Tình Ca
Chương 162: Vết Sẹo - 2
Đôi chân mày Th Phong nhíu lại vì kh ngờ cô nàng này mới rời khỏi nhà chưa lâu mà nhiều đàn đeo đuổi đến thế.
Trí tưởng tượng quá phong phú khiến đoán rằng cô bị cô gái nào đó g ghét và tạt axit.
biết cô đang theo học tại trung tâm dạy trang ểm của Blake nên chắc c rằng Blake hẳn sẽ biết chuyện gì đó nhưng sau khi suy nghĩ lại, l ện thoại và vừa rời khỏi con hẻm vừa nhấn số gọi cho Thi San.
- Em nghe đây Th Phong. – Giọng Thi San hơi chút ngái ngủ.
- Xin lỗi vì đã làm phiền em lúc này nhưng vì chuyện gấp cần hỏi.
- Dạ, nói .
- Em biết vết thương trên mặt Ngọc Vy là từ đâu mà kh? Cô tránh mặt và chẳng nói gì cả.
Câu hỏi làm Thi San tỉnh ngủ hẳn. thế mà đến gặp Ngọc Vy ư? Cô còn đang phân vân kh biết nên nói với hay kh nhưng giờ đã th thì lẽ cô nên nhân cơ hội này mà cho biết sự thật.
Chắc c Ngọc Vy cũng kh thể nào trách cô đâu vì mọi chuyện bại lộ là do th Ngọc Vy trước.
- Th Phong à, chuyện này hơi dài chút nhưng em chỉ nói ngắn gọn thôi. Thực ra, Ngọc Vy là vì quay trở lại đám cháy tìm nên mới bị bỏng, nhờ cô mà đội cứu hộ mới cứu kịp lúc. Em xin lỗi vì đã kh nói sớm hơn. Em đã hứa với cô sẽ giữ im lặng.
- Gì.. gì chứ? tìm th là Ngọc Vy ư? – Giọng Th Phong run run.
- Đúng vậy. Em cũng kh biết gì cả. Sau khi chôn cất mẹ Tg Vũ thì Blake mới báo cho em biết. Th Phong à, thực ra.. thực ra bạn em yêu .
Chiếc ện thoại trên tay Th Phong rơi thẳng xuống sàn xe và ánh mắt thẳng vào con hẻm tối. Hóa ra, cô gái chẳng ai xa lạ mà chính là Ngọc Vy ?
Trong lúc mọi giẫm đạp lên để tìm cách thoát thân thì cô lại bất chấp tính mạng mà lao vào chốn tử thần đó.
Cô yêu ? lại kh biết gì cả thế này? Rốt cuộc cô đã yêu từ bao giờ và yêu nhiều đến mức nào mà quên cả bản thân như thế?
- Ngọc Vy, trời ơi, trời ơi.. Ngọc Vy..
Cổ họng Th Phong nghẹn đắng, chẳng thể nói trọn câu. Tay ghì chặt vô lăng để giảm bớt luồng cảm xúc dâng trào như đang bóp nghẹt trái tim .
Trong lúc được ba mẹ và em gái quay qu, lo lắng bên ngoài phòng cấp cứu thì cô cô đơn một vượt qua phút giây sinh tử chỉ vì cứu một dưng là .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phía bên kia đầu máy, Thi San liên tục gọi Th Phong nhưng chẳng nghe trả lời nên cô đành nhấn nút tắt.
Đang thẫn thờ vì kh biết làm đúng hay sai thì một làn hơi ấm phả vào cổ khiến cô giật thót.
- Ôi mẹ ơi.. Tg.. Tg Vũ.
Thi San đưa mắt qu và bàng hoàng nhận ra đây là thư phòng. Ban nãy bị chu ện thoại đánh thức, cô cứ tưởng đang ngủ trưa và Tg Vũ kh nhà.
- đàn đó là ai? Em nói em yêu ta là vậy? bị cắm sừng ? – Tg Vũ giữ chặt cằm cô và hỏi.
- nghe lầm , em đang nói chuyện với Th Phong. Em nói là Ngọc Vy yêu .
Chẳng để vị hôn phu thắc mắc thêm, Thi San đem chuyện kể rõ ngọn ngành cho biết.
Tg Vũ gật gù ôm cô vào lòng và im lặng lắng nghe cô nói. Biết được sự hy sinh âm thầm của Ngọc Vy dành cho Th Phong, càng thôi thúc bản thân nh chóng rời xa Thi San, tránh để cô khóc vì .
thà để cô khóc một ngày, thậm chí là một tháng, một năm còn hơn để cô khóc cả đời.
Mới th đàn kiếm tiền mà cô đã khóc sưng cả mắt , nếu như chứng kiến bị cơn đau dày vò từng ngày thì lẽ mắt cô sẽ mù mất.
Dù đã nuôi nấng ý định đẩy cô ra xa vòng tay nhưng ban nãy, sau khi từ nhà vệ sinh ra, loáng thoáng nghe cô nói cô yêu đang nói trong ện thoại thì cơn ghen trong lại cuồn cuộn dâng lên như sóng thần.
lẽ, vẫn cần thêm chút thời gian để thuyết phục bản thân bu tha cho cô.
- Tg Vũ à, em thất hứa với Ngọc Vy . Em sai đúng kh? – Cô dụi đầu vào lòng , khẽ hỏi.
- Kh đâu. Em làm đúng. những lời hứa buộc phản bội để mang đến hạnh phúc cho khác.
- Vậy là em kh cần cảm th lỗi . Mà.. xong việc chưa?
- Xong , bế em về phòng nhé.
Tg Vũ nhẹ nhàng luồn tay đỡ l toàn thân Thi San và nhấc bổng cô lên, chậm rãi bước . mong mai này, con gái yêu sẽ gặp được một đàn tốt hơn , yêu thương cô hơn và chăm sóc cho cô tỉ mỉ, ân cần hơn .
Nếu biết trước căn bệnh đang mang thì sẽ âm thầm yêu cô chứ kh theo đuổi cô hứa hẹn bên cô trọn đời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.