Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh
Chương 15
im lặng một lát, lạnh nhạt : “ từng nếu chế-t ở Bắc Khương sẽ hợp táng cùng .”
“Nếu chế-t ở kinh thành cũng sẽ tuẫn tình cùng Tiêu Cảnh Sách, căn bản chẳng tin tấm chân tình .”
18
Tân đế lên ngôi chuyện định. Tiêu Cảnh Sách vẫn Bình Dương Vương, chỉ điều Bình Dương quân ở trướng . Còn phong Gia Viễn Tướng quân, quan hàm chính nhị phẩm, cấp phủ riêng để ở.
Vệ Vân Lãng gánh vai tội thông đồng với địch mà chế-t, Chu Hành cũng chẳng khá khẩm hơn bao. khi Tân đế đăng cơ, cha điều mà cáo lão hồi hương, cũng trở thành một thường dân.
Dư luận đảo chiều, trong miệng trong kinh, từ nữ tử thô tục lòng lang thú trở thành nhất nữ Tướng quân lừng lẫy thiên hạ.
khi về phủ thấy liền vội vã chạy đón, soi xét kỹ lưỡng một lượt xác nhận hề thương mới yên tâm.
Chỉ điều và Tiêu Cảnh Sách bắt đầu chiến tranh lạnh.
Chuyện truyền đến tai Tân đế trong cung, vị Tân đế mới lên ngôi đầy một tháng thậm chí còn chuyên môn tới khuyên nhủ :
“Diêu Tướng quân chớ trách, chuyện giấu giếm ý trẫm, chẳng liên quan gì tới ca ca .”
“Chuyện nhà mà thôi, làm phiền bệ hạ nhọc lòng .”
dậy quỳ xuống hành lễ, “Thần cầu phong cáo mệnh cho gia mẫu.”
Vị Tân đế gặp Tiêu Cảnh Sách lườm nguýt lạnh liên miên giờ ôn tồn :
“Chuyện nhỏ thôi mà, lát nữa trẫm về cung sẽ soạn chỉ, phong Diêu Tướng quân làm chính tam phẩm cáo mệnh.”
hài lòng. Dù cha làm quan cả đời cũng chỉ tòng tam phẩm mà thôi. Hơn nữa vì chuyện Diêu Thanh Uyển nên ông giờ đây giáng chức, cùng với Diêu gia cũng một mực lụn bại theo.
Những ký ức hành hạ, trêu chọc mỉa mai ở Diêu gia giờ đây nghĩ thật cũng chỉ còn ký ức mà thôi.
khi bỗng nhớ chuyện gì đó bỗng nhiên trở :
“ , vị thứ đó Diêu Tướng quân vì ý đồ mưu hại đứa trẻ trong bụng Hoàng hậu, giờ đây đang trẫm giam trong thiên lao, chẳng mấy ngày nữa sẽ ban chế-t, Diêu Tướng quân còn lời gì với nàng ? Trẫm thể sắp xếp cho ngươi gặp nàng một .”
đang tới Diêu Thanh Uyển.
Kể từ khi thấy trời cao đất rộng hơn thì chút thủ đoạn âm hiểm nơi hậu trạch đó nàng trong mắt càng trở nên vô vị, thậm chí chẳng đáng để hao tổn thêm một tia tâm trí nào.
Thế bình tĩnh đáp một câu: “ cần gặp . Nếu nàng lòng mưu hại thì giế-t .”
Tân đế gật đầu rốt cuộc cũng rời .
khi , Tiêu Cảnh Sách xuất hiện ở cửa một nữa, một cách tội nghiệp. Đáng tiếc chứng bệnh đều giả vờ nên trong lòng chẳng hề gợn sóng, chỉ với vẻ mặt cảm xúc.
“Hai ngày nay hồi tưởng chuyện cũ mới phản ứng . Cái gọi hạ độc và ám sát đều do sắp xếp cả ? Mục đích chính để mềm lòng?”
Tiêu Cảnh Sách lên tiếng rõ ràng ngầm thừa nhận .
lạnh lùng : “ tay cũng ác thật đấy, ckhông sợ thực sự chế-t nhát kiếm đó ?”
Tiêu Cảnh Sách mím môi khẽ : “Nàng bao giờ chịu tha thứ cho nữa ?”
tha thứ thì dường như cũng đến mức đó. chỉ chút tức giận, trong lòng tự giác mà dâng lên một chút chua xót, giống như những tâm sự thầm kín khó thể dùng ngôn từ chính xác để diễn đạt. Thế tạm thời dọn khỏi Bình Dương Vương phủ về ở phủ riêng .
Liên tiếp nửa tháng trời chỉ cần ngày lên triều, thao trường thì Tiêu Cảnh Sách ngày ngày chạy tới đây.
cho canh cổng mở cửa cho , liền ở cửa ngóng đợi khiến qua đường bàn tán xôn xao. Chẳng còn cách nào khác đành thả .
cúi đầu nghiên cứu binh thư, Tiêu Cảnh Sách liền bên cạnh híp mắt , dường như chẳng hề thấy buồn chán chút nào.
Ngày tháng cứ thế trôi qua đến ngày sinh nhật . bắt đầu lo liệu, chỉ đạo nhà bếp làm những món ngon từ sớm, trong phủ treo đèn kết hoa, những chiếc đèn lồng đỏ rực treo đầy viện.
ở Diêu gia vì phận thấp kém, đích mẫu cho đón sinh nhật, thể nấu cho một bát mì trường thọ chuyện hiếm lắm .
“ đó thêm chút tôm cá tươi bát mì cho con, ở bếp nhỏ phát hiện báo lên , những đó đem đồ trong bát đổ cho lũ chó hoang ở góc tường ngoài phủ ngay mặt .”
Nhắc tới chuyện cũ trong mắt bà phủ một lớp nước mắt long lanh, “Giờ đây con tròn mười tám tuổi mới coi như đón một cái sinh nhật hồn.”
an ủi bà : “ cần quá đau lòng , ngày tháng luôn càng sống càng hơn mà.”
Đang chuyện thì Tiêu Cảnh Sách tới, thấy chẳng chẳng rằng liền xắn tay áo bắt đầu giúp treo đèn lồng.
Cho đến tận chập tối trời tối dần, ấm đầu hạ bay tản mác trong gió. uống thêm vài ly rượu, trong cơn say lơ mơ thấy lui ngoài, còn đóng kỹ cửa phòng, để căn phòng cho và Tiêu Cảnh Sách.
Một ngón tay thon dài khua khua mặt , trong ánh mắt mơ màng khẽ gãi gãi cằm : “Vẫn còn giận ?”
“ … giận …”
Trong cơn nửa say nửa tỉnh đầu óc chút hỗn độn, dứt khoát trút hết những lời trong lòng:
“ chỉ hiểu tại rõ ràng sợ chế-t đến thế mà coi mạng chẳng gì như … Nếu chất độc đó ức chế thì ? Nếu chẳng đỡ nhát kiếm đó thì ? Còn nữa, tại cho mối quan hệ thực sự giữa và bệ hạ, nếu chế-t thực sự thể yên tâm thoải mái mà sống tiếp một ?”
Tiêu Cảnh Sách im lặng nửa ngày, cuối cùng cũng mở lời, giọng chút chua xót: “Bởi vì… dám nghĩ tới khả năng đó.”
“Khả năng gì?”
“Thanh Gia, luôn sợ nàng thích , những ngày tháng chung sống với chỉ cuộc giao dịch mà nàng . dám hỏi trực tiếp nàng, sợ nhận những câu trả lời mà thể chịu đựng nổi. Thấy nàng đối với khuôn mặt , cơ thể vẫn còn chút hứng thú nên đành dùng chúng để giữ nàng .”
trông vô cùng đáng thương, cơn say ập tới đầu óc hỗn loạn, trực giác thấy chỗ nào đó .
“Tại thấy thích ?”
“Bởi vì nàng từng .”
từng ?
cố gắng hồi tưởng một chút, hình như như thật. Từ đến nay Tiêu Cảnh Sách đang hề che giấu mà bày tỏ tình yêu với . duy nhất từng cũng chỉ thăm dò vụng về đêm tân hôn đó mà thôi.
Thế há miệng: “Tất nhiên thích .”
“Thật ?” Một luồng ấm dần dần áp sát gần , giọng vang lên mang theo sự dụ dỗ mạnh mẽ, “ nữa .”
“Tất nhiên thích , Tiêu Cảnh Sách.”
mắt trời xoay đất chuyển. Ánh nến trong đèn lồng đỏ xuyên thấu , đậm nhạt khác xuyên qua màn, rơi và Tiêu Cảnh Sách.
cố gắng mở to mắt Tiêu Cảnh Sách mặt.
Từ đến nay luôn đóng vai yếu đuối mặt , giờ đây cuối cùng cũng hiện mấy phần cứng rắn hiếm thấy, dẫn dắt cùng khiêu vũ.
Đèn lồng đỏ quá, đỏ như một đêm tân hôn nữa . Điểm khác biệt và Tiêu Cảnh Sách còn như mạng sống lênh đênh trong cục diện khó đoán, ngược sức mạnh hiếm thể nắm giữ trong tay.
há miệng cắn mạnh vai .
“ cho phép coi mạng gì nữa đấy.” dữ dằn , “Nếu còn nữa sẽ hòa ly với , tìm niềm vui mới.”
“Sẽ nữa .”
dùng nụ hôn ướt át khẽ an ủi vết thương mà trận chiến Đoạn Phong quan để cho , “Mạng Tiêu Cảnh Sách từ nay về nàng .”
Vĩ thanh
và Tiêu Cảnh Sách tổ chức hôn lễ một nữa. Cực kỳ hoành tráng, gần như mời hết những gia đình tên tuổi trong kinh thành tới dự.
vì thành duy trì thiết lập sắp chế-t nên cùng bái đường, vì thế mà để nuối tiếc. May mà mặc hỷ phục chễm chệ lưng đại mã tới Bình Dương Vương phủ rước Tiêu Cảnh Sách mặc giá y hoa lệ về Tướng quân phủ.
Hoàng thượng thậm chí còn đưa theo Hoàng hậu tới xem lễ, vị Hoàng hậu đến từ Đông Bắc kìm cảm thán:
“Cái … Bình Dương Vương và Gia Viễn Tướng quân chơi cũng bạo thật đấy.”
Về nữa Tiêu Cảnh Sách lấy chiếc túi thơm cứu mạng .
những sợi chỉ rối tung còn hình thù đó chút chột : “ để thêu cho cái khác nhé?”
“ cần , cái nhất .”
Tiêu Cảnh Sách đoạn khẽ một tiếng, từ trong ngực lấy một chiếc túi thơm thêu vô cùng tinh xảo đưa tới tay .
chấn động : “ thêu đấy ?”
“Tất nhiên.”
trông vô cùng hiền thục:
“Tướng quân bôn ba bên ngoài tất nhiên cần túi thơm để đựng những vật dụng tùy , lúc rảnh rỗi liền thêu cho nàng một cái.”
nhanh đó danh tiếng hiền lương thục đức Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách dần dần truyền khắp cả kinh thành.
Ngày hôm đó hoàng hôn buông xuống, từ thao trường thấy đang cưỡi ngựa vẫy tay với từ xa.
“Thanh Gia.”
Ánh sáng đỏ vàng phản chiếu trong mắt , nhuộm ý trong đó thành một mảng lửa uốn lượng.
siết chặt dây cương, thúc ngựa về phía nơi thuộc về .
Hết
Chưa có bình luận nào cho chương này.