Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 40: Thi San Mắc Chứng Mộng Du - 2

Chương trước Chương sau

Cuối cùng, vì để Thi San kh mất c chạy tới chạy lui nên Tg Vũ đề nghị cô trải chăn ngủ lại phòng cho tiện.

Ban đầu, cô còn đỏ mặt tía tai, ú ớ, gãi đầu nhưng cũng đồng ý, dù mạng vẫn quan trọng hơn, còn nữa là, cô niềm tin vào nhân cách con .

Nếu như là một tên háo sắc và từng làm ra chuyện gì đó thì khi đăng quang, hẳn đã bóc mẽ . Nhưng mà cái sắc của cô giống như lội từ dưới ruộng lên thì làm háo được chứ.

- Hay là em nằm trên giường , để nằm dưới sàn. – Tg Vũ áy náy lên tiếng khi th cô lom khom bên dưới.

- Kh, kh. cứ ngủ trên đó, thật ra em thích nằm dưới sàn hơn, nằm dưới sàn thoải mái hơn, đó giờ em vẫn hay nằm..

Lời còn chưa nói hết thì cô đã im bặt, lật đật giở chăn chui vào và trùm tới đầu.

Phía trên giường, Tg Vũ lại mỉm cười vì bộ dạng của cô nàng, xem ra là nói kh sách , nhà cô nghèo, là nhà tr vách nứa thì kh lẽ cô nằm dưới đất hay ?

Vốn dĩ ghét những nói dối nhưng đối với cô gái này là một ngoại lệ bởi lời nói dối chẳng phương hại đến ai, chỉ là vì muốn ều tốt cho kẻ khác.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi rả rích, tấu lên một bản nhạc tình buồn thê thiết, gợi cho con gái một nỗi nhớ xa xôi.

Cô nhớ mẹ, nhớ bà, nhớ căn nhà nhỏ dột nát và nhớ cả con đường quê trơn trợt đã khiến cô ngã sấp mặt nhiều lần vào cái đêm chạy tìm xe đưa mẹ đến bệnh viện.

Còn Tg Vũ lại đang nhớ về ba , nhớ giọt mồ hôi lúc vừa tan ca đã vội vã chạy đến cổng trường đón .

Âm th buồn dạt dào dần đưa chìm vào giấc ngủ mê man nhưng Thi San thì cứ chập chờn mãi. Khi nghe chừng mọi thứ đã yên ắng, cô mới từ từ ló đầu ra, lên giường.

Mẹ và bà của cô cũng đã ra khi họ lên cơn sốt nên cô sợ dẫu biết rằng nguyên nhân sâu xa là những căn bệnh ngấm dần theo năm tháng.

Đang vẩn vơ trong dòng suy nghĩ thì tiếng rên khẽ bất chợt cất lên khiến cô giật , vội tung chăn chạy đến cạnh giường và đặt tay lên trán đàn .

Nước ch giúp hạ sốt được một chút thì lại tiếp tục nữa . Kh chỉ trán mà cổ và tay cũng nóng ran.

Bằng chút kinh nghiệm từ mẹ, Thi San nh chóng l thau nước ấm và dùng khăn đắp lên trán cũng như lau cổ và tay cho , cứ thế suốt m tiếng đồng hồ.

trong lúc chờ thay chiếc khăn trên trán thì cô mơ màng gục luôn xuống cạnh bên vì quá mệt mỏi.

Tội nghiệp Tg Vũ, mê man trong cơn sốt nên chẳng hay biết gì, chỉ cảm giác cái gì đó đang lấn chiếm chỗ của nên cũng ráng lết sang một bên mà nhường trong vô thức.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Còn Thi San thì mơ mơ màng màng, mơ lại giấc mơ ngày còn thơ ấu, được chui vào lòng mẹ mà hưởng hơi ấm mang mùi hương đồng nội nên cứ thế mà ôm chặt l .

Khi trời tang tảng sáng thì Tg Vũ cũng vừa tỉnh dậy, th kỳ kỳ vì nghe nặng trên ngực, đến lúc xuống, mới tá hỏa nhận ra Thi San đang ôm l , vẻ như cô vẫn còn say giấc, chẳng động đậy gì.

Dẫu cho vắt óc thì cũng kh thể nhớ nổi cô lên đây từ bao giờ, lý nào cô gái dịu hiền này bị mắc bệnh mộng du hay kh?

chẳng biết lý do từ đâu nhưng chẳng muốn cô thêm khó xử lại trốn như trốn tà nên chủ động nâng đầu cô lên để thoát ra.

Khổ nỗi, còn chưa kịp rút tay thì cô đã thức, mở to hai mắt như thể là một kẻ biến thái giai đoạn cuối.

- Á.. á.. á..

Theo tiếng la thất th, Thi San lọt luôn xuống giường.

Ký ức mơ hồ loáng thoáng giúp cô nhận ra tất cả là lỗi của , cô cũng kh rõ hôm qua cô ăn trúng món gì mà lại làm ra những chuyện rối tung thế này nữa.

lẽ bây giờ cô đã biến thành một kẻ cơ hội trong mắt , như kiểu một con ở mạt rệt tìm cách trèo lên giường chủ, cô biết cắt mặt vứt vào đâu đây.

- Em xin lỗi , em kh.. em.. em.. - Cô bật khóc vì xấu hổ và sợ hãi.

- Kh đâu. Lúc nhỏ cũng hay bị mộng du mà. Cũng may là em kh ra ban c. À, mà hôm qua chưa hỏi em nữa, em đâu mà lạc tới khu phố sáu vậy?

Nụ cười hiền hậu và giọng nói dịu dàng từ đã làm cô bình tĩnh lại. Hóa ra, nghĩ rằng cô bị mộng du, thôi thì cô cũng chẳng phân trần gì nữa, thà mang l căn bệnh còn hơn mang tiếng mồi chài chủ.

- Em gặp thằng bé bị ta cướp vé số và trật chân ngồi bên đường nên em cõng nó về nhà, .. em quên mất đường. – Cô lí nhí đáp.

- Em làm việc tốt là đúng nhưng em nghĩ rằng nếu như em gặp xấu giữa đường thì sẽ xảy ra chuyện gì kh? – Đôi chân mày khẽ nhíu lại.

- Dạ, lần sau em kh dám nữa. Cũng may là .

Nói , cô l cớ nấu cháo và chạy như bay ra khỏi phòng. nói kh sai, lúc cô th m gã say rượu thì hồn vía của cô cũng bay lên chín tầng mây chứ đâu còn trên mặt đất.

Khóe môi Tg Vũ nhẹ mỉm một nụ cười hài lòng, cô gái mà để ý đúng là một tốt, bao dung khác đến quên cả bản thân .

Xem ra, mua cho cô một chiếc ện thoại để tiện liên lạc mới được, để cô tối cổ thế này chỉ khiến lo thêm thôi.

Chốn đô thành ngỡ như văn minh với những tầng lớp tri thức nhưng cũng là nơi tối tăm và ẩn chứa vô số tội phạm. Cô là đóa hoa sen thuần khiết, kh muốn ai v bẩn lên cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...