc mới định kế hoạch ly gián dài đằng đẵng bề mặt.
“ khi qua đời ông vẫn chẳng chịu buông tha, từng chút một tiêu diệt bộ hạ cũ, khiến uy danh Bình Dương quân dần dần lụn bại, thậm chí mười năm trong kinh thành chẳng còn ai đến công tích và tên tuổi nữa bà tên Tiêu Khanh Ngọc, ngàn năm sử sách đặt bút cũng nên tên bà .”
Phía chân trời mặt trời mới mọc lên.
Từ vài lời ngắn ngủi Tiêu Cảnh Sách thể kỳ nữ tên Tiêu Khanh Ngọc đó một cuộc đời thăng trầm cũng đầy huyền thoại và rực rỡ. Bởi vì lòng đố kỵ một vị Quân vương, bà giam hãm trong tro bụi lâu, giờ đây rốt cuộc gột rửa.
“ cố ý cho nàng , chỉ chuyện định, vả thắng làm vua thua làm giặc, nếu trận chiến và bại thì vì nàng chẳng gì về chuyện , chiến công và binh quyền trong tay nên dù lên ngôi ai khác cũng sẽ định tội nàng.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.