Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 161: Vết Sẹo - 1

Chương trước Chương sau

Trong khi Thi San đang phân vân về chuyện gặp Th Phong và nói sự thật cho biết thì giảng viên đã nh chân hơn cô.

Sau khoảng thời gian ở nhà dưỡng thương và tập lòng vòng qu khu biệt thự rộng lớn thì tối hôm nay, đã tự tin ngồi vào vô lăng và lái xe ra đường.

Địa ểm đầu tiên muốn đến chính là con hẻm dẫn vào dãy nhà trọ của Ngọc Vy. muốn xem cuộc sống của cô tốt kh, cô gặp sự cố gì kh vẫn kh tin tính nết cô đổi thay trong một sáng một chiều như Th Trà trách móc.

Đêm đ, hẻm vắng càng thêm vắng. Lối vào khá chật hẹp nên Th Phong đành để xe bên ngoài và bước dần vào.

Nhác th bóng dáng nhỏ n trước mặt , nh chóng nhận ra đó chính là Ngọc Vy.

- Ngọc Vy.

Đã m tháng chẳng nghe tiếng nhưng giọng nói này đã in sâu vào tâm trí Ngọc Vy nên cô biết vừa gọi là ai. Sau phút giây chững lại vì giật , cô gấp gáp bước về phía trước và kh trả lời khiến cho đàn phía sau lưng chưng hửng.

- Ngọc Vy, là , là , Th Phong đây.

Vừa nói, Th Phong vừa chạy theo, nắm tay cô kéo lại vì cho rằng cô đang tưởng là kẻ xấu, chưa nhận ra .

Bị giữ chặt nên Ngọc Vy cũng chẳng còn cách nào khác, đành quay lại nhưng đầu vẫn cúi gầm xuống đất.

- Chào , lâu quá kh gặp. – Cô bình tĩnh cất tiếng.

- Em làm gì mà như ma đuổi vậy? M tháng kh gặp mà em kh nhận ra giọng của luôn ? – thu tay lại, mỉm cười và hỏi.

Đôi mắt Ngọc Vy dần di chuyển đến đôi giày trước mặt, cô cảm th vô cùng vui mừng vì Th Phong đã thể lại được. Vết sẹo trên mặt cô đổi lại sự sống cho đáng, cô kh hề hối hận chút nào.

- Tại trời tối, em cứ tưởng là gã nào chọc ghẹo em. Kh nghĩ là tới đây. – Cô vội nói dối.

- Phòng em thuê ở đâu? Sắp tới chưa? chỉ nghe Th Trà nói em sống ở hẻm này nhưng kh biết chính xác là chỗ nào, còn định hỏi m phòng xung qu đây.

- Cũng sắp tới ạ. Mà.. tìm em chuyện gì kh?

Trái tim Ngọc Vy lúc này như muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực. Cô kh biết Thi San nói gì với hay kh?

Theo phản xạ, cô lùi dần khi nhác th chân vừa tiến tới.

- Ngọc Vy, em kh mời vào uống ly nước ? Quan hệ giữa chúng ta xa lạ đến thế à?

Th Phong hơi chút tò mò vì đang nói chuyện với mà cô cứ xuống đất. Càng tò mò hơn khi cô chẳng hỏi han gì đến tình hình sức khỏe của .

Cô của bây giờ khác trước nhiều quá, lẽ nào đã nhầm trong suốt m năm qua.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Em.. em sống một , trời lại tối, kh nên để đàn vào nhà. – Ngọc Vy ấp úng viện lý do.

- Gì cơ? Đàn ? á? – Gương mặt Th Phong méo mó vì chẳng hiểu cô đang nghĩ cái gì mà nói như vậy.

- về nhé, em vào nhà đây.

Lời vừa dứt, Ngọc Vy liền chạy nhưng Th Phong đã nh tay bắt cô lại.

Sau một hồi cố vùng vẫy thoát khỏi nhưng bất thành, cô hoảng loạn cắn vào bàn tay cực phẩm. Cơn đau đột ngột khiến theo phản xạ đẩy cô ra và vô tình làm rơi chiếc khẩu trang xuống đất.

Những gì xuất hiện ngay sau đó khiến kh thể tin vào mắt . Gương mặt xinh đẹp của cô nàng giúp việc giờ đây đã bị một mảng sẹo lớn hủy hoại. Miệng cô, mắt cô và thậm chí cả mũi của cô cũng bị nhăn nhíu vì thiếu da.

- Ngọc.. Ngọc Vy.. em.. mặt em..

Nghe tiếng Th Phong lắp bắp và th biểu cảm kinh ngạc của , Ngọc Vy mới hoảng hốt sờ lên mặt và nhận ra chiếc khẩu trang đã chẳng còn. Cuối cùng, cũng đã th gương mặt ma quỷ này của cô .

- .

Cô hét thật to vụt chạy thật nh, nh đến mức Th Phong chẳng thể nào đuổi kịp. Khi đặt chân đến ngưỡng cửa thì cửa cũng đã đóng sầm lại.

- Ngọc Vy, mở cửa em. em lại như vậy? Mau mở cửa ra. – Th Phong lo lắng đập tay liên tục vào cánh cửa.

Đáp lại là một sự im lặng. Các khe hở trên cửa dễ dàng đưa tiếng lọt vào tai cô nhưng cô kh trả lời.

Thái độ ban nãy của cho cô biết rõ vẫn chưa hay chuyện cô lao vào đám cháy tìm .

Những dấu răng hằn sâu vào ngón tay cô để ngăn kh cho tiếng nấc phát ra, trái tim cô đau đến mức gần như tan vỡ.

Cô đã luôn muốn giữ vẹn nguyên hình ảnh xinh đẹp của trong mắt cho dù chưa một lần lưu luyến nhan sắc đó.

- Ngọc Vy à, em nghe nói kh? chuyện gì xảy ra với em vậy?

Kêu khản cả cổ mà chẳng nghe cô nói gì, bực bội đ.ấ.m mạnh vào cánh cửa khiến trong hai phòng trọ hai bên thức giấc. Chẳng hẹn mà họ cùng bật ện, mở cửa và thò đầu ra .

Một bà cô trung niên cất tiếng, thay lời muốn nói cho những còn lại.

- Này kia, biết bây giờ là m giờ kh? kh để cho khác ngủ đ à?

- Dạ, cháu xin lỗi ạ. – Th Phong cúi đầu nhận lỗi.

- Cô bé này cũng phước đ nhỉ? nào đến đây cũng đều đẹp trai cả.

Bà chằn khó qua ải trai đẹp. Sau khi chỉ trích Th Phong xong thì bà ta cũng bị vẻ ển trai của mê hoặc và lên tiếng khen ngợi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...