Tình Ca
Chương 5: Thắng Vũ Là Người Nổi Tiếng - 1
Bức màn sương đêm dần tan , ban mai nhẹ đến, đem ánh sáng về trên thành phố hoa lệ.
Tg Vũ tựa cửa ra mênh m, nơi những ngọn đèn rải khắp tòa chung cư cao chót vót đang thi nhau tắt dần. Bàn tay đẹp với những ngón thon dài tựa cán viết của khẽ mân mê tách trà bốc khói nghi ngút.
Hôm nay là vòng thi cuối , để đến được vòng này, đã vượt qua vòng sơ loại với hơn hai trăm thí sinh được tổ chức cách đây ba tháng, sau đó thì biểu diễn ba màn độc tấu liên tiếp qua các giai đoạn để lọc dần đến con số hai mươi lăm nghệ sĩ vô chung kết.
Vốn kh đặt nặng tg thua bởi mang trong tâm hồn nghệ sĩ bay bổng, chẳng m màng sự đời nhưng mẹ thì khác, tấm bằng khen hay huy chương, cúp vàng, cúp bạc luôn khiến bà vui vẻ và tự hào về con trai .
Những thứ , bà cất giữ, nâng niu hệt báu vật, bà nói đó là minh chứng cho quá trình nuôi dạy một đứa trẻ thơ nên . Cuộc thi lần này, cũng là bà động viên tham gia thử sức.
Uống cạn ly trà nóng, Tg Vũ chậm rãi bu màn trở vào, chuẩn bị ăn sáng.
Vừa thay xong quần áo chỉn chu thì tiếng gõ cửa bên ngoài vọng đến, biết đó là Nhã Tiên, vươn tay l ện thoại bước tới, xoay nhẹ chiếc khóa tròn.
- , thôi.
Nhã Tiên nháy mắt tinh nghịch, hai b.í.m tóc thắt hình con rết đung đưa theo cử động của cô nàng.
Tg Vũ khe khẽ gật đầu đóng cửa, cùng cô gái tiến đến thang máy.
Lần này, cuộc thi giới hạn độ tuổi từ hai mươi đến ba mươi hai, vừa hay Nhã Tiên thể tham gia được nên đăng ký và bám theo Tg Vũ luôn.
Đôi bên quen biết nhau từ thuở ấu thơ, hơn cô một tuổi. Ba Nhã Tiên là cổ đ lớn của c ty Tg Minh, cùng là bạn học từ thời đại học với ba , sau khi hồi hương thì hùn hạp mở c ty chung, hai gia đình cũng coi như là tâm giao thân thiết.
Trải qua bao năm tháng, trong khi tình cảm trai em gái ngày nào đã lớn dần và chuyển hóa thành tình yêu nam nữ trong trái tim cô thiếu nữ xinh đẹp Nhã Tiên thì Tg Vũ vẫn thờ ơ, chưa lần động lòng dẫu cho kề cận là cô bé đã đến tuổi trưởng thành. vẫn xem cô như một đứa em kh hơn chẳng kém.
- Em mới hỏi được nơi bán thức ăn theo khẩu vị ngon, đảm bảo sẽ thích.
Nhã Tiên hào hứng nói và chồm lên phía trước, đọc địa chỉ cho bác taxi biết đường mà chạy. Vì hiểu kh quen với ẩm thực nước bạn, chỉ thích hương vị quê nhà nên cô đã nhờ bạn tìm tòi và phát hiện ra nơi này.
M hôm nay ăn mỗi thứ chỉ được chút xíu, cô đau lòng lắm, lo gầy thêm nữa, l sức đâu mà thi thố giật giải. Mọi khi ăn uống bình thường thì cũng chẳng mập nổi .
- ăn món nào cũng được mà, em phí tâm làm gì? – Tg Vũ buột miệng nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- mà được, thực mới vực được tài năng, tin em , ăn bữa sáng này xong thì ắt sẽ giành được giải nhất. – Nhã Tiên cười tươi, hào hứng khẳng định.
Tg Vũ chỉ biết lắc đầu thật khẽ, biết tự lượng sức , nếu may mắn thì chắc tầm giải ba hoặc là khuyến khích thôi chứ giải nhất là quá mơ hồ.
Cuộc thi piano quốc tế vẫn luôn tự khẳng định nó là một trong những cơ hội hàng đầu cho các nghệ sĩ trẻ muốn đạt được d tiếng, tỏa sáng và củng cố sự nghiệp. Mỗi lần cuộc thi rục rịch tổ chức đều trở thành sự kiện nổi bật nhất trong đời sống âm nhạc của đất nước này.
nhiều tài năng bước ra từ cuộc thi và đã lọt vào d sách các nghệ sĩ trình diễn piano, violin, cello hàng đầu thế giới, chưa kể đến phần đ các ca sĩ tên tuổi cũng xuất phát ểm ngay chính cuộc thi tầm cỡ đây.
- giải nhất thì em giải m hả? – Tg Vũ quay sang cô gái bé nhỏ bên cạnh , khẽ hỏi.
- Em kh cần giải, em chủ yếu là theo cỗ vũ thôi.
Vẻ lí lắc của Nhã Tiên làm bác tài xế phía trước cũng bật cười dù rằng họ đang kh nói bằng thứ ngôn ngữ của .
Xe chạy vòng qua m con đường nữa thì dừng lại trước một nhà hàng, Tg Vũ móc ví trả tiền cùng Nhã Tiên mở cửa chui ra. Ngay cách bài trí bên ngoài thôi cũng đủ gợi cho cảm giác ấm áp tựa chốn quê hương.
- Em cũng hay thật, lại thể tìm ra chỗ này.
Vừa nói, Tg Vũ vừa cất bước, Nhã Tiên theo bén gót. Cô chẳng giải thích là hỏi han qua bạn bè vì muốn nhận lời khen cho riêng .
Nơi đây là chốn cô ra đời và sinh sống đến năm sáu tuổi mới theo ba mẹ trở về cố hương, thành thử một số bạn thân từ thuở bé, giữ liên lạc cùng nhau đến tận bây giờ, thi thoảng ba cô sang đây c tác vào dịp hè, cô vẫn bám đuôi để tiện thể du lịch và thăm họ.
Đúng như Nhã Tiên nghĩ, khi bắt gặp những món mang hương vị quê nhà, Tg Vũ ăn được nhiều hơn. Nói là nhiều hơn với thôi, chứ lực ăn của một th niên như thế vẫn là ít xỉn so với đám cùng trang lứa.
Cách làm việc, học hành hay ăn uống vẫn luôn từ tốn, nhẹ nhàng như nhau. Đó cũng chính là ều khiến cô si mê ngã đổ thứ hai, chỉ sau vẻ đẹp trai, thư sinh kia là thứ nhất.
- Chút nữa thi chắc mẹ cũng theo dõi trên truyền hình đ, buổi tối mà. – Nhã Tiên nuốt vội cuộn rau, lên tiếng nói.
- Ừ. C ty đang trong kỳ nghỉ mà. – đáp gọn.
- À, em quên mất, các nhân viên đều du lịch. – Cô bật cười e thẹn.
Giây phút này, bên kia nửa vòng trái đất, mẹ vừa bị hai cô đề cập tới hắt hơi liên tục m hồi.
Bà Hoàng Mai ngồi trước màn hình ti vi, tay cầm remote liên tục chuyển kênh. Chốc chốc, bà lại ngước chiếc đồng hồ treo trên tường dẫu biết trước rằng hãy còn lâu mới tới giờ phát trực tiếp cuộc thi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.