Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 31: Anh Ấy Không Muốn Giải Thích Hiểu Lầm - 1

Chương trước Chương sau

Khi màn sương đêm hãy còn vương vấn chưa vén qua, Thi San đã thức dậy và làm các c việc thường nhật.

chiếc áo sơ mi thiên th bị bẩn của Tg Vũ, cô nhủ lòng nhất định giặt cho ra bởi đây kh đơn thuần chỉ là một chiếc áo mà nó còn là quà tặng của mẹ . Đêm hôm qua, cô nghe rõ giọng bà buồn.

Đang lum khum vò cật lực thì bỗng nghe tiếng bước chân nhẹ tiến gần, Thi San vội quay đầu, ngước mắt lên.

Tr th đứng sừng sững ngay đó mà chẳng hiểu cô vẫn giật đánh thót bởi kh nghĩ hôm nay dậy sớm vậy.

- Giặt kh ra đâu, em cứ vò như bình thường thôi.

Lời nói dịu dàng kia càng khiến cô giúp việc cảm giác bản thân thật lỗi. Đôi bàn tay mỏng m theo suy nghĩ của bản thân ều khiển mà vò mạnh hơn, nhất quyết làm tan vết bẩn đáng ghét.

- Thi San, nói mà em kh nghe ?

Tg Vũ gằn giọng khi th cô xem lời như nước đổ lá môn. Đúng là cũng tiếc chiếc áo gói gọn tình thương mà mẹ tặng nhưng còn tiếc đôi bàn tay kia hơn. Cô thậm chí cởi cả bao tay mà giặt bằng tay trần, khiến nó đỏ ửng hết lên, nhăn nhúm, móp méo như bà già vì ngâm nước quá lâu.

- Nhưng chiếc áo này là quà mẹ tặng..

- Bỏ .

Dứt lời, Tg Vũ gập cúi xuống, vơ l chiếc áo cho thẳng vào sọt nhựa gần đó trước đôi mắt ngỡ ngàng của Thi San.

Trong lúc cô còn đang đơ cứng thì đã quay ngoắt , trở lên lầu. Chờ cho khuất dạng , cô liền mau mắn lôi nó ra và vội vã xả nước, vắt khô.

Tiếng thở dài ão não theo tiếng nước chảy càng thêm mệt mỏi, cô mím môi tự trừng phạt , thế nào mà mới sáng bét mắt đã làm giận .

Nghĩ tới nghĩ lui một hồi, Thi San đánh liều lên lầu tìm với mong muốn nói đôi câu xin lỗi. Suy cho cùng, là chủ cả, bảo mà cô cứ lỳ ra chẳng trách tự ái.

Khi đôi chân vừa đặt đến trước cửa phòng thì bỗng nghe tiếng dương cầm nhẹ vang lên từ lầu ba. Như bị một lực vô hình nào dẫn dụ, đưa đẩy, Thi San cứ thế mà tìm đến nơi phát ra thứ âm th. Mỗi nấc thang gỗ vô tri lúc này như nấc thang đưa cô lên cõi thiên đường của đam mê cùng ước vọng.

Qua kẽ hở của cánh cửa khép hờ, bóng dáng gầy hao kia đang say sưa thả hồn theo cung đàn. Tuy chẳng rõ về âm nhạc và chỉ đơn thuần là thích nhưng Thi San dường như cảm nhận rõ tâm tư đang gởi vào những bàn phím trắng kia, đó là mệt mỏi, là muộn phiền chơi vơi.

Bầu kh gian yên tĩnh của tinh sương được ru êm bởi bao giai ệu du dương, trầm bổng, chữa lành bao vết thương, xóa nhòa dần khoảng cách.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mải mê lắng nghe khiến Thi San quên cả việc chợ sớm, đến lúc tiếng dương cầm im bặt thì cô mới sực nhớ. Vừa định quay lưng thì bên trong truyền đến chất giọng nam trầm ấm, dịu dàng và kh hề nửa ý tức giận.

- Em vào đây Thi San.

Cố hít một hơi thật sâu để l lại bình tĩnh, cô mạnh dạn đẩy cửa tiến vào. nụ cười hiền trên bờ môi , trái tim cũng đỡ phần nào nhảy nhót.

Ban sáng, đúng là dọa c.h.ế.t cô, bản thân chưa từng nghĩ gương mặt thư sinh này lúc giận lên lại đáng sợ đến vậy.

- , chuyện hồi nãy..

- Thi San, đồ đạc quan trọng tới đâu thì cũng kh bao giờ bằng con , quý đôi tay của và cũng quý đôi tay khác, em hiểu ý kh?

Câu nói chân thành cắt ngang câu xin lỗi vừa định thốt ra từ đôi môi vốn dĩ tự nhiên đã nhuận hồng làm cô xúc động, bất giác ứa nước mắt.

Ngoài mẹ bạc mệnh xấu số của ra thì Tg Vũ là thứ hai nói rằng quý đôi tay của cô, một đôi tay đen nhẻm, móng cắt cùn và theo cô là kh gì xinh đẹp.

Th cô gái gật đầu xong thì cúi luôn, chẳng ngẩng lên, Tg Vũ cũng hiểu được là cô đang cố ngăn dòng nước mắt. Cô hay lúc mắng cô xong, trái tim cũng đau nhói và hối hận liền ngay sau đó kh? Cũng bởi vì xót nên mới giận cô.

- Em thích đánh đàn kh Thi San? – lên tiếng phá tan bầu kh khí khó xử.

- Dạ kh ạ, em chỉ thích nghe khác đàn thôi. – Cô đáp, đầu vẫn cúi gầm.

Gương mặt thư sinh thoáng lướt qua một chút thất vọng, đã nghĩ rằng Thi San sẽ bảo thích và sẽ nhận nhiệm vụ dạy cho cô, nào ngờ cô chỉ muốn làm thính giả thôi.

Cô cứ thế này thì cơ hội đâu để tỏ bày, muốn mang đến cho bản thân và cho cả con gái yêu một mối tình lãng mạn, nhẹ nhàng, tự nhiên và sâu đậm nhất, để cô từ từ cảm nhận hết tim chứ nào đâu muốn kiểu hỏi thẳng được thì quen kh thì bu chứ.

- Em xin phép xuống chợ đây ạ. – Thi San lí nhí cất tiếng vì nhận ra trời đã quá hừng .

- Ngày nay cũng chẳng đâu, em cứ làm m việc trong nhà trước, lát chở em .

- Dạ. Vậy em ra ngoài.

Thi San ngoan ngoãn đáp và nh chân rời khỏi. Cô cảm giác dường như là một giúp việc nửa vời, kh chuyên nghiệp. Cả bà chủ và chủ dường như luôn tìm cách giảm tải c việc cho cô.

Thậm chí bữa sáng cũng dùng bên ngoài, kh bắt cô nấu nướng. đôi khi cô cho rằng bản thân là kẻ giúp việc sướng nhất hệ Mặt Trời này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...