Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 20: Anh Trai Và Em Gái - 2

Chương trước Chương sau

Về tới cổng biệt thự, Th Phong nh chân bước xuống nhấn chu trở lên xe. M phút sau thì xuất hiện.

Tr th cô giúp việc đứng bên cánh cổng đương mở rộng, bé gái mừng rỡ nhảy ngược nhảy xuôi.

- Con tu hú này thật là, bao giờ th mà nó mừng đâu chứ, toàn mừng dưng.

Vừa nói, Th Phong vừa xách bịch quà Tg Vũ tặng cho hai mẹ con thảy ngược ra phía sau. Th Trà chẳng để ý lời càm ràm vì đã quá quen thuộc, cô chỉ chăm chăm lúi húi mở quà ra xem, bé con cũng chồm sang mẹ, bi bô đòi phần.

Hai em rời khỏi xe thì bé gái cũng đưa tay vẫy vẫy cô giúp việc, miệng liên tục gọi tên. Th Trà đành bước vội về phía trước để thu ngắn đoạn đường.

- Th chị Ngọc Vy là nó mừng như bắt được vàng vậy.

Trao con qua tay Ngọc Vy xong, Th Trà nựng nhẹ vào má cô bé xách quà tung tăng vô nhà.

Đôi mắt long l nhưng sâu thẳm luôn chứa đựng nỗi buồn tủi của Ngọc Vy lập tức dõi theo bóng lưng th mảnh và dừng lại trên dáng áo trắng tinh của đàn cũng đang hướng cửa chính mà tiến.

- Con ăn cơm chưa Mina? – Ngọc Vy âu yếm hỏi.

Cô bé khe khẽ gật đầu úp mặt vào cổ cô, đòi ru ngủ.

Th Trà sinh con khi vừa mới bước chân vào cổng trường đại học, bảo lưu một năm lại tiếp tục cắp sách lên giảng đường, thế nên, việc chăm sóc Mina giao hết cho Ngọc Vy, chỉ khi tối đến, bé con mới ngủ cùng mẹ.

Bản thân Ngọc Vy cũng đã từng bồng bế con của chú thím nên khâu giữ trẻ con này cô kinh nghiệm đầy , kéo theo đó là những lằn roi mỗi khi bất cẩn làm chúng ngã đau kh bao giờ xóa nhòa trong ký ức.

Cô kh biết nên cám ơn chú thím hay chăng nữa, lẽ nhờ họ mà giờ đây cô mới chăm chút cho Mina cẩn thận từng ly từng tí và được bé quý mến.

Đặt Mina lên nôi, Ngọc Vy nhẹ nhàng cất lời. Tiếng hát ru ngân lên một bài hát buồn mênh mang gợi tả hình ảnh của một cô gái quê sớm l chồng khi tuổi đời còn trẻ, ôm đứa con thơ đung đưa trên chiếc võng sau lũy tre làng.

Dỗ Mina ngủ xong, cô tr thủ pha trà và mang lên cho Th Phong. thì thôi chứ nếu ở nhà thì cứ hai giờ, lại thói quen nhâm nhi tách trà cung đình nóng và chơi vài khúc nhạc.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Ôi, một cây vĩ cầm. à, sở thích của khiến khác tốn tiền khi muốn tặng quà đ.

Th Trà đưa tay ve vuốt trên chiếc violin vừa được cô tháo khỏi hộp đựng, khẽ cất tiếng.

Th Phong im lặng kh đáp, nhẹ nhàng đưa cây vĩ cầm lên vai và kéo thử. Giai ệu nhẹ nhàng của bản nhạc Song From A Secret Garden từ đôi tay thon dài ngân lên, đưa tâm hồn cả hai cô gái tạm thời thoát ly khỏi chốn xô bồ phố thị để bay về cánh rừng mênh m, tràn ngập cỏ cây, hoa lá hòa trong ánh mặt trời lấp lánh.

Cảm giác thư thái, bình yên đến lạ.

Sẽ kh ngoa khi nói violin chính là nhạc cụ truyền th cảm xúc nh nhất, hơn cả piano. Th qua độc tấu, nghệ sĩ thể gởi trọn vẹn tâm tư, tình cảm trong đến với nghe.

Bên mép cửa, Ngọc Vy mơ màng ngắm đàn đang say sưa trên cây đàn quý tộc, thứ mà cô luôn cho rằng chỉ thể thuộc về giới thượng lưu.

Khác với vẻ thư sinh ềm đạm mà thường ngày vẫn chưng ra trước mặt cô, những lúc chơi đàn, nơi toát lên vẻ lãng tử cùng phiêu du khó cưỡng.

Còn nhớ buổi đầu khi chứng kiến Th Phong thả hồn trên phím đàn dương cầm và dường như quên hết mọi thứ xung qu, cô đã lòng từ thời khắc . Dẫu đã nhiều lần nhủ thầm nên biết thân biết phận nhưng cô kh thể bắt trái tim thôi hết mơ tưởng đến .

- Hay quá, à, nếu vừa thi, chắc c sẽ rinh giải nhất của hạng mục violin đ, tiếc quá, lại thế nhỉ? – Th Trà vỗ tay tán dương và trách móc liền ngay sau đó.

- vốn là như thế mà, em kh biết ư?

Nói , Th Phong chậm rãi cho cây vĩ cầm vào hộp và cất cẩn thận, trân quý cây đàn một thì trân quý tặng nó tới mười, tấm lòng của họ mới là thứ cần.

đến với thứ âm nhạc hàn lâm cổ ển này kh vì d tiếng hay tiền bạc dồi dào, chỉ là vì đam mê, và đam mê giúp đủ tiền trang trải cuộc sống thường nhật là đủ, đâu cầu gì cho cao sang bởi với thân phận con trai giám đốc sở văn hóa, thể thao, du lịch thì cũng đã cao sang lắm .

- A. Chị Ngọc Vy đem trà lên kìa, thôi, thưởng thức nhé, em xuống xem Mina một chút. – Th Trà cất lời khi th Ngọc Vy vừa bước vào.

- Trà của đây ạ.

Ngọc Vy dịu dàng cất tiếng, đặt tách trà nóng lên bàn và quay trở ra, gương mặt thoáng nét buồn rầu. Sống chung trong nhà đã lâu nhưng để thể nói chuyện bình thường và lâu hơn vài câu với Th Phong là ều kh thể.

Khác Th Trà Mina, chẳng vấn đề gì cần trao đổi với cô cả. Cuộc sống của từ việc làm đến giải trí đều xoay qu âm nhạc, nhạc cụ, mà những ều thì cô mù tịt, am hiểu đâu để bàn luận, hỏi han chứ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...