Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 1: Cô Gái Nhà Quê Lên Chốn Đô Thành - 1

Chương sau

Thu đã gần sang, tiết trời mang theo chút se lạnh của mùa vàng làm khoảng thời gian lẫn kh gian dường như chậm lại.

Lướt qua những con đường lác đác lá vàng rơi trong màn sương mờ bảng lảng, khóe mắt Thi San bất giác ngân ngấn nước.

Cô cứ ngoảnh đầu mảnh đất đã nuôi khôn lớn trong suốt hai mươi năm qua lớp cửa kính xe khách. Nước mắt rơi kh riêng gì nhung nhớ cố hương mà còn bởi vì mẹ cô đã nằm lại nơi và ngủ yên một giấc thiên thu.

Mẹ Thi San là một phụ nữ đơn thân, mối tình thời trẻ của bà với con trai thành thị đã kết thúc khi cả gia đình ra nước ngoài định cư và cắt đứt hoàn toàn liên lạc.

Sau một tháng kể từ ngày , bà mới phát hiện đã mang thai. Thế là, cô nữ sinh nghèo nổi tiếng xinh đẹp trong trường đã bỏ học giữa chừng, về quê sống nương tựa vào mẹ già.

Cả đời tần tảo nuôi con khôn lớn và chưa được một ngày ngơi nghỉ tay chân, mẹ cô hoàn toàn kiệt sức. Đám tang đẫm đầy nước mắt chỉ vừa mới hoàn tất cách đây một tuần.

- Khóc bữa nay nữa thôi nha cháu, lên ở nhà ta mà mắt cứ đỏ hoe là họ nói trù ẻo nhà họ đó.

Dì Tâm Lan ân cần rút xấp khăn gi thơm phức trong chiếc túi xách to đùng ra, dúi vào tay Thi San, liếng thoắng căn dặn. Cô khe khẽ gật đầu đón l, lau nh khuôn mặt ướt đẫm.

Dì Tâm Lan là một chuyên về các miền quê hẻo lánh săn lùng các cô gái hiền lành, chân chất lên thành phố và giới thiệu làm giúp việc cho các gia đình giàu để nhận tiền.

Cách đây một tuần, th qua quen, biết được hoàn cảnh của Thi San, bà liền te te bắt xe chạy xuống và trao đổi với cô về c ăn việc làm trên . Và cô mau mắn gật đầu đồng ý bởi gia tài duy nhất là căn nhà cũng bán nốt để trả dứt món nợ khổng lồ đã vay bợ để chữa bệnh cho bà và mẹ trong ngần năm.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Giờ đây, cô biến thành một kẻ tứ cố vô thân, ở đâu cũng thế thôi. Cuộc sống chốn đô thành tuy lạ lẫm và xô bồ nhưng ít ra trên đó, cô nơi trú mưa trú nắng, còn thể kiếm ra tiền để lo cho bản thân mai này, theo như dì Tâm Lan nói thì chủ nhà sẽ cho cô trú ngụ, bao cơm ba bữa.

Mới tốt nghiệp cấp ba và biết rằng cánh cửa đại học mãi đóng lại với vĩnh viễn nên trong lòng cô đã nuôi nấng ý định kiếm một nghề gì đó để học và thành phố sẽ là nơi ươm mầm cho những dự định xa vời kia.

- Yên tâm , nhà này dì giới thiệu cháu vô làm chỉ một mẹ một con thôi, kh đ đâu. Tính ra cháu vậy mà sướng á, bốn năm trước, dì giới thiệu con bé Ngọc Vy trong xóm cháu trúng cái nhà đ đen, cả m đời chui vô ở chung một chỗ, hầu kh cũng mệt xỉu. Nhưng mà may là sau này họ mướn thêm hai giúp việc trung niên nữa, chia nhau ra làm.

Nói tới đó, dì Tâm Lan toét miệng cười sảng khoái, dì nói Ngọc Vy tuy m tháng đầu chịu cực nhưng vẫn nhất quyết bu bám bởi lương lá khá cao, ăn thì chủ ăn món nào, tớ cũng được ăn món . Họ đối xử lại nhẹ nhàng, sai trái gì cũng chỉ bảo từ từ chứ chẳng quát tháo.

- Ở trên đó m nhà đại gia toàn dân học thức, biết ều lắm, kh giống ở quê đâu, cháu cứ chăm chỉ hiền lành thì ai cũng mến.

Thi San khe khẽ gật đầu đồng tình với những gì mà dì Tâm Lan nói. Bản thân cô đã từng chứng kiến cô bạn thân Ngọc Vy ở đợ cho nhà giàu đầu làng từ khi còn nhỏ nên cô biết chứ. Họ coi đồng tiền trả c to như cái bánh xe bò thể thản nhiên mà lăn qua đè bẹp hết lòng tự trọng cùng nhân phẩm của một con .

Hoàn cảnh của Ngọc Vy so ra còn tội nghiệp hơn cả cô. Ba mẹ Ngọc Vy mất vì tai nạn giao th trong một chuyến buôn hàng khi cô nàng chỉ mới ba tuổi. Tuổi thơ Ngọc Vy cơ cực với những đòn roi khi sống cùng chú thím, học chỉ xong cấp hai thì làm giúp việc cho nhà giàu nhất trong làng, thức khuya dậy sớm lại còn chịu nghe chửi bới, chì chiết đủ ều.

Làng mạc đã hoàn toàn khuất sau lũy tre lao xao, xe bon bon tiến ra đường quốc lộ lớn và thẳng về thành phố. Từ nhỏ tới lớn, đây là lần đầu tiên Thi San xa đến thế và cũng là lần đầu tiên, cô đến vùng đất đã từng in dấu cuộc tình đau lòng của mẹ .

cha chẳng hiểu vì lý do gì đã kh hề hồi âm lại dẫu chỉ một lần dù thư từ mẹ cô chắt chiu từng đồng tiền lẻ để gởi qua từ lúc mang thai đến khi nuôi nấng con gái lớn khôn nhiều vô kể. Ấy mà, bà bảo cô đừng giận thể do ghi nhầm địa chỉ hoặc giả là gia đình chuyển nhà đổi chỗ nên kh biết.

Đúng chín giờ sáng, chiếc xe khách đã tới bến và từ từ cua quẹo vào bãi đỗ. Khung cảnh nhộn nhịp tấp nập đập vào mắt khiến Thi San hơi chút choáng váng.

Tiếng cười nói, gọi nhau í ới, còn cả tiếng chửi the thé của hai bà bán hàng một ốm một mập chỉ vì khách dưới quê lên, lơ tơ mơ tới cửa quán nọ chưa kịp gọi gì đã bị quán bên mời mọc ngọt ngào nên lết qua, vậy là giờ vừa uống nước vừa nghe chửi, hại luôn những xung qu dù kh muốn cũng cùng nghe theo .


Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...