Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 38: Hơi Ấm Trong Cơn Mưa Lạnh - 2

Chương trước Chương sau

Thi San lo lắng mặt thằng bé xuống chân nó, cô đoán là nó bị bong gân nên chân mới to lên như vậy.

Trên cô kh nhiều tiền và đường sá thì cô chẳng rành, cô cũng đang kh biết sẽ giúp được gì nữa.

Ví như nó bảo là cần bệnh viện thì chẳng nhẽ cô lại cõng nó ? Mà cái bệnh viện nằm ở đâu nhỉ? tiền viện phí thì đây? Cô vẫn chưa lãnh được đồng lương nào vì mới làm m ngày.

- Chị cõng em về nhà em được kh chị? Bà em hũ rượu thuốc ngâm, bó vô là khỏi. – Nó đưa đôi mắt ngấn nước lên, giọng như cầu khẩn.

Cô chẳng chút đắn đo, vội cúi xuống, bảo nó leo lên lưng cứ theo lời nó hướng dẫn.

Cô th thật may mắn vì được làm việc trong nhà Tg Vũ chứ nếu một cô bươn chải ngoài đường và gặp chuyện như thế này thì chắc cô gục ngã mất, đã mất tiền còn bị thương. Xem ra, thằng bé này mạnh mẽ hơn cô nhiều.

Qua lời nó kể trong suốt đoạn đường thì nó cũng là trẻ mồ côi từ khi mới lọt lòng. Ba bỏ biệt xứ, còn mẹ sau khi sinh nó thì cũng qua đời, để con lại cho bà ngoại nuôi dưỡng, hai bà cháu cứ thế mà lay lắt tựa nương vào nhau, đến một con chữ bẻ đôi, nó cũng kh biết.

- Chắc bà em lại lụm ve chai . – Thằng bé nói và chỉ cho cô rẽ vào cái bạt căng tạm bợ sát chân cầu vượt.

Đôi mắt Thi San mở to, vào chỗ mà thằng bé gọi là "nhà" kia. Đó chỉ là một tấm bạt quảng cáo được căng ngang phía trên và xung qu là các mảnh ván gỗ đủ kích cỡ bấu víu vào nhau, ngỡ như chỉ cần chạm tay là sụp đổ hết. Sự đối lập giữa giàu và nghèo rõ ràng và cách xa nhau như bóng tối và ánh sáng vậy.

Vừa từ trên lưng cô tụt xuống, thằng bé liền lễ phép vòng tay cám ơn tập tễnh vào góc tối, lục trong đống chai lọ lộn xộn, bưng ra một cái hũ và tự l nước trong đó xoa vào chỗ sưng.

nó, cô thoáng chạnh lòng và cảm th bản thân vẫn hãy còn may mắn khi được mẹ và bà bảo bọc yêu thương trong suốt hai mươi năm.

- Chị ơi, chị về chứ trời sắp mưa đ ạ. Em xin lỗi vì làm phiền chị.

Nghe nó nhắc, Thi San mới sực nhớ ra Tg Vũ đang ở nhà chờ nấu mì cho ăn. Thế là, cô ba chân bốn cẳng chạy vụt . Tiếng sấm mỗi lúc một gần, lẽ như mưa cũng đang gấp gáp chạy đua với cô.

Khổ thân cho cô gái quê, làm hùng cứu giúp kẻ khác nhưng lại chẳng thể cứu nổi khi mà cô đã hoàn toàn quên mất lối về và sai đường. Giây phút nhận ra gì đó là lạ thì cô đã kh thể định hướng được nữa .

Nỗi sợ hãi mỗi lúc một tăng và bước chân Thi San bắt đầu run rẩy khi th thấp thoáng phía trước mặt là ba gã đàn đang bổ xiêu bổ méo vì say rượu.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô cắn chặt bờ môi để cơn đau giúp thêm chút dũng cảm và chạy vụt qua họ. Con đường nhựa đã xuống cấp để lại những vết lõm khiến cô vấp chân, ngã sóng soài, hai bàn tay rớm m.á.u vì ma sát khá mạnh với mặt đường.

Mưa đã tí tách rơi dần dà mỗi lúc một lớn. Con hẻm vắng vẻ chỉ lác đác vài ngọn đèn từ cột trụ trước cổng của vài ba ngôi nhà khá giả soi xuống kh thể làm ta th rõ lối vì màn nước trắng xóa mù trời đã giăng kín.

Thi San bất lực lủi vào mái hiên của một căn nhà lụp xụp và ngồi co cụm vì cô sợ càng thì sẽ càng lạc xa hơn và cú ngã ban nãy đã khiến chân cô bị đau.

- Mẹ ơi, mẹ ơi.

Chơi vơi giữa nỗi sợ hãi cùng cơn mưa vô tình lạnh giá, Thi San gục mặt vào đầu gối và bật khóc gọi mẹ như một đứa trẻ con. Mãi khi cảm giác bàn tay ấm áp của ai đó đặt trên vai , cô mới giật thót và ngẩng lên .

Như một cơn mơ kh thực, đàn cao gầy đang đứng đối diện. Giữa bóng tối đáng sợ, xuất hiện như ánh dương chiếu rọi vào trái tim thơ dại của cô.

- Tg Vũ.

Lời vừa dứt, cô liền bật đứng dậy và nhào vào lòng khóc lớn. Giây phút này, cô chỉ biết ôm chặt l chiếc phao cứu sinh là chứ chẳng còn tâm trạng đâu mà xấu hổ hay ngại ngùng nữa.

Đối lập với cô, hành động đột ngột này khiến nghệ sĩ bị đơ hết m giây. Suốt một tuần nay, tuy thời gian ở nhà của kh nhiều nhưng vẫn nhận ra cô đang cố tình tránh mặt .

Cứ mỗi khi xuống bếp thì cô lại ra sân và khi ra sân thì cô lại leo lên lầu làm cảm giác như thể cả hai đang chơi trò mèo vờn chuột vậy.

Nhận ra cô gái nhỏ đang run lên từng cơn, Tg Vũ dịu dàng xoa nhẹ tấm lưng gầy mà vỗ về an ủi. Ban nãy, tắm xong thì phát hiện bản thân lên cơn sốt nên vội mua thuốc.

Thế nhưng khi xuống lầu lại chẳng th bóng dáng Thi San đâu, ra đến cổng thì phát hiện cô khóa bên ngoài. Cuối cùng, chờ hoài nóng ruột nên quyết định leo hàng rào và tìm cô hết đường này tới hẻm kia trong vô vọng.

- về nhà thôi.

Tg Vũ bu Thi San ra và dịu dàng vén những sợi tóc bết dính trước trán cô. Vốn dĩ ban nãy đã định khi tìm th sẽ mắng cho cô một trận vì cái tội làm khác lo lắng nhưng lúc th cô co ro dưới mưa thì lửa giận trong lòng cũng tắt ngúm, chỉ còn lại nỗi xót xa mà thôi.

Cô gái này thật khéo biết cách chọc giận , đã kh rành đường sá mà còn đâu ra tới tận đây chẳng biết.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...