Tình Ca
Chương 23: Công Việc Tình Nguyện - 1
Sau cơn mưa đêm, cây cối trong vườn lẫn hàng me dọc hai bên đường như trẻ lại, màu x mướt mắt phủ đều xung qu khiến khi ngắm chúng, lòng cũng tươi tỉnh hẳn.
Thi San vừa từ chợ về, bỏ chiếc giỏ xuống liền l chăn ga trong máy giặt lẫn những bộ đồ vò bằng tay đưa lên sân thượng phơi.
Gió sớm mai hãy còn mang theo hơi nước lạnh, lùa vào làn da rám nắng khiến Thi San hơi chút rùng . Những tấm ga trắng tung bay phấp phới, che lấp xung qu khiến cô kh nhận ra đang đứng lặng .
Mãi khi mọi thứ xong xuôi, vươn tay chỉnh lại tấm chăn cho ngay ngắn thì cô mới th Tg Vũ lấp ló sau tấm vải trắng kia. cũng đang mặc áo sơ mi trắng.
- Tg Vũ. – Thi San lí nhí cất lời.
- Ừ. Thi San à, đầu giờ chiều nay em theo đến một nơi nhé. - Tg Vũ dịu giọng đề nghị.
- Là.. đâu vậy ạ? – Cô ái ngại dò hỏi.
- Đóng quà từ thiện thôi, bên nhóm nay m bạn bận việc, hụt nên nhờ em. – mỉm cười hiền lành nhưng đôi mắt mang đầy hàm ý vì cảm nhận được vẻ ngập ngừng kia là do đâu mà .
Thi San khe khẽ gật đầu vâng dạ, mắt vẫn xuống chân. Bản thân cô cũng thích những việc ý nghĩa như thế, chỉ mỗi tội nghèo rớt mồng tơi, cơm ăn chưa đủ, áo mặc chưa ấm, đâu san sẻ cùng ai.
Chờ Tg Vũ một đoạn khá xa, Thi San mới l chiếc giỏ kh, lần bước xuống. chút ấm áp rân rân đang chạy lung tung khắp cơ thể cô, thôi kh còn lạnh lẽo nữa, phía trên đầu, mặt trời cũng dần ló dạng, ban phát những tia nắng đầu tiên cho ngày.
- Cô làm ạ? – Thi San cất tiếng hỏi thay lời chào khi th bà Hoàng Mai cũng đang tiến tới cầu thang.
- Ừ. Nghe Tg Vũ nói hôm nay nó mượn cháu phân quà cho khu xóm nghèo ven thành phố đ. – Bà Hoàng Mai cười nói.
- Dạ, mới bảo cháu xong ạ. – Cô nhỏ giọng đáp.
- Lâu lâu đây đó cháu ạ, lẩn quẩn ở nhà riết thành tự kỷ mất.
Bà Hoàng Mai vỗ vào vai cô gái một cái nhẹ cất bước thật nh ra phía cửa. Thi San cũng mau mắn l chìa khóa chạy theo.
Suy cho cùng thì sáng nào cô chẳng ra chợ, ngày ngày hòa vào kh khí chộn rộn ở đó làm trầm cảm hay tự kỷ được kia chứ.
Sáng nay, Tg Vũ chẳng bận đâu nên sau khi dạo vài khúc đàn, xuống l luôn cục xôi vò Thi San mua để dành cho buổi trưa mà cô chưa kịp cất đưa lên miệng ăn ngon lành. Vừa ăn, vừa ngắm cô làm việc, hại cô cứ lập cà lập cập vì cái ánh rờn rợn phía sau.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Rau muống thì em nên l kéo mà cắt, nhặt bằng tay sẽ bị mủ dính đen hết ngón đ.
Chất giọng trầm ấm bất chợt vang lên ở khoảng cách gần khiến Thi San giật đánh thót, cô kh ngờ sấn tới tận đây.
Từ đó giờ cô vẫn luôn nhặt bằng tay mà, đúng là bị dính mủ nhưng độ một tuần nó sẽ phai . Nhưng này lại để ý đến thế chứ.
- Để giúp, em làm gì thì làm .
Nói , Tg Vũ bê cả rau cả rổ đến bên bàn. Thi San ngớ ngẩn theo m giây mau mắn vớ l con cá mang rửa.
Trái tim non thơ lại bắt đầu đánh trống liên hồi, chắc chẳng ai làm chủ cả mà như đâu nhỉ, chui vào bếp và xăng xái phụ giúp việc, hay là bị ghiền nhặt rau muống nhỉ?
Khi bàn ăn được dọn hết lên, Thi San run rẩy ngồi đối diện Tg Vũ. chén cơm của cô xới chút xíu, đôi chân mày khẽ nhíu lại, nói như ra lệnh.
- Em ăn gì ít vậy? Xới thêm cơm .
- Em.. em đang giảm cân nên ăn nhiêu đây thôi. – Cô ngập ngừng chống chế.
- Thi San à, em đang đùa ? Em mập chỗ nào mà đòi giảm cân chứ? Nghe lời , nếu em kh đảm bảo đủ sức khỏe để tiếp tục c việc thì nhà sẽ thay đó.
Tg Vũ nghiêm giọng làm Thi San sợ rét run, lật đật vươn tay xới cơm vào đầy chén. Khó khăn lắm mới được chỗ làm việc nhẹ lương cao, cô kh muốn bị mất tẹo nào. Tiếp đó thì, dĩa thức ăn liên tục vơi dần.
cô ngoan ngoãn như thế, Tg Vũ hài lòng mỉm cười, xem ra lực ăn của cô nàng khá tốt, chỉ vì ngại ngần mà chẳng dám động đũa.
Hôm nay, Tg Vũ lại chẳng ăn được nhiều bởi hôm qua là ráng cho cô ăn thêm, còn giờ thì kh cần nữa, o ép bản thân cũng chẳng thoải mái gì.
- Em nghỉ ngơi chút một giờ chiều nhé, tầm bốn giờ chắc là sẽ xong. – đứng dậy, cất tiếng dặn dò và rời bàn.
Thi San kh đáp lời, chỉ khe khẽ gật đầu bởi cô sợ ngẩng lên, Tg Vũ sẽ bắt gặp đang rươm rướm nước mắt.
Ban nãy nói vậy nên cô sợ, lo, nếu chẳng may làm phật ý, bị đuổi giữa chừng thì cô chẳng biết làm , đâu, về đâu nữa.
Suốt buổi trưa, Thi San kh hề chợp mắt, cô cứ trăn qua trở lại, chốc chốc thì đồng hồ. Khi th còn mười lăm phút nữa là đến hẹn, cô vội bật dậy, thay đồ, chải tóc.
Chưa có bình luận nào cho chương này.