Tình Ca
Chương 4: Công Việc Mới Của Thi San - 2
Tận nãy giờ, di chuyển từ các phòng sang đến đây, Thi San cảm nhận được tình mẫu tử thiêng liêng mà bà dành cho con trai .
Ánh mắt vốn dĩ hơi buồn nhưng mỗi khi nhắc về bỗng long l bừng sáng đủ chứng minh tất cả, hẳn tài giỏi nên bà mới biểu hiện tự hào như vậy.
- Còn trên lầu ba là phòng Tg Vũ hay tập đàn, chỉ mỗi cây dương cầm thôi, cháu cũng thể lên đó lau bụi bình thường.
Bà đánh ánh lên hướng cầu thang thong thả trở xuống. Thi San thầm nghĩ lẽ bà cũng mỏi chân nên kh đưa lên kia mà chỉ dặn thế thôi.
Nghe đến hai chữ "dương cầm", lòng cô gái nhỏ bất chợt d lên niềm xúc động. Ước mơ của cô chính là nó, cô muốn một ngày nào đó bản thân thể ngồi trước cây đàn và đánh lên những giai ệu du dương.
Hình ảnh của các nữ nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng với tà váy dài tha thướt ngồi trên sân khấu dưới ánh đèn và những ngón tay mềm lưu loát trên phím đàn luôn khiến trái tim cô loạn nhịp, khát khao được giống như họ.
Điểm cuối cùng bà Hoàng Mai phổ biến cho cô giúp việc mới chính là việc nấu ăn, cách sử dụng bếp gas, lò nướng cùng nồi cơm ện.
Thường thì gia đình bà chỉ dùng mỗi bữa tối và ngày cuối tuần mới dùng bữa trưa tại nhà bởi ngày thường hai mẹ con đều học, làm, thành thử ăn bên ngoài cho tiện.
- Đây là thực đơn xoay vòng trong nửa tháng, trừ phi Tg Vũ hoặc cô muốn ăn thêm món gì thì sẽ nói trước. Cháu cứ theo đây mà nấu nha, c thức sẵn hết cả.
Vừa nói, bà vừa rút trong ngăn bếp ra bảng thực đơn được đánh máy và ép plastic kỹ càng đưa cho Thi San. Đôi mắt cô gái lướt nh qua và nhận ra tất cả toàn là món của nhà giàu, một bữa ăn của họ đủ cho cả gia đình lao động bình dân mua thức ăn trong m ngày chứ chẳng ít.
- Dạ, nhưng mà.. cô ơi, cháu chưa biết đường tới chợ, xa kh vậy cô? – Thi San nhỏ giọng, rụt rè hỏi.
- Ngày mai c ty nghỉ nên cô sẽ đưa cháu cho quen đường quen sá, tiện thể chỉ cho cháu chỗ mua đồ tươi ngon mà rẻ. Cứ từ từ là quen à, đừng lo lắng quá. Thôi, cháu lên tắm gội nghỉ ngơi chút cho khỏe, mới đường xa chắc mệt đừ .
Khẽ vỗ nhẹ vào bờ vai gầy bé nhỏ, bà quay lưng tiến về phòng. chút ấm áp của tình thân mơ màng len lỏi khắp cơ thể Thi San, cô lại nhớ mẹ , thế nhưng vẫn cứng rắn ép cho nước mắt chảy ngược vào trong.
Đặt tờ thực đơn vô lại ngăn bếp, cô nh chóng quay lên lầu. Lúc này, cô mới chợt nhận ra phòng ngủ của cũng to chẳng kém gì chủ nhà. Ban đầu, cô cứ tưởng giúp việc ở tầng dưới cùng và trong căn phòng nhỏ mới đúng, nào ngờ lại ở ngang hàng với chủ luôn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xếp và móc quần áo vào chiếc tủ lớn xong, Thi San tr thủ chui vào nhà tắm. Tuy chưa từng động chạm vào những thiết bị hiện đại nhưng sau một hồi thử tới thử lui, cô đã biết được cách đóng mở của chiếc vòi hoa sen cũng như ều chỉnh nhiệt độ. ều lúc nghiệm ra thì thiếu ều muốn lột cả da vì nước nóng quá.
Trầm trong dòng chảy mát lạnh, cô thả hồn tìm về miền ký ức chẳng m êm đềm của tuổi thơ và thầm động viên hãy cố gắng. Thầm nghĩ lẽ mẹ đã phù hộ nên mới đưa đẩy cô tìm được chỗ làm tốt như vậy.
Cùng lúc này, trong căn phòng phủ một màu thiên th, bà Hoàng Mai vui vẻ trò chuyện cùng đứa con trai đang ở bên nước bạn.
Từ sau kỳ nghỉ, Tg Vũ lên đường sang xứ lạ tham dự cuộc thi piano quốc tế, một cuộc thi dành cho những tay dương cầm trẻ trình độ chuyên nghiệp.
Là con nhà kinh do nhưng với niềm say mê dành cho âm nhạc nên trai Tg Vũ theo học song song cả ngành Quản trị kinh do lẫn tu nghiệp tại Học viện Âm nhạc thành phố. Các giải thưởng lớn nhỏ trong nước được đều đều rinh về và giờ thì vươn ra thế giới thử sức.
Trước ngày thì dì giúp việc xin nghỉ đ.â.m ra lo cho mẹ lắm, cứ thúc giục kiếm khác thay thế nhưng vì mẹ muốn tìm đàng hoàng để làm lâu dài nên cứ lần lữa mãi, cuối cùng, được giới thiệu nên biết dì Tâm Lan, nhờ đó thuê được cô bé ưng ý. Nghe mẹ bảo vậy, cũng nhẹ cả lòng.
- Vậy là con yên tâm , trong nhà, đêm hôm trái gió trở trời cũng đỡ lo hơn. – Giọng trầm ấm vang nhẹ bên kia đầu máy.
- Ừ, tập trung thi tốt con nhé, đừng phân tâm vì mẹ nữa. Thôi, bên đó khuya , con ngủ sớm .
- Dạ, mẹ giữ gìn sức khỏe.
Khi nghe tiếng "tút, tút" vọng sang, biết mẹ đã cúp máy, Tg Vũ mới hạ ện thoại xuống.
Nhà đơn chiếc, từ ngày ba mất, chỉ một mẹ một con, vậy nên, cứ hễ này việc vắng là bất an cho kẻ ở lại. Bao năm qua, dì giúp việc nên đỡ lo hơn, giờ đùng một cái dì xin về quê sống cùng con cháu. Cũng may mẹ đã tìm được thay thế.
- Gái quê ? Hai chữ này dễ thương quá nhỉ?
Câu tự vấn chính cất lên trong màn đêm tĩnh lặng, khóe môi Tg Vũ nhẹ mỉm một nụ cười. kh giống như đám bạn bè cùng trang lứa, vừa vào đại học đã bắt cặp bắt đôi.
rung động trước những giai ệu du dương tha thiết nhưng chưa lần rung động trước bất kỳ một cô gái nào dẫu cho đó là cả tài năng lẫn nhan sắc.
Trong thế giới tình của trai trẻ chỉ tình thân dành cho ba mẹ, tình thương dành cho những mảnh đời bất hạnh và tình yêu dành cho âm nhạc mà thôi. Dẫu vậy thì trong thâm tâm vẫn đang mong chờ định mệnh của đời xuất hiện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.