Tình Ca
Chương 21: Tiếng Dương Cầm Trong Đêm - 1
Chiều đến, Thi San vừa nấu ăn xong thì bà Hoàng Mai về tới.
Mới đậu xe vào ga ra và chân vừa chạm đất, bà đã liên tục đưa tay vẫy vẫy, ra hiệu cho cô mau chóng lại gần .
Ban nãy, bà đã ghé một shop quần áo và mua cho cô m bộ quần áo, kiểu mang ở nhà làm việc được mà ra đường cũng lịch sự chán, còn thêm ba chiếc váy đơn giản theo cỡ chiếc váy mà bà đưa cô mặc hôm đón Tg Vũ về và hai bộ quần jean, áo thun.
- Dạ, cô kêu cháu. – Thi San lễ phép cất lời.
- Vào nhà với cô, xem cô gì cho cháu này.
Nói , bà Hoàng Mai túm l bàn tay nhỏ n, kéo bước theo . Ước mơ của bà từ xưa là một cô con gái nhỏ để th quần áo, mũ nón hay giày dép nào đẹp đẹp là mua cho nó mặc, khi lớn sẽ cùng nhau trang ểm, dạo phố, sắm sửa, cà phê.
Thế nhưng, bà chỉ một Tg Vũ, bây giờ vớ được Thi San, vừa hay cơ hội thực hiện chút niềm vui xíu xiu của .
Lên đến phòng, bà lật đật lôi mớ quần áo, váy đầm ra và hối Thi San nh thử xem vừa vặn kh để mai còn đổi. Tuy chưa thể hiểu chuyện gì nhưng cô vẫn ngoan ngoãn làm như lời bà.
- Vừa y luôn, đẹp đó, cô tính mua giày cao gót cho cháu nữa mà kh kh mua được, hôm nào cô chở cháu ướm.
Vừa nói, bà Hoàng Mai vừa đẩy cô xoay tới xoay lui cho ngắm nghía. Bản thân Thi San chưa từng đặt chân lên giày cao gót và cũng kh biết bà chủ định mua giày cao gót cho cô làm gì trong khi c việc của cô chỉ là qu quẩn trong ngôi biệt thự này và ra chợ.
- Cô ơi, m cái này bao nhiêu tiền vậy ạ? - Thi San dè dặt lên tiếng hỏi.
- Cô mua cho cháu, yên tâm mặc nhé, kh trừ vào lương đâu. Nghe Tg Vũ khen cháu nấu ăn hợp khẩu vị nên nó ăn được nhiều cơm chút, cô vui, coi như thưởng cho cháu. Thôi, cháu đem đồ về phòng cất .
Vì bà đã nói đến mức này nên Thi San đành nghe theo. Vốn định hỏi để biết mai này lương lá khấu trừ ra cho rõ ràng, giờ bà chủ bảo cho nên cô mừng lắm.
mẹ này thật thương con trai, và từ đó thương lây qua theo như bà nói là c trong việc khiến ăn hơn khẩu phần từ đó giờ.
Đặt m túi đồ vào phòng xong, Thi San nh chóng trở xuống bếp và dọn bàn ăn. Đâu tầm mười phút sau thì bà Hoàng Mai cũng xuống tới, th Tg Vũ vẫn chưa mặt, bà liền bảo cô lên phòng gõ cửa gọi .
Đôi chân cô gái nhè nhẹ lên những bậc thang và dừng lại trước căn phòng cách vách. Chuyện giấc trưa xàng xàng chạm vào lại ùa về khiến cô chẳng dũng khi đưa tay lên. Là vì cô nhạy cảm, suy nghĩ tầm bậy tầm bạ hay là vì đàn con trai ai cũng thế, th con gái là thích này này kia kia nhỉ?
Cũng chẳng thế cứ đứng đồng mãi trong khi bà Hoàng Mai đang ngồi chờ dài cổ dưới kia nên Thi San cố hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn cơ mặt về bình thường và mạnh dạn vươn tay.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thế nhưng, cô còn chưa kịp gõ thì cửa đột ngột hé ra và Tg Vũ xuất hiện. Mái tóc chẻ ngôi lãng tử của hãy còn ướt nước, rủ xuống gương mặt ển trai càng làm tăng thêm sức quyến rũ khiến cô bất giác sững sờ.
Con mà, ai chẳng bị cái đẹp lay động bao giờ, còn là trong tình huống chưa kịp chuẩn bị, bất ngờ thế này.
Mãi đến khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay lan sang tay , Thi San mới giật thót lên, rụt tay, lùi lại. cô mới biết rằng hiện giờ cô xấu hổ tới mức nào. Cái tay hư hỏng chẳng hiểu lại đưa ngay n.g.ự.c , mà còn đơ ra hồi lâu kh hạ xuống mới c.h.ế.t chứ.
- Cô nói em lên mời xuống ăn cơm. – Thi San cúi đầu, lí nhí cất lời.
- Ừ, cũng đang định xuống đây, thôi.
Dứt lời, Tg Vũ cất bước, lướt qua nhẹ nhàng. Thi San cũng theo bóng lưng nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định. Tuy kh rõ đang suy nghĩ gì nhưng cứ chủ động đừng gần sẽ tốt hơn.
- Mẹ.
Tg Vũ khẽ gọi kéo ghế ngồi đối diện, còn Thi San ngồi kế bà Hoàng Mai, cẩn thận xới cơm ra chén và đưa cho cả hai .
- Cháu mời cô ăn cơm, em mời ăn cơm. – Cô dịu giọng.
- Ừ, cả nhà dùng .
Bà Hoàng Mai vui vẻ nói và mọi bắt đầu động đũa. Ánh mắt Thi San vẫn như mọi khi, dán xuống mặt bàn, trên chén, trên dĩa, hoặc cao hơn chút là th lưng chừng cánh tay của đối diện.
- Còn tuần nữa là con vào học nhỉ? Lại chỉ ăn mỗi buổi tối đúng kh? – Bà Hoàng Mai đưa chén cho Thi San l thêm cơm, ánh mắt đánh sang đứa con trai, cất tiếng hỏi.
- Kh ạ. Con sẽ về nhà, năm nay tín chỉ đăng ký ít hơn mọi năm vì sắp xong ạ, con cũng hạn chế tham gia hoạt động bên ngoài. – đáp.
Và vì câu trả lời vô tư của mà Thi San rầu thúi ruột trong khi mẹ thì cười tươi như hoa.
Điều cô mong chờ đã kh xảy ra dù chưa tới phút cuối, nói thế nghĩa là cô ngồi chung bàn với mỗi thêm một năm, đợi ra trường, làm thì họa hoằn mới thoát được.
Cô kh biết giảm tải tất cả hoạt động bên ngoài chỉ vì bản thân cảm th sức khỏe kh đảm bảo, thành thử muốn nghỉ ngơi.
Cơ địa chẳng m tốt, lúc nhỏ thường xuyên ốm đau, mặt nổi cả gân x, lớn lên dần dần mới khá nhưng chẳng thể trâu tria như bạn bè đồng trang lứa, cũng may, rơi vào nhà giàu, nếu nhà nghèo thì tiêu mất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.