Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Ca

Chương 39: Thi San Mắc Chứng Mộng Du - 1

Chương trước Chương sau

Con đường đêm loang loáng những vũng nước đọng soi bóng đôi nam nữ đang liêu xiêu dìu nhau bước dưới màn mưa lạnh lẽo.

Bàn tay ấm áp của Tg Vũ khiến Thi San bất giác muốn giữ cho riêng . Thế nhưng, đó chỉ là suy nghĩ trong thoáng chốc bởi mặc cảm thân phận nghèo hèn, học hành kh tới nơi tới chốn lẫn những lời nói đong đưa bóng gió của Nhã Tiên đã lập tức dập tắt ước vọng ên rồ của cô.

Nếu như một tình yêu chân thành giữa hai giai cấp khác biệt thì mẹ cô đâu sống trọn hơn nửa đời trong tủi hận.

Thi San sẽ kh thể biết được đây là lần đầu tiên Tg Vũ dầm mưa vì một cô gái và cũng là lần đầu tiên lo lắng tột độ vì một dưng.

vốn thích mưa nhưng lại giận cơn mưa đêm này đã làm ướt áo con gái thương. Giá như phép mầu thì sẽ biến cô nhỏ lại để tiện bề chở che cô khỏi những hạt nước vô tình từ trời.

- Em vào tắm và thay đồ nh , để cảm lạnh thì kh ổn đâu. – Tg Vũ lên tiếng giục Thi San khi th cô cứ tần ngần chờ khóa cổng.

- Dạ.. dạ.

Cô run rẩy đáp và chạy vụt vì thật sự cô cũng lạnh đến mức muốn ngã lăn ra giữa sân.

Mãi tận lúc đứng dưới dòng nước ấm thì hai hàm răng của cô mới thôi gõ vào nhau và tinh thần cũng bình tĩnh lại để biết xấu hổ vì hành động nhào vào lòng vừa .

- Thi San ơi là Thi San, mày định mặt như thế nào đây?

Nếu thể thì cô muốn trốn luôn trong phòng, ít nhất là hết đêm nay nhưng ều đó là kh thể vì Tg Vũ vẫn chưa gì để bỏ vào bụng.

đã dầm mưa tìm cô thì cô nỡ bỏ mặc chứ? Hơn nữa, cô là giúp việc cho gia đình và việc chăm lo bữa ăn cho là bổn phận.

Vào khoảnh khắc Thi San đẩy cánh cửa phòng thì Tg Vũ cũng vừa lướt qua. Tr th cô, liền dừng lại.

Ánh mắt hai chạm nhau khiến cô bối rối, vội cúi đầu. Cô muốn th minh cho hiểu rằng cô vì giúp đỡ bé đáng thương mới thành ra cớ sự chứ kh cô ham hóng hớt mà lạc đường nhưng vì chưa lên tiếng chất vấn nên cô cũng khó mở lời.

- Em.. em chưa mua được mì. – Cô lo lắng nói.

- Kh đâu, th trong nồi hãy còn ít cơm nguội, em chiên lại cho là được, buổi tối cũng kh ăn nhiều. – vừa nói vừa chằm chằm vào bàn tay dán miếng băng cá nhân của cô.

Tg Vũ càng dịu dàng thì Thi San càng th lỗi. theo bóng dáng hao gầy của khuất dần dưới những bậc thang, cô chợt nhận ra đã gầy hơn nhiều.

Một tuần nay, cô vì trốn tránh mà kh để ý. Cô cũng kh biết còn bị choáng váng hay đau đầu nữa kh.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Trong gian bếp ấm áp lại như tái hiện khung cảnh của hơn một tuần trước. chậm rãi thái cà rốt và đậu ve, còn cô thì đánh trứng, bằm tỏi. Cả hai chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ tiếng d.a.o chạm xuống thớt và tiếng tỏi đang sôi trong dầu.

Chẳng m chốc mà dĩa cơm chiên đã hoàn thành. Tg Vũ bê ra bàn và lặng lẽ múc từng thìa cho vào miệng.

Ban nãy, vẫn chưa kịp mua thuốc và cơn sốt vẫn còn âm ỉ chưa dứt khiến chẳng muốn ăn. Th cứ gật gù như con gà bị rù nên cô đánh liều sấn tới bên .

- bị làm vậy? mệt ? Hay là cơm khô quá nên khó ăn? – Thi San lo lắng hỏi vì nhận ra sắc mặt Tg Vũ kh tốt.

- kh ?

Tuy nói vậy nhưng cô vẫn th ều bất ổn. Bàn tay nhỏ n nh chóng vươn ra và đặt lên vầng trán th minh. Hơi nóng từ đó lan sang khiến cô nhận ra đang bị sốt. lẽ nào vừa dầm mưa mà đã sốt ư? yếu đuối thế nhỉ?

- bị sốt , để em mua thuốc cho .

Dứt lời, Thi San liền quay lưng toan chạy nhưng Tg Vũ đã nh chóng vươn tay kéo cô lại. Mưa to gió lớn và sấm chớp thế này, cô nghĩ rằng sẽ để cho cô ? Cũng tại vừa lo cô bị ngấm nước nên đã quên mất việc cần mua thuốc mà cứ chăm chăm về nhà.

- Khuya quá , kh còn tiệm thuốc nào mở cửa đâu. – cười mệt mỏi.

- Vậy làm ? Mẹ em từng nói sốt cao quá sẽ bị ảnh hưởng dây thần kinh, bị khùng đó.

Câu nói của cô khiến phì cười vì kh thể nhịn nổi. cảm th cũng kh đến nỗi nào, một cơn sốt thể khiến cô chủ động đến gần và hỏi han, lo lắng cho thì cũng cam tâm tình nguyện.

Hơn một tuần nay, cô đột ngột xa lánh ra mặt nên th vô cùng khó chịu vì chẳng biết bản thân đã làm gì lỗi với cô.

- Kh tới mức đó đâu. Thôi, về phòng đây, em cũng nghỉ ngơi sớm , đừng thức khuya quá.

Bóng dáng cao gầy đã khuất từ lâu mà cô vẫn hoài thẫn thờ ngóng theo mãi, là vì cô nên mới bệnh, giờ thuốc thang lại chẳng , lỡ như xảy ra chuyện thì cô biết ăn nói làm với bà Hoàng Mai đây. Nghĩ tới nghĩ lui, cô đánh liều pha một ly nước ch đến trước phòng và gõ cửa.

Tr th cô gái đứng trước mặt , Tg Vũ ngạc nhiên nheo mắt.

Thi San trao ly nước cho mặt dày bảo ngủ đừng đóng cửa, để chốc chốc cô chạy sang c chừng, lỡ sự cố gì còn xoay sở kịp.

- Nếu kh do bị sốt thì em vẫn tránh mặt đúng kh? – Tg Vũ nghiêm giọng hỏi.

- Làm.. làm gì . Em tránh đâu, em vẫn ở trong bếp như bình thường mà. – Cô lắp bắp chống chế vì bị nói trúng tim đen.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...