Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 2: Cô Gái Nhà Quê Lên Chốn Đô Thành - 2

Chương trước Chương sau

- Vô đây ăn ổ bánh mì, uống nước xong tiếp nha cháu.

Miệng nói, tay kéo và chân bước nh, dì Tâm Lan đưa Thi San vào cái quán bà chủ mập đang chửi , hình như do bà ta th thêm khách lấp vào hai cái ghế trống còn lại kia thì cảm giác đủ và được bù đắp hay ý mà thôi kh đấu võ mồm cùng bên cạnh nữa, chằm hăm làm bánh mì và đập đá, l nước.

- Dì ơi, từ đây vô nhà đó còn xa kh dì? – Thi San vuột miệng hỏi.

- Cũng hơi xa đó, lát bắt xe ôm , ta xi tốn tiền lắm. – Dì Tâm Lan bỗ bã nói và nâng ly nước lên, hút một hơi cạn hết một nửa.

Ăn uống xong xuôi, dì Tâm Lan móc bóp trả tiền tiếp tục kéo Thi San đến chỗ m bác xe ôm đang tích cực chèo kéo đám khách vừa đổ xuống từ chiếc xe năm mươi chỗ ngồi. Thật tình nếu kh cùng dì mà là một thân một mò lên thành phố kiếm kế sinh nhai hẳn cô sẽ lạc đường mất thôi. Cái bến xe rộng với nhiều cổng ra vào và thì đ như kiến cỏ.

- Á. Xin lỗi.. xin lỗi.

Thi San rối rít nói và gấp gáp cúi , nhặt lại cái túi đưa trả cho đối diện. Là lỗi do cô ham ngó lung tung nên va thẳng vào ta.

Giây phút ngẩng lên, gương mặt đẹp trai kh góc c.h.ế.t khiến cô sững sờ hết cả đỗi. Chiếc áo sơ mi trắng tinh càng làm nổi bật lên vẻ thư sinh hiền lành.

- Kh đâu, tại bất cẩn kh th em thôi, cảm ơn em. – Th Phong dịu giọng khiêm tốn.

Nghe nói vậy, Thi San nhẹ cả lòng, vội cúi đầu và lách lướt qua, chạy đến cạnh dì Tâm Lan lúc này vừa định quay lại vì phát hiện cô kh theo sau.

- Đi xe kh? M ? Hai hả? Hai thì hai chiếc.

Một chú đen như cột nhà bị cháy cất tiếng hỏi và tự trả lời, tự quyết định luôn, sau đó thì vẫy tay kêu đàn kế bên lại chuẩn bị nhận khách chở .

Dì Tâm Lan gật gật, đọc địa chỉ cho hai và kì kèo trả giá xuống thêm vài ngàn đồng.

- Bớt , thay vì một xe mà giờ hai xe là đội tiền nhiều lên á, bớt chút mà.

- Trời đất ơi, một xe cho c an hốt hay gì vậy bà? Chở khách được bao nhiêu đồng mà bị hốt chắc chết. Thôi, được , lên xe mau. – Ông chú đen hối thúc.

Thế là, hai dì cháu lật đật leo lên. Dì Tâm Lan dặn dò Thi San nhớ ôm cái giỏ xách thật chặt kẻo m tên cướp tưởng vàng vòng gì trong đó, hốt mất là hết quần áo mà mặc, sắm lại cũng cả đống tiền chứ chẳng chơi.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thi San chưa kịp vâng dạ thì chiếc xe đã nhấn ga lao , len lỏi qua dòng đ đúc, hướng ra đường nhựa lớn.

Cô ngoái cổ, cố lại phía sau tìm kiếm bóng dáng dì Tâm Lan nhưng chẳng th đâu cả. Xe và quá đ nên đã che lấp tầm , thêm phần qua m cột đèn giao th dừng đợi, thành thử chiếc xe chở dì Tâm Lan tuột về phía sau khá xa.

Gương mặt Thi San hiện rõ vẻ lo lắng và cứ thế tái dần. Cô đã từng nghe lớn kể nhiều về chuyện lừa hoặc bắt c thiếu nữ bán sang biên giới nên run lắm. Hai bàn tay nhỏ n mỏng m cứ cấu chặt vào chiếc túi xách như thể nó sẽ bảo vệ được vậy.

Tuy nhiên, khi nghĩ đến Ngọc Vy, cô bỗng yên tâm phần nào. Hồi Tết năm kia, Ngọc Vy về thăm gia đình chú thím một lần từ đó kh th nữa. Nhưng b nhiêu đó đủ chứng minh rằng dì Tâm Lan kh bán Ngọc Vy.

Chiếc xe máy chạy lòng vòng hết đường to lại tới đường nhỏ, chui vào hẻm vắng xong thì chui ra, rẽ qua ngã ba đến ngã tư, độ chừng gần một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa đến nơi.

Cũng may cho Thi San, giây phút cô suýt ngất vì sợ thì xe dừng lại. Cú tg gấp làm cô nháo nhào, đập luôn gương mặt th thuần vào tấm lưng ngỡ cứng như đá của chú tài xế.

- Đúng địa chỉ đây nè. Chà, nhà giàu dữ ha, khu biệt thự.

Nghe chú tấm tắc ca ngợi, Thi San mới phóng tầm mắt qu. Đời thuở giờ cô chưa từng chứng kiến khu nhà ở nào cao cấp và đẹp tựa lâu đài như thế này cả.

Khi dì Tâm Lan bảo là ở giúp việc cho nhà giàu, cô cứ nghĩ họ giàu cỡ gia đình đầu làng thôi chứ ngờ đâu cơ ngơi kia lộng lẫy thế. Căn biệt thự bảng địa chỉ như dì Tâm Lan nói đây dường như là căn to bự và thiết kế tinh xảo, cầu kỳ nhất.

Chẳng hiểu lúc này, tim cô lại đập loạn xạ, cảm giác hồi hộp cùng lo lắng choáng ngợp toàn thân. Cô kh biết đảm đương nổi c việc trong một nơi cao sang vượt sức tưởng tượng này hay chăng nữa.

- Trời ơi, cha nội chạy gì mà nh quá vậy? Chắc làm con nhỏ sợ mất mật kh? – Dì Tâm Lan lật đật nhảy xuống, chạy lại, vỗ vỗ vào vai Thi San.

- gì đâu mà sợ? Làm như tui bắt c nó kh bằng? – Bác tài xế đen vẩu môi.

- Ý là chạy nh làm nó sợ đó, ai nói bắt c gì?

Dứt lời, dì Tâm Lan mau mắn mở ví trả tiền cho cả hai nắm tay Thi San, kéo một mạch về phía cánh cổng lớn đang đóng im ỉm và nhấn chu. Trong lúc chờ đợi, dì quay lui cô, cười cười.

- Ráng làm việc cho tốt và l lòng bà chủ, chủ là ổn hết à, đừng lo quá. Bà chủ nhà này biết ăn ở lắm, kh dữ dằn gì đâu.

- Dạ, cháu sẽ cố ạ. – Thi San lí nhí đáp lời.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...