Tình Ca
Chương 37: Hơi Ấm Trong Cơn Mưa Lạnh - 1
Kể từ cái hôm hai cha con Triệu Kiến Đức ghé nhà dùng cơm thì Thi San cũng cách xa Tg Vũ ít nhất là ba bước. Cô nhiều thứ để lo ở tương lai nên kh muốn rước thêm phiền phức lên .
là đàn nên thể trêu nghẹo cô này cô kia nhưng nếu Nhã Tiên vì thế mà trút cơn ghen lên đầu cô thì oan ức lắm.
Cũng may là đã học lại và quỹ thời gian gần như kín mít, một tuần chỉ được mỗi ngày chủ nhật là được nghỉ, còn lại thì toàn bảy, tám giờ đêm mới th mệt mỏi trở về.
Bà Hoàng Mai thì cứ suýt xoa vì lo ăn bên ngoài cả ba bữa sẽ kh đủ chất, còn Thi San thì ngược lại, cô cảm th như thế là vẹn vẽ cho .
Khi cô sắp xếp lại các vật dụng trong gian bếp xong thì chiếc đồng hồ cổ ển cũng đánh vài hồi chu báo hiệu cho một giờ nữa đã trôi qua.
Cô hít thở thật sâu ra đứng tựa cửa, tr về phía chiếc cổng đang đóng im ỉm. Mới cách một tiếng trước thôi, bà Hoàng Mai gọi ện báo rằng bà sẽ ở lại tỉnh cùng một số đối tác nữ vì bữa tiệc họ đang tham gia sẽ kết thúc muộn.
Khách khứa được mời cũng toàn quyền chức trong nước nên thật khó để về trước khi mà ta vẫn còn đang muốn tăng hai, tăng ba.
Phía xa xa, sau những tòa nhà cao, ánh sáng của gi sét đang lóe lên khiến cô gái đáng thương càng nhớ mẹ và quê hương da diết.
Mỗi độ mùa mưa đến, căn nhà nhỏ lại dột hết chỗ này đến chỗ kia, nước mưa nhỏ giọt tong tong, nhà bao nhiêu cái thau, cái thùng thì đều lôi ra sắp hàng hứng hết.
Tuy vậy nhưng cô cảm giác ấm áp vì cả nhà quây quần bên nhau, còn bây giờ, nơi chốn thành đô lạc lõng, cô th lạnh giá quá dù rằng hạt mưa vẫn còn ở xa xôi.
- về trễ quá vậy? Chắc kh xảy ra chuyện gì chứ?
Thi San tự hỏi chính khi th kim đồng hồ đã chỉ tám giờ ba mươi phút.
Đôi tay cô cứ di chuyển qua lại trên bụng vì cơn đau của kỳ đèn đỏ sắp đến cộng thêm nỗi sốt ruột vì lo lắng cho Tg Vũ, cô kh số ện thoại của và cho dù nếu thì cô cũng kh dám gọi hỏi .
Mãi tận chín giờ đêm, chiếc xe hơi đen bóng mới xuất hiện. Thi San lật đật đến độ mang nhầm dép chạy ra mở cổng cho . Lúc này, cô mới đặt được tảng đá trong lòng xuống.
- Mẹ nói sáng mai mới về. Cô nói gọi cho kh được. – Thi San lên tiếng nói ngay khi vừa chạm mặt Tg Vũ tại cửa chính.
- Ừ. Điện thoại bị cấn nên cúp nguồn, ban nãy gọi mẹ và biết .
Cô khẽ gật đầu và theo đó cô chợt nhận ra đang mang một chiếc dép màu đỏ và một chiếc dép màu trắng, ều quan trọng là hai chiếc đều là chân trái hết mới tài làm .
Tg Vũ theo ánh mắt cô bật cười bởi hình ảnh này hài hước quá đỗi, cô mang chiếc đ chiếc tây mà kh biết vậy kìa?
- Em.. tại em vội quá. – Cô xấu hổ, lắp bắp giải thích cho sự bê bối của .
- Nhờ vậy mà em chạy nh còn gì.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tg Vũ nói và chậm rãi đến bên sô pha, đặt chiếc cặp xuống và cởi áo khoác ngoài. Sau một tuần tất bật cùng chúng bạn thì hết hôm nay, thể thoải mái nghỉ ngơi vì dự án cõng ện lên bản cho ngôi làng trên vùng rừng núi phía Bắc đã hoàn thành.
Tuy số tiền nhận được từ cuộc thi là khá lớn nhưng với một dự án tiêu tốn khá nhiều hạ tầng thì buộc lòng vận động quyên góp thêm, chưa kể là các gi phép ở khâu cuối lấn cấn nhiều.
Dự án này, nhóm của đã tiến hành cách đây một năm nên khi kết thúc, ai cũng vỡ òa và rủ nhau ăn uống chúc mừng.
Thế nhưng đã từ chối vì muốn được về bên cạnh nàng thơ, sợ cô ở nhà một sẽ buồn và sợ bởi biết hôm nay mẹ vắng.
- Nhà còn gì ăn kh em? đói quá. – Tg Vũ cười hiền, cô.
- chưa ăn tối ? Hôm nay em kh nấu nhiều cơm vì nghĩ cô tiệc còn thì ăn bên ngoài, cho nên..
- Kh đâu, em nấu cho tô mì là được. – lên tiếng cắt ngang vì th cô nàng tỏ ra lỗi.
Ngay lập tức, Thi San chạy thật nh vào bếp và l nước đổ vào nồi bật lửa, thế nhưng, khi mò tay lên kệ để l mì thì mới phát hiện ra chẳng còn gói nào cả.
Gương mặt cô lúc này kh thể nào méo mó hơn, cô kh ngờ bản thân còn trẻ mà lẫn tới mức quên béng rằng mì đã hết, sáng nay chợ cô kh nhớ để mua.
Th Tg Vũ chậm rãi lên lầu, đoán chừng là sẽ tắm trước nên cô tr thủ l tiền chạy như bay ra phía cổng.
Cách khu villa kh xa một cửa hàng bách hóa, nếu cô chạy nh thì sẽ kịp mì cho ăn ngay lúc vừa tắm xong.
Cơn gió đêm tạt mạnh khiến bước chân Thi San chậm lại, ánh chớp phía xa xa vẫn hoài lóe sáng, soi tỏ những tòa chung cư cao tầng đã tắt ện.
Cô cắn răng, khẽ suýt xoa vì lạnh, cũng do gấp gáp mà cô chỉ mặc mỗi bộ đồ bộ, kh áo khoác hay mũ nón gì.
Đang cắm đầu cắm cổ bước thì bỗng tiếng khóc vang lên khiến cô đột ngột dừng lại. Nếu như ở quê thì cô sẽ nghĩ rằng đó là ma khóc và bỏ chạy nhưng ở thành phố nhộn nhịp này sẽ kh con ma trong truyền thuyết đó.
Tuy vậy thì đoạn đường này khá vắng vẻ nên cô vẫn đề phòng, chỉ đứng phía xa và lom lom vào cái dáng gầy gò như que tăm đang chật vật di chuyển trong bóng tối.
Nhấn nhá hồi lâu, Thi San quyết định đến gần hơn để cho rõ, cô lo lỡ như đó là một yếu đuối bị nạn và mong chờ sự giúp đỡ mà cô ngó lơ luôn thì tội nghiệp ta.
Dù gì thì cô cũng đâu mang vàng bạc châu báu, chỉ cầm m đồng tiền lẻ và xem bộ kia yếu ớt, chắc c kh thể làm gì cô được.
- Là con nít ?
Cô tự hỏi và vội vàng sấn tới, hỏi han đứa bé trai thì được biết thằng bé đã bị trẹo chân và kh thể nào được.
Nghe nó mếu máo nói rõ nguyên nhân mà cô bất bình thật sự, chẳng ngờ hai tên th niên lại xấu xa đến mức cướp hết vé số của thằng bé đạp đánh khi nó cố gắng níu giữ.
- Chị giúp được gì cho em đây? Chân em như vậy thì cần bệnh viện kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.