Tình Ca
Chương 201: Viết Tiếp Bản Tình Ca Dang Dở - 1
Tg Vũ dựng chân chống xe xuống từ từ tiến lại gần cô. Đôi tay dẫu muốn vươn ra kéo cô ôm vào lòng cho thỏa nỗi nhớ mong nhưng lý trí vẫn kh cho phép.
lẽ cô đã gặp Nhã Tiên, Tăng Thiện hoặc Ngọc Vy và th qua họ, cô biết được đang ở đây nên đến thăm như thăm một bạn cũ bị hết thời.
Tất cả bọn họ đều hứa với sẽ giữ kín ều bí mật vì tương lai của cô nên tin cô vẫn chưa hay biết.
- Em.. đến tìm việc gì kh?
Câu hỏi thốt ra khiến Thi San suýt chút thì bật khóc. Gần ba năm kh gặp, chẳng ngờ câu đầu tiên nói lại là câu hỏi xã giao này.
- Em đến thăm . Em gặp Nhã Tiên và cô cho em địa chỉ của .
Hai từng thân thiết, ăn chung, ngủ chung, kề cận nhau như hình với bóng, thể thoải mái chia sẻ với nhau mọi chuyện nhưng vào giây phút này họ lại chẳng thể tự nhiên bày tỏ những tiếng yêu thương đang cuộn trào trong tim.
[Em chào các độc giả yêu quý. Mọi nếu theo đọc truyện em thì xin hãy chỉ đọc ở web Ổ Truyện (truyenzhihu.com) nhé ạ, đừng đọc ở các trang web ăn cắp truyện em để em động lực ra chương nh ạ. Truyện trên web miễn phí hoàn toàn và là nơi ra chương mới sớm nhất. Em cảm ơn mọi .]
Thi San cảm th tủi thân vô cùng, ban nãy, cô còn tưởng tượng cảnh mừng quýnh, ôm chầm l mà quay vòng vòng nữa kìa, giờ thì hay , đứng như pho tượng.
- Em khát nước với lạnh nữa, định để khách đứng bên ngoài mãi à? – Cô xụ mặt, tỏ vẻ giận dỗi.
- À, quên mất, vào nhà em.
Vừa nói, Tg Vũ vừa gấp gáp tiến đến mở cửa giúp Thi San kéo chiếc vali nhỏ vào.
Cô đưa mắt qu một lượt khoảng kh gian ấm cúng và sạch sẽ bên trong ngôi nhà tiến lại bàn thờ, đốt hương cho ba mẹ .
Tg Vũ chẳng biết cô đang nói thầm ều gì với họ nhưng vẫn im lặng và chờ cô mở mắt.
- Em uống nước cam nhé. – khẽ cất tiếng khi cô vừa quay sang .
- Để em vắt cho. tắm , toàn mồ hôi.
Cô mỉm cười xuống nhà bếp, lục tủ lạnh, l ra m trái cam tươi.
Tg Vũ cứ định mở miệng nhưng lại chẳng thể nói nên lời. Cuối cùng, theo ý cô, lục quần áo và chui vào nhà tắm.
Phía bên ngoài, Thi San len lén mở nắp m cái nồi, cái chảo trên bếp để xem ăn uống thế nào và cô cảm th yên tâm vì thức ăn được chế biến bài bản, lẽ đang ăn theo chế độ trị bệnh nên mọi thứ đều khá nhạt.
Vừa ăn vụng xong miếng cá thì chu ện thoại trong túi reo lên khiến Thi San giật đánh thót.
- San nghe đây Vy.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- San ăn bánh c cua kh? Vy và Th Phong mua ghé khách sạn đưa cho San. Yên tâm , Vy chỉ đưa ngay, kh làm phiền San đâu.
- San kh ở khách sạn, San đang ở nhà Tg Vũ.
- Cái gì? Trời đất, hồi nào mà nh vậy?
- Hồi trưa đó. Thôi, ít hôm nữa San về lại trên đó gặp nha. Tạm biệt.
Thi San tủm tỉm cười đặt ện thoại xuống, với l hũ đường cho vào ly nước cam.
Kh th nhưng cô thể tưởng tượng ra gương mặt ngơ ngác của Ngọc Vy lúc này.
Mải mê khu đều ly nước nên cô kh biết rằng Tg Vũ đã quay lại bếp và đang cô bằng ánh mắt thật buồn.
- Em định khi nào lên thành phố? – Tg Vũ hỏi nhỏ.
- Ngày mốt.
- Ừ. Vậy tới đó đưa em , dù cũng việc cần lên thành phố.
- Được. Vậy đợi em biểu diễn xong chương trình thì chở em về lại luôn nha. – Thi San vẫn cắm mặt ly nước cam và nói.
- Hả? – chau mày hỏi lại vì chẳng hiểu ý cô là gì.
- Em sẽ ở lại đây, kh vài ngày mà là suốt đời..
Cơn xúc động, uất ức khiến Thi San chẳng thể nói trọn câu. Cô quay đầu Tg Vũ bằng đôi mắt nhạt nhòa lệ thảm.
Nếu như còn kh nói ra mọi chuyện cho rõ ràng thì những dồn nén của nhớ thương, oán trách sẽ khiến trái tim cô vỡ thành trăm mảnh.
- là đồ xấu xa. thể đối xử với bản thân và em như vậy? từng hỏi em thật sự muốn ều gì hay chưa? biết gần ba năm qua em sống khổ sở thế nào kh? Em chẳng được một giấc ngủ ngon, thức ăn chỉ toàn vị mặn đắng của nước mắt. nghĩ rằng tất cả những gì làm thật sự mang đến cuộc sống tốt đẹp cho em hay ? – Cô gào lên nức nở.
Chỉ b nhiêu lời oán thán đủ cho Tg Vũ biết rằng bí mật của đã bị bại lộ, kh ngờ Nhã Tiên lại thất hứa.
Thế nhưng, chẳng trách Nhã Tiên vì chính trong giây phút này, trái tim đang vỡ òa niềm hạnh phúc, chỉ lần này thôi, muốn ích kỷ giữ cô lại cho .
- xin lỗi Thi San, xin lỗi. – Tg Vũ vội kéo cô ôm siết trong lòng và liên tục vỗ về an ủi.
Nước mắt rơi thấm đẫm mái tóc thề. Cứ ngỡ chỉ còn thể nắm tay cô trong những cơn chiêm bao nhưng cuối cùng đã thể ôm ấp cô bằng xương bằng thịt.
Gần ba năm qua, cũng vui vẻ gì cho cam, sống như một chiếc bóng vật vờ giữa đời, tìm hình bóng thân thương qua những tiếng đàn, qua cơn gió thoảng và những giọt mưa ngâu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.