Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 30: Cô Gái Hiền Lành Trở Nên Bạo Lực - 2

Chương trước Chương sau

- Áo của .. kh biết giặt ra kh? Là vệt cà phê sữa. – Gương mặt Thi San lộ rõ vẻ buồn rầu.

- Kh đâu, nhiều áo mà, ban nãy chỉ sợ trúng em thôi, về nhà nào.

Lại là chất giọng ấm áp và nụ cười khiến khác êu đứng khi bất chợt gặp làm Thi San chỉ còn biết cúi đầu bẽn lẽn, mặc cho nắm l tay lôi .

Chỉ sau vài lần chủ động như vậy, cô ngầm mặc định lẽ cũng giống bà Hoàng Mai, xem cô như cháu chắt, em út xa gần nên mới thế. Chỉ là, dường như trái tim bé nhỏ này của cô đã đập loạn vì mất .

Cô đâu hay biết nghệ sĩ cũng đã động lòng với ngay từ ngày đầu tiên giáp mặt. Tình yêu chớm nở như cơn mưa rào mùa hạ tưới gội những mầm yêu ấp ủ từ lâu trong , cho chúng đơm chồi, nảy lộc và trao trọn về cô, một cô gái quê kh hề nổi bật giữa bao bóng hồng đô thị.

Bản thân kh muốn làm em với cô, muốn được l.à.m t.ì.n.h nhân, và mai này là làm chồng của cô, làm cha của con cô, cả gia đình sẽ cùng nhau chung sống dưới một mái nhà êm ấm, bão tố cuộc đời bên ngoài, đủ sức gánh vác tất cả, mang bình yên về trên tấm thân gầy đã hứng chịu quá nhiều cơ cực.

Ban nãy, nếu như cô vuột miệng nói với đôi nam nữ kia rằng là bạn trai thì lẽ sẽ chớp ngay cơ hội tỏ tình luôn nhưng cô lại bảo là trai, thế nên, nào dám lấn tới.

Chiếc ô tô chạy hết đoạn đường sầm uất tấp vào một tiệm thuốc tây gần chợ, vốn ngoài kia nhiều tiệm lớn nhưng Tg Vũ vẫn thích mua tại đây, đơn giản là vì đã quen.

Sau khi hỏi cô dược sĩ đưa m vỉ thuốc bổ thần kinh ra cho Thi San xem hiệu đó kh và được cô xác nhận thì nh chóng th toán và chở cô về nhà.

Đến nơi, Thi San mau mắn bước xuống, luồn tay vào mở cổng và dạt sang một bên cho xe tiến vào, lúc này, cô mới sực nhớ ba đôi giày còn để quên trên xe , kh biết nhớ mà xách xuống giùm kh nữa.

đồng hồ trên tay đã hơn chín giờ tối, Tg Vũ cứ ngỡ là mẹ đã ngủ nhưng khi vừa vào phòng khách, vẫn th bà đang ngồi trước màn hình ti vi và xem chương trình hẹn hò bắt cặp, mai mối gì đ. Vừa xem bà vừa cười tủm tỉm, ra bộ thích thú lắm thay.

- Mẹ, mẹ chưa ngủ ? – nhẹ cất tiếng hỏi và đến ngồi ngay bên cạnh.

- Hai đứa về à? Mẹ tính coi xong mới ngủ. Cái này cũng được đó, bữa nào con đăng ký hẹn hỏ thử xem, biết đâu gặp được nửa kia của .

Bà Hoàng Mai ngoái đầu Thi San lúc này cũng vừa bước vào lại Tg Vũ, hí hửng đề xuất ý kiến tìm vợ cho con trai.

chỉ cười khẽ, vươn tay đưa trả túi giày cho cô quay sang mẹ , dịu giọng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

- Con còn chưa ra trường, mẹ nóng lòng gì chứ?

- lại kh? Trường con đó, m cô sinh viên mang cả em bé trong bụng học còn gì, cưng xỉu. – Bà Hoàng Mai lườm yêu .

- Thôi, con lên phòng trước đây ạ, mẹ cũng ngủ sớm nhé.

Vừa nói, Tg Vũ vừa đứng dậy. Lúc này, bà Hoàng Mai chợt nhận ra lưng áo thiên th của vết nước màu nâu sẫm.

Mọi khi con bà là cẩn thận, bao giờ để thứ gì dính vào quần áo đâu, còn là chiếc áo sơ mi mà bà tặng vào dịp sinh nhật vừa .

- Con bất cẩn va trúng ta. – Tg Vũ cười cười, khẽ cất tiếng giải thích vì nhận ra ánh mắt của mẹ.

- Ừ, mọi khi con cẩn trọng lắm mà, thôi, mẹ sẽ mua tặng con lại cái khác.

Giọng ệu nhỏ nhẹ pha lẫn chút dỗi hờn kia đã lọt vào tai Thi San khi cô vừa từ trong bếp ra sau khi dọn dẹp các thứ xong.

Cô cảm giác bản thân thật lỗi và áy náy vô cùng, nếu như kh đỡ cho cô, đâu bị ly nước kia v bẩn và khiến cho bà chủ buồn lòng như vậy.

Chờ cho cả hai mẹ con họ lâu , cô mới dám ló ra, đảo một vòng kiểm tra cửa nẻo, tắt bớt ện và trở lên phòng.

Mới nằm bẹp xuống giường thì bỗng nghe tiếng gõ cửa khẽ. Vội vàng bật dậy, cô cảm giác tim sắp nhảy tung khỏi lồng n.g.ự.c vì nh ninh cho rằng bên ngoài là Tg Vũ.

Thế nhưng, khi l hết bình tĩnh và mở cánh cửa ra, cô liền thở phào vì th gương mặt phúc hậu vui vẻ của bà Hoàng Mai.

- Cô. – Thi San cúi đầu lễ phép.

- Ừ. Tg Vũ nói nó mua giày cho cháu hả? Đây, cô cho cháu, mai này ra ngoài cùng nó thì trang ểm sơ sơ chút cho tươi. Cháu cứ tập từ từ sẽ lên tay. Còn cái này là kem dưỡng thể, dưỡng da mặt, này là bóng tóc..

Theo câu nói nối dài, bà Hoàng Mai nắm tay cô kéo vào trong và soạn ra cơ man nào là mỹ phẩm, hũ to , hũ nhỏ , cả hủ vừa vừa cũng , thêm một bộ trang ểm đơn giản, thiết kế gọn gàng chứ chẳng đồ sộ như của bà nhưng đối với cô là quá sức tưởng tượng.

Chỉ dạy Thi San phân loại các thứ xong, bà Hoàng Mai nh chân về phòng cho cô nghỉ ngơi. Giây phút cánh cửa khép lại, cô ngồi thụp xuống, nước mắt tuôn thành dòng, cứ mỗi lần được bà chủ quan tâm là cô lại tủi thân và nhớ mẹ vô cùng.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...