Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tiểu Thư Thô Lỗ Gặp Vương Gia Yếu Ớt Nhiều Bệnh

Chương 16

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

đó thêm chút tôm cá tươi bát mì cho con, ở bếp nhỏ phát hiện báo lên , những đó đem đồ trong bát đổ cho lũ chó hoang ở góc tường ngoài phủ ngay mặt .”

Nhắc tới chuyện cũ trong mắt bà phủ một lớp nước mắt long lanh, “Giờ đây con tròn mười tám tuổi mới coi như đón một cái sinh nhật hồn.”

an ủi bà : “ cần quá đau lòng , ngày tháng luôn càng sống càng hơn mà.”

Đang chuyện thì Tiêu Cảnh Sách tới, thấy chẳng chẳng rằng liền xắn tay áo bắt đầu giúp treo đèn lồng.

Cho đến tận chập tối trời tối dần, ấm đầu hạ bay tản mác trong gió. uống thêm vài ly rượu, trong cơn say lơ mơ thấy lui ngoài, còn đóng kỹ cửa phòng, để căn phòng cho và Tiêu Cảnh Sách.

Một ngón tay thon dài khua khua mặt , trong ánh mắt mơ màng khẽ gãi gãi cằm : “Vẫn còn giận ?”

… giận …”

Trong cơn nửa say nửa tỉnh đầu óc chút hỗn độn, dứt khoát trút hết những lời trong lòng:

chỉ hiểu tại rõ ràng sợ chế-t đến thế mà coi mạng chẳng gì như … Nếu chất độc đó ức chế thì ? Nếu chẳng đỡ nhát kiếm đó thì ? Còn nữa, tại cho mối quan hệ thực sự giữa và bệ hạ, nếu chế-t thực sự thể yên tâm thoải mái mà sống tiếp một ?”

Tiêu Cảnh Sách im lặng nửa ngày, cuối cùng cũng mở lời, giọng chút chua xót: “Bởi vì… dám nghĩ tới khả năng đó.”

“Khả năng gì?”

“Thanh Gia, luôn sợ nàng thích , những ngày tháng chung sống với chỉ cuộc giao dịch mà nàng . dám hỏi trực tiếp nàng, sợ nhận những câu trả lời mà thể chịu đựng nổi. Thấy nàng đối với khuôn mặt , cơ thể vẫn còn chút hứng thú nên đành dùng chúng để giữ nàng .”

trông vô cùng đáng thương, cơn say ập tới đầu óc hỗn loạn, trực giác thấy chỗ nào đó .

“Tại thấy thích ?”

“Bởi vì nàng từng .”

từng ?

cố gắng hồi tưởng một chút, hình như như thật. Từ đến nay Tiêu Cảnh Sách đang hề che giấu mà bày tỏ tình yêu với . duy nhất từng cũng chỉ thăm dò vụng về đêm tân hôn đó mà thôi.

Thế há miệng: “Tất nhiên thích .”

“Thật ?” Một luồng ấm dần dần áp sát gần , giọng vang lên mang theo sự dụ dỗ mạnh mẽ, “ nữa .”

“Tất nhiên thích , Tiêu Cảnh Sách.”

mắt trời xoay đất chuyển. Ánh nến trong đèn lồng đỏ xuyên thấu , đậm nhạt khác xuyên qua màn, rơi và Tiêu Cảnh Sách.

cố gắng mở to mắt Tiêu Cảnh Sách mặt.

Từ đến nay luôn đóng vai yếu đuối mặt , giờ đây cuối cùng cũng hiện mấy phần cứng rắn hiếm thấy, dẫn dắt cùng khiêu vũ.

Đèn lồng đỏ quá, đỏ như một đêm tân hôn nữa . Điểm khác biệt và Tiêu Cảnh Sách còn như mạng sống lênh đênh trong cục diện khó đoán, ngược sức mạnh hiếm thể nắm giữ trong tay.

há miệng cắn mạnh vai .

cho phép coi mạng gì nữa đấy.” dữ dằn , “Nếu còn nữa sẽ hòa ly với , tìm niềm vui mới.”

“Sẽ nữa .”

dùng nụ hôn ướt át khẽ an ủi vết thương mà trận chiến Đoạn Phong quan để cho , “Mạng Tiêu Cảnh Sách từ nay về nàng .”

Vĩ thanh

và Tiêu Cảnh Sách tổ chức hôn lễ một nữa. Cực kỳ hoành tráng, gần như mời hết những gia đình tên tuổi trong kinh thành tới dự.

thành duy trì thiết lập sắp chế-t nên cùng bái đường, vì thế mà để nuối tiếc. May mà mặc hỷ phục chễm chệ lưng đại mã tới Bình Dương Vương phủ rước Tiêu Cảnh Sách mặc giá y hoa lệ về Tướng quân phủ.

Hoàng thượng thậm chí còn đưa theo Hoàng hậu tới xem lễ, vị Hoàng hậu đến từ Đông Bắc kìm cảm thán:

“Cái … Bình Dương Vương và Gia Viễn Tướng quân chơi cũng bạo thật đấy.”

Về nữa Tiêu Cảnh Sách lấy chiếc túi thơm cứu mạng .

những sợi chỉ rối tung còn hình thù đó chút chột : “ để thêu cho cái khác nhé?”

cần , cái nhất .”

Tiêu Cảnh Sách đoạn khẽ một tiếng, từ trong ngực lấy một chiếc túi thơm thêu vô cùng tinh xảo đưa tới tay .

chấn động : “ thêu đấy ?”

“Tất nhiên.”

trông vô cùng hiền thục:

“Tướng quân bôn ba bên ngoài tất nhiên cần túi thơm để đựng những vật dụng tùy , lúc rảnh rỗi liền thêu cho nàng một cái.”

nhanh đó danh tiếng hiền lương thục đức Bình Dương Vương Tiêu Cảnh Sách dần dần truyền khắp cả kinh thành.

Ngày hôm đó hoàng hôn buông xuống, từ thao trường thấy đang cưỡi ngựa vẫy tay với từ xa.

“Thanh Gia.”

Ánh sáng đỏ vàng phản chiếu trong mắt , nhuộm ý trong đó thành một mảng lửa uốn lượng.

siết chặt dây cương, thúc ngựa về phía nơi thuộc về .

Hết


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...