Tình Ca
Chương 200: Chân Tình - 2
Thi San chẳng m quan tâm tới câu nói đầu của Nhã Tiên mà chỉ chăm chăm vào câu cuối. Những ký ức về những cơn đau đầu, chóng mặt bất chợt của bỗng xuất hiện khiến ruột gan cô như bị lửa đốt.
- Cô nói bị bệnh ? Là bệnh gì?
- bị đa xơ cứng. Vì kh muốn liên lụy chị nên mới đẩy chị ra khỏi đời . Chính chồng em là biết rõ tất cả và đã đến đón chị vào cái đêm chị rời khỏi biệt thự theo lời nhờ vả của Tg Vũ. Matthew đến tìm chị cũng là do Tg Vũ sắp xếp và chịu tất cả các chi phí. – Nhã Tiên gấp gáp nói để Thi San thể hiểu nh nhất.
Bàn tay Thi San run run đặt lại ly nước lên bàn. Mọi thứ xung qu cô như đang quay cuồng vì cô nằm mơ cũng kh ngờ lại mắc căn bệnh .
Cô nằm mơ cũng kh ngờ lại lo lắng vẹn toàn cho tương lai của , chấp nhận ôm l khổ đau mà tan biến khỏi cuộc sống của cô.
Nước mắt cô chảy dài trên gò má nhưng tiếng nấc nghẹn đắng nơi lồng n.g.ự.c thì chẳng thể nào bật ra được.
Đầu đau, tay nhức, cơ thể dần suy nhược nhưng vẫn làm việc cả ngày lẫn đêm chỉ vì muốn mang tới cho cô một cuộc sống ấm no, sung túc, đưa cô chạm tay vào ước mơ để khi chẳng thể chiến tg số phận nghiệt ngã, đành nén lại nỗi đau mà bu tay.
- Chị đâu vậy? – Nhã Tiên vội nắm l tay Thi San khi th cô vụt đứng lên.
- tìm Tg Vũ.
- kh ở thành phố. về quê sống . Vì từ chối con gái bí thư thành phố để giữ trọn lòng chung thủy với chị mà đã rút lui khỏi thương trường và nhượng lại c ty cho ba chúng ta.
Lời vừa dứt, Nhã Tiên vội vàng l gi viết ra và ghi địa chỉ cho Thi San. Bởi vì gấp quá mà chữ cô trở nên nguệch ngoạc, sai tới sai lui. mất một phút mới viết xong.
- Chị hỏi làng thì ai cũng biết đ, nhà trồng nhiều hoa hướng dương.
Đón l mảnh gi từ tay Nhã Tiên, nước mắt Thi San lại thánh thót rơi. Cô chào cô em cùng cha khác mẹ chạy thật nh về phía thang máy, lên thẳng phòng, thu dọn ít quần áo, đồ đạc gọi taxi.
Thành phố buồn dần lùi về phía sau, chiếc taxi tiến ra cao tốc và tăng tốc phóng nh trên đường.
Thi San nôn nao ra mênh m.ô.n.g cảnh vật, tay cô đặt lên n.g.ự.c để nhịp tim bớt loạn. nghệ sĩ của cô lại ngốc nghếch thế này? Đã chẳng giữ cô bên cạnh, chẳng cho cô làm vợ mà còn bày đặt giữ lòng chung thủy để làm gì chứ?
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi chiếc ta xi lăn bánh qua cổng làng thì trời cũng đã chuyển về chiều. Ánh tím của hoàng hôn dần loang trên vùng quê th bình, yên ả như tình yêu da diết chẳng hề gợn sóng dành riêng cô.
Sau một hồi hỏi thăm và được dân làng chỉ đường thì Thi San cũng đến được ngôi nhà mà Tg Vũ đã từng mơ ước cùng cô xây dựng trong tương lai.
Bước chân cô chầm chậm lướt qua những hàng hướng dương x thẫm trong gió chiều, tiến vào khoảng sân được quét tước sạch sẽ dừng lại trước căn nhà bé xinh.
- đâu nhỉ?
Cô xung qu ngồi xuống bậc thềm chờ đợi.
Vườn hoa hướng dương khá rộng nên khoảng cách từ nhà đến các nhà lân cận khá xa, thành thử cô quyết định chờ chứ chẳng hỏi nữa. lẽ đâu đó gần đây vì cô th chiếc ô tô vẫn còn trong mái hiên bên h nhà.
Cùng lúc này, trên con đường mòn quen thuộc, Tg Vũ đang chậm rãi đạp xe trở về sau giờ dạy đàn như mọi ngày. Từng vòng xe quay đều đưa về lại tổ ấm chỉ mỗi .
- Tg Vũ dạy về đó hả? – Tiếng một phụ nữ trong quán nước ven đường vang lên.
- Dạ. Cô cũng đang chuẩn bị về ạ? – hỏi vì th bà đang tất bật dọn bàn và ghế.
- Ừ, về chứ chiều ai uống nước đâu. À, hồi nãy cô gái đến làng tìm á, mặt lạ lắm, đẹp lắm. – Bà ta chạy ù ra gần và kể.
- Tìm cháu ? đó nói họ là ai kh? – lo lắng hỏi lại.
- kh hỏi tên mà chỉ cho cô đường tới nhà luôn.
Trái tim Tg Vũ đột nhiên đập loạn lên, vội nói lời chào tạm biệt phụ nữ và phóng xe thật mau. lẽ nào là cô kh? lẽ nào là con gái mà ngày mong đêm nhớ hay kh?
tự hỏi suốt dọc đường và khi chiếc xe vừa chạy vào khoảng sân trống thì câu trả lời cũng đã xuất hiện.
Như một giấc mơ kh thật, cô gái nhỏ bé của đang ngồi trên bậc thềm, hướng ánh mắt to tròn về phía . chớp mắt tận m lần thì mới dám tin đây là sự thật.
Ánh dương của đã trở về vào một chiều hè tắt nắng, cô vẫn như ngày nào, xinh đẹp và tỏa sáng, dáng cô vẫn gầy và quan trọng là đôi mắt long l dường như vẫn chứa đựng bóng hình cùng những lời yêu thương chất chứa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.