Tình Ca
Chương 114: Phút Giây Sinh Tử - 2
Trong cuộc đời Ngọc Vy, lẽ hôm này là ngày đen tối nhất, so với những trận đòn roi mà cô gánh chịu suốt bao nhiêu năm thì đúng là kinh khủng hơn gấp ngàn lần.
Sau cú ngã trời giáng, cô ngỡ như tim và phổi đã vỡ vì va đập quá mạnh. Chợt nhớ tới nhà vệ sinh, cô liền mò mẫm tìm đến để l thêm nước thấm vào khăn. Cho dẫu chỉ là sống thêm một phút thì cô cũng cố gắng giành l một phút đó.
- Th Phong.
Cô mừng rỡ khi phát hiện đang nằm bất động trong nhà vệ sinh. lẽ đã tìm đến đây để l nước nhưng kh tìm được lối ra.
Bản thân Ngọc Vy cũng kh còn sức để đưa rời khỏi đây nữa, cô thậm chí chẳng thể đứng lên. Mặt cô đau rát và toàn thân thì như bị ai đó l chày giã nát.
- ơi, tỉnh lại , cố lên, làm ơn. – Cô cố ôm l mặt và lay gọi.
Hai phút trôi qua, khi cơ thể đang lịm dần thì cô nghe th tiếng động và ánh đèn rọi vào khoảng kh khí dày đặc khói. Biết đó là đội cứu hộ, cô cố dùng hết tàn hơi, bò ra, gọi họ vào cứu .
- Ở đây, ở.. đây.
Bốn đàn lập tức quay lại và một trong số họ nh chóng bế cô lên.
- Còn.. còn một phía sau.
Lời vừa dứt thì Ngọc Vy hoàn toàn bất tỉnh.
Ba đàn còn lại nh chóng chạy vào khu vực nhà vệ sinh và gấp gáp đưa Th Phong ra ngoài. Theo sau họ còn thêm năm bảy chiến sĩ phòng cháy chữa cháy cũng đang bế những còn mắc kẹt trong tòa nhà ra.
Khoảnh khắc Th Phong được đưa lên xe cấp cứu, đoàn cùng khóc nấc lên vì tất cả đều cho rằng kh qua khỏi. Nếu biết trước thì họ đã chẳng yêu cầu dẫn họ hát hò làm gì, ăn trưa xong thì nhà ai n về thôi.
Số thương vong từ vụ cháy quá nhiều nên lực lượng cứu hộ đã phân bổ bị nạn về hai bệnh viện lớn và gần hiện trường nhất là bệnh viện của thành phố và bệnh viện tư nhân Nhân Tâm, nơi Tăng Thiện đang c tác.
Hai chiếc xe cứu thương đưa Th Phong và Ngọc Vy về hai nơi khác nhau. Hôm nay là ngày đầu tiên Ngọc Vy đến quán karaoke làm việc và cô cũng kh ngờ thảm họa lại ập xuống, cướp dung nhan xinh đẹp của cô.
Những chiếc vòi rồng liên tục phun nước vào bên trong, những chiếc cáng liên tục được khiêng ra khiêng vào. Trên những chiếc cáng , kh chỉ là khách đến hát và nhân viên phục vụ mà còn cả những chiến sĩ đã ngã xuống khi liều cứu .
Tiếng khóc, tiếng than trách vang lên một vùng khiến cho quán karaoke vốn là địa ểm ăn chơi nhộn nhịp bỗng trở nên tang thương, thảm sầu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Triệu Kiến Đức và Tg Vũ vừa hoàn tất các thủ tục và đang trên đường cùng đội phục vụ tang lễ chuyển thi hài bà Hoàng Mai sang nhà tang lễ thì dạt sang một bên để nhường đường cho các nhân viên y tế đẩy những bị nạn vào.
- chuyện gì vậy nhỉ? lại nhiều bị thương thế kia? – Triệu Kiến Đức buộc miệng hỏi khi th cảnh tượng quá kinh hoàng.
- Đều là nạn nhân trong vụ cháy quán karaoke Pink. Nghe nói thương vong nhiều, chia ra hai bệnh viện. – Nữ y tá lên tiếng.
Tg Vũ chẳng tâm trạng để ý mọi thứ xung qu như Triệu Kiến Đức, mắt chỉ dán lên mẹ và tai chẳng còn nghe được gì nữa. Trong thâm tâm vẫn đang tự lừa dối chính rằng mẹ chỉ ngủ say quá mà thôi.
Mãi khi đã đưa bà Hoàng Mai vào trong nhà tang lễ và chiếc ện thoại trong túi khẽ rung lên thì hồn mới nhập về.
Tr th gọi đến là Thi San, vội vàng bắt máy. Đầu dây bên kia, giọng cô lộ rõ vẻ hoang mang.
- Tg Vũ, cô đã chuyển phòng ? Em tới mà kh th ai cả.
- Thi San à, mẹ mất . Em.. sang nhà tang lễ cạnh bệnh viện với .
- .. cơ? Dạ, em qua liền đây.
Thi San dường như chẳng còn tin vào tai nhưng cô vẫn làm theo lời , gấp gáp quay trở xuống và chạy sang bên bệnh viện.
Khoảnh khắc th bóng dáng hao gầy của bên cạnh Triệu Kiến Đức thì cô mới tin tất cả là sự thật.
- Tg Vũ. – Cô khẽ gọi và bước đến gần .
Dù đã cố kìm nén nhưng khi th cô, Tg Vũ lại kh kiềm lòng được mà bật khóc. Cô biết giây phút này kh còn là đàn mạnh mẽ luôn bảo vệ và chở che cho cô nữa mà chỉ là một bé bị mất mẹ.
Đôi chân cô tiến thêm vài bước nữa vòng tay ôm choàng l . Cô cũng chỉ thể dùng cách này để an ủi mà thôi. Dù là đàn hay phụ nữ thì những lúc mất mát đau thương thế này, ai cũng cần một bờ vai để tựa vào cho dẫu bờ vai mong m.
Triệu Kiến Đức tr th cảnh này thì lảng sang chỗ khác và rút ện thoại gọi cho Nhã Tiên, báo tin bà Hoàng Mai đã mất. Tuy biết hành động an ủi kia của Thi San cần trong lúc này nhưng vẫn cảm th ngứa mắt.
Trong kh gian u buồn của buổi chiều cuối mùa thu, tiếng chu não nề báo hiệu giờ tan lễ từ ngôi giáo đường bên kia vang lên như tiếng khóc tiễn ra .
Những dòng nước mắt từ khóe mi Thi San thánh thót rơi xuống, thấm đẫm lưng áo sơ mi trắng nhàu nhĩ của . Hôm nay, cô lại bất lực thêm một mà cô thương mến rời khỏi cõi trần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.