Tình Ca
Chương 113: Phút Giây Sinh Tử - 1
Kim đồng hồ nhích dần đến sáu giờ tối, Th Phong khá sốt ruột khi những vị khách vẫn chưa ý định ra về.
Hôm nay, Học viện đoàn khách đến tham quan và theo sắp sếp, trưởng phòng đối ngoại sẽ là tiếp đón bọn họ và vẫn đứng lớp như mọi ngày. Thế nhưng, khi bữa tiệc trưa đã gần tàn thì trưởng phòng đối ngoại bị mệt nên l cớ bận việc và nhờ đến tiếp thay.
Dù gì họ cũng là những mạnh thường quân đã đóng góp cơ sở vật chất cho Học viện nên sau khi dùng cơm trưa, chiều theo ý họ và đưa họ đến quán karaoke để hát vài bài.
Nói là hát vài bài nhưng đã bốn tiếng đồng hồ trôi qua mà d sách các bài hát được chọn vẫn dài dằng dặc.
Biết rõ nếu kh lên tiếng thì cuộc vui vẫn sẽ tiếp tục nên Th Phong liền đứng lên.
Thế nhưng, còn chưa kịp mở lời thì cánh cửa phòng đã mở toang và nam nhân viên phục vụ hớt hải chạy vào, giựt l micro từ tay đàn đang hát, hét lớn.
- Mọi mau sơ tán ngay, quán bị cháy .
Lúc này, phía bên ngoài truyền đến những tiếng bước chân và tiếng la hét. Mọi đều đã rượu nên đầu óc chẳng m tỉnh táo, nghe cháy thì đ.â.m đầu bỏ chạy tán loạn, kh thèm nghe hướng dẫn của nhân viên phục vụ.
- Chúng hướng nào đây? – Th Phong vội hỏi nhân viên ngay khi đoàn của vừa chạy ra khỏi phòng.
- Lên sân thượng ạ, cháy từ lầu hai nên mọi kh thể xuống.
Th Phong vẫn còn khá tỉnh nên nh chóng hướng dẫn mọi theo lối cầu thang bộ dẫn lên sân thượng vì biết hệ thống ện sẽ ngắt trong chốc lát và thang máy sẽ kh thể hoạt động.
Các vách ngăn cấu thành các phòng đều làm bằng vật liệu cách âm dễ bắt lửa, tạo lên những luồng khói đen. Chỉ trong tích tắc mà khói đã phủ khắp lối , che hết tầm .
- Bên này đúng kh?
- Là hướng này đúng kh?
- Giờ lối nào mới đúng?
Những tiếng hỏi xen lẫn tiếng ho sặc sụa liên tục vang lên trong làn khói tử thần. Th Phong hét bảo mọi hãy cúi xuống và men theo vách tường để tránh khói.
Bản thân cũng cố gắng mở to mắt, sờ soạng tìm lối vì các đèn thoát hiểm đã biến thành vô dụng trong lúc này.
Tình hình hỗn loạn, mạnh ai lo, ngay cả nhân viên của quán cũng tự tìm đường thoát thân chứ chẳng biết hướng dẫn khách bằng cách nào nữa.
Th Phong chỉ thể nghe th những tiếng động, tiếng la chứ kh tài nào được vừa lăn xuống từ trên cầu thang là ai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Lối này, nh lên, nh lên.
vừa hét vừa đập tay thật mạnh lên bậc thang gỗ để mọi biết đường mà tới. Giữa r giới của sự sống và cái chết, mọi cố sức bò lết về nơi vừa phát ra tiếng hô hoán và tháo chạy lên lầu trên.
Khổ thân cho Th Phong, vì muốn chắc c những cùng đều được an toàn nên đã dừng lại để kiểm tra còn thiếu sót ai kh.
Thế nhưng, lẽ chỉ suy nghĩ đó vì khi đoàn tìm được chiếc thang cứu sinh thì họ bất chấp giẫm đạp lên nhau để thoát thân và trở thành nạn nhân khi bị họ túm l, lôi ngược xuống để tr đường.
Lúc này, phía trên sân thượng đã kín , ai cũng mặt mày lấm lem. Đội cứu hộ nh chóng tiếp cận và ưu tiên đưa những bị ngất do ngạt khói trước.
- Th Phong đâu? Th Phong đâu ?
Một phụ nữ trẻ lên tiếng hỏi khi khắp một lượt mà chẳng th bóng dáng giảng viên đâu. Ban nãy, rõ ràng là dẫn đường nhưng bây giờ lại kh mặt ở đây.
- Chị nói Th Phong ư? là Th Phong dạy ở Học viện âm nhạc thành phố kh? – Ngọc Vy vội chạy đến trước mặt phụ nữ và hỏi.
- Đúng vậy.
Tuy chẳng biết cô gái hỏi là ai và mối quan hệ thế nào với Th Phong nhưng phụ nữ vẫn gật đầu lia lịa xác nhận.
Đất trời xung qu Ngọc Vy như sụp đổ, cô hoảng hốt vừa mở chai nước suối đổ thêm vào chiếc khăn vừa chạy mặc cho các nhân viên can ngăn.
Cô chỉ biết rằng đàn cô yêu đang cần giúp đỡ, cô chỉ biết rằng cô muốn sống và đừng bị bất kỳ tổn thương nào.
Tình yêu thiết tha âm thầm nhưng mãnh liệt như phép mầu khiến cho cô kh hề bị vấp ngã khi chạy xuống những bậc thang.
Ánh đèn pin từ chiếc ện thoại trở nên mờ căm khi cô vừa tiếp cận làn khói.
- Th Phong, Th Phong.
Sau mỗi tiếng kêu thì Ngọc Vy lại dùng khăn ướt bị mũi miệng lại. Cô cố mở to mắt và quan sát thật kỹ những nơi qua.
Ban nãy, lúc chạy , cô còn nghe một đàn khẳng định rằng Th Phong đã lên đến tầng sáu cùng họ nhưng tại lại chẳng th đâu?
- Th Phong, Th Phong.
Ngọc Vy ho sặc sụa, nước mắt nước mũi chảy tèm lem. Cô cảm nhận được phổi đang thiếu ô xy trầm trọng, lẽ hôm nay cô đành bỏ mạng nơi đất khách quê . Dù vậy thì cô vẫn cố mò mẫm xuống tầng năm với hy vọng sẽ tìm được .
- Th.. khụ.. khụ.. Phong.. á.. á..
Chưa có bình luận nào cho chương này.