Tình Ca
Chương 22: Tiếng Dương Cầm Trong Đêm - 2
Kết thúc bữa ăn, Thi San nh chân đến tủ lạnh l dĩa trái cây đã gọt sẵn từ trước ra cho bà chủ và tráng miệng, còn thì thoăn thoắt dọn rửa. Ăn xong bữa cơm mà cảm giác tựa được bay lên trời, nhẹ nhàng quá đỗi.
- Hôm nay, mẹ nghe ba Nhã Tiên nói con bé lên máy bay , chắc cũng gần về đến. – Giọng bà Hoàng Mai vang lên.
- Dạ, em nán lại chơi cùng bạn. – Tg Vũ ơ hờ đáp.
- Nh thật, mới ngày nào nó còn nhỏ xíu mà giờ sắp năm thứ hai đại học .
Đáp lại lời của mẹ, Tg Vũ chỉ khẽ gật đầu. là một th minh, đủ hiểu mẹ đang suy nghĩ gì, con trai vừa chớm ngấp nghé tốt nghiệp, bà đã lo tính chuyện trăm năm cho .
Tuy vì tôn trọng, chưa lần nói thẳng nhưng biết bà đang cố tình xe tơ, gán ghép cho cô bé th mai trúc mã.
Từ đó tới tận bây giờ, đối với Nhã Tiên chỉ là tình bạn bè, em bình thường, tuyệt đối chưa lần nghĩ khác hơn.
Cái cảm xúc lạ lùng chỉ mới xuất hiện vào giây phút th cô nàng đang tất bật bên bồn rửa chén kia mặc chiếc váy lụa là tha thướt, mang hoa hồng trao cho .
- Con lên lầu trước nha mẹ. – Tg Vũ vừa nói vừa đứng dậy, cất bước rời khỏi.
Tiếng thở dài nhẹ của mẹ vẳng lên sau lưng . Bà Hoàng Mai bưng ly nước uống một hớp nữa thì cũng về phòng. Trong căn bếp rộng lớn lúc này chỉ còn mỗi Thi San, nhờ đó, động tác của cô thoải mái hơn, kh gò nữa.
Mọi thứ xong xuôi, Thi San một vòng kiểm tra cửa nẻo đóng mở thế nào tắt ện, nhẹ bước lên lầu. Ở đây, ngoại trừ cảm giác tim đập chân run mỗi khi Tg Vũ xuất hiện thì c việc đối với cô quá đỗi nhẹ nhàng.
Lúc ngang qua phòng , th cửa đóng im ỉm, cô bất giác dừng lại hồi lâu. Giây phút vừa toan tiến vào phòng thì đôi tai nhạy cảm bỗng nghe những âm th thật khẽ vang lên nhè nhẹ đâu đây.
- Piano.
Gương mặt cô gái vụt trở nên rạng rỡ, hai mắt cũng sáng theo long l. lẽ là Tg Vũ đang chơi đàn trên tầng ba. Thật lòng cô muốn nghe rõ hơn nữa, thậm chí là muốn luôn cả nghệ sĩ lướt trên phím đàn.
Đôi chân như một ma lực nào vô hình ều khiển, cứ thế đưa cô lên những nấc thang gỗ, tiến dần lên cao theo tiếng đàn mỗi lúc một lớn dần, dẫn dắt cô vào cõi mộng chốn thần tiên, nơi ngập tràn tiếng chim hót, ánh mặt trời và cả một rừng hoa hướng dương nghiêng chào đón ban mai ấm áp.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Qua cánh cửa khép hờ, Thi San th rõ ảnh hình trai gầy hao đang say sưa trên những phím đàn. Tiếng nhạc du dương làm bừng sáng cả màn đêm tĩnh mịch, tạm thời xoa dịu nỗi buồn luôn ẩn giấu trong tâm hồn thổn thức, đầy rẫy tổn thương của con gái, nhẹ vơi bớt nhớ nhung quê nhà, nơi mẹ mãi mãi nằm xuống.
Tiếng ngân thật sâu cuối cùng đã khép lại bản nhạc tình da diết mà Thi San vẫn còn đứng mãi, ước mơ của cô đang ở ngay trước mắt, cách vài bước chân thôi nhưng là xa như bên kia nửa vòng trái đất.
Cô muốn được một lần ngồi vào vị trí của Tg Vũ mà thỏa mãn niềm khát khao cháy bỏng. Ước mơ vốn dĩ chỉ thể thuộc về những con giàu thì cô đây đã trót đeo mang.
Giây phút Tg Vũ đứng lên, vô tình choáng váng, ấn vào phím đàn tạo nên thứ âm th bất chợt thì Thi San mới rời cõi mộng, giật choàng tỉnh và nh chân rời , về phòng và khóa cửa lại.
Khi giấc ngủ đầu tiên giật thức, Thi San nghe rõ tiếng rơi tí tách bên ngoài và tiếng dạt dào bởi gió đưa mưa đang vang lên sau lớp cửa kính đôi kẽ hở nhỏ.
- Mưa .
Cô bật dậy, nói khẽ nh chóng mở cửa ra ban c. Cô yêu mưa, yêu những hạt nước đến từ trời, yêu cái cảm giác mưa rơi vào đau ếng và cả cái lạnh tái tê khi bị mưa thấm ướt .
Tất cả niềm yêu lạ lùng được hình thành từ tuổi thơ quá nhiều cơ cực, đúng kiểu dãi nắng dầm mưa, kéo dài mười m năm.
Bàn tay mong m của cô đưa lên khoảng kh, đón l vài sợi nước đang đổ xuống cho nó tóe lên những tia li ti bay thẳng vào mặt và tự cười đùa thích thú.
Cô kh biết ảnh hình này đã thu hết vào tầm mắt nghệ sĩ cách bên kia chỉ một lan can sắt bởi cả và cô đều vươn nghịch nước.
Mãi khi chơi đủ, toan thu tay trở vô thì Thi San mới phát hiện sự mặt của ai kia, đứng bên đó, ánh mắt sáng ngời cô dịu dàng, như si mê, như tò mò.
- .. chưa ngủ? – Cô lắp bắp hỏi vì chẳng biết nói hay làm gì lúc này.
- Ừ. nghe mưa nên ra một chút, em cũng thích ngắm mưa?
Tiếng xen lẫn giữa tiếng mưa như nốt nhạc du dương trầm bổng khiến qu cảnh thêm phần mỹ lệ vấn vương.
Thi San khe khẽ gật đầu xin phép vào trong vì đã buồn ngủ. Giây phút cánh cửa bên này đóng lại, trai vẫn còn ngẩn ngơ đứng ngắm mãi những hạt mưa kh lời rơi rớt bên thềm, rót trọn khối tình vào trái tim thơ.
Tình yêu vốn dĩ là như vậy, chợt đến ào ào như mưa tuôn gió cuốn và trái tim kh cần mất nhiều thời gian mới cảm nhận được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.