Tình Ca
Chương 69: Chỉ Một Người Không Hiểu - 1
Thi San mải mắng chửi mà kh biết rằng bị cô chửi đang đứng sau lưng. Mãi đến khi múc cơm ra dĩa và toan mang đến bàn ăn thì cô mới th ánh mắt thất vọng của Tg Vũ.
- Em.. cơm chiên của đây ạ.
- Hóa ra trong mắt em, lại là một kẻ xấu xa như vậy.
Tg Vũ đón l dĩa cơm chiên từ tay cô đến bên bàn.
Thi San chẳng dám theo bóng lưng , chỉ im lặng, tiếp tục dọn rửa. Đằng nào cũng đã nghe hết , cô kh còn lời nào để biện minh hay giải thích cả.
Hôm nay, cô đã nôn nao được đặt tay lên phím đàn để thực hành biết bao nhiêu nhưng đã ngăn cản cô tới lớp học bằng những trò hết sức trẻ con.
Kim đồng hồ cứ vô tình quay và khi nó ểm tám giờ thì Thi San biết rằng lớp học cũng vừa tan. Cô ngồi lặng lẽ, tập nhịp tay trên phím đàn được vẽ trên gi.
Nỗi tủi thân càng lúc càng trào dâng khiến cô bật khóc. Những giọt nước mắt buồn tủi rơi xuống, làm nhòe những vết mực được Th Phong tỉ mỉ vẽ nên.
Dẫu muốn ra ban c hít thở chút gió trời cho lòng th thản nhưng Thi San lại sợ Tg Vũ sẽ vô tình th như trong đêm mưa hôm nào nên cô quyết định lên sân thượng. Trên đó vắng vẻ lại cao và quan trọng là kh ai cả.
Bầu trời đêm nay kh trăng, chỉ vài ánh lấp lánh và những ánh ện từ những khu chung cư xa tít tắp ngoài kia.
Cô lại nhớ quê , nhớ căn nhà dột nát, con đường mòn trơn trợt mỗi độ mưa về, cả nấm mồ hoang lạnh kh hương khói của mẹ và bà nữa.
- Mẹ ơi, bà ơi, con nhớ hai quá. Con làm đây?
Đôi tay cô từ từ bu khỏi lan can toàn thân cô khuỵu xuống. Những tiếng nức nở vang lên trong bóng đêm tĩnh mịch. Cô ngồi co cụm, gục mặt trên đầu gối, khóc như một đứa trẻ con. Cô kh biết cách chỗ ngồi kh xa trai đang lặng lẽ đứng .
Xen lẫn trong tiếng khóc của con gái là tiếng leng keng của những chiếc móc phơi đồ đánh vào nhau mỗi khi cơn gió thổi qua.
Chiếc áo sơ mi trắng tinh nổi bật trên nền tối khiến Tg Vũ càng thêm giận chính . Đã tự hứa sẽ mang nụ cười cho cô nhưng lại làm cô khóc.
- Thi San em.
Giọng nói dịu dàng cất lên, bàn tay ấm áp cũng vươn ra, chạm vào bờ vai gầy đang run lên theo từng tiếng nấc.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lúc này, Tg Vũ muốn ôm l cô gái bé nhỏ vào lòng mà vỗ về nhưng kh thể vì biết rằng ều đó quá đường đột. Cô đang ghét nhiều như vậy, âu yếm chỉ càng gây ra phản ứng ngược mà thôi.
- Em.. sợ mưa bất chợt nên lên để kéo cây phơi đồ vô. – Cô vội vàng đứng lên và tách dần khoảng cách giữa hai .
Dẫu biết lời nói dối này quá vụng về nhưng Thi San cũng kh còn cách nào khác. xuất hiện quá bất ngờ và cô hoàn toàn kh cơ hội để lau khô nước mắt. Cô cứ ngỡ đã ngủ sau khi ăn kh còn sót một hột cơm chiên nào.
- Tại vậy? Tại em lại nói dối ? Em nói em kh thích đánh đàn mà chỉ thích nghe khác đàn. – Giọng Tg Vũ chùng xuống, nặng trĩu buồn.
- Bởi vì em kh đủ tự tin rằng bản thân sẽ làm được. Cho đến khi em gặp lại Th Phong và nghe phân tích thì em mới dám thử sức.
Câu trả lời kia chẳng khác nào một cái tát dành cho Tg Vũ. Là đã kh đủ sức đủ tài để thuyết phục cô. Khi nghe cô bảo cô kh thích đánh đàn thì chỉ biết buồn rầu thất vọng mà kh nhận ra nỗi tự ti cô đang mang trong lòng.
- Vậy thì tại em kh nói với ? thể dạy em mà. Th Phong dạy nhiều học viên nhưng sẽ chỉ dạy cho mỗi em, như vậy em sẽ học được nh hơn.
- Em làm dám nói chứ? bận rộn học hành. Hơn nữa, em cũng chỉ là một giúp việc..
- xin lỗi. Thi San à, đừng để tâm những câu nói trong lúc tức giận được kh? chưa bao giờ xem em như một giúp việc, em hiểu mà, đúng kh?
Nước mắt lần nữa tràn qua khóe mi Thi San rơi xuống. Cô đương nhiên hiểu tình cảm mà Tg Vũ dành cho nhưng khoảnh khắc nghe chính miệng nói ra những lời vô tâm đó, cô kh khỏi tủi thân tủi phận.
Ông trời khéo trêu ngươi, lại để trái tim cả hai vương vấn hình bóng của nhau khi mà khoảng cách giữa hai thân phận quá ư khác biệt.
Cô và như đang đứng trên hai vách núi đối diện, chỉ thể chứ kh thể nào chạm tới nhau được.
- Nhưng mà.. em.. em muốn được tới trung tâm để học, em muốn học lên cao hơn, được cấp bằng nữa. kh thể cấp bằng cho em được. Em muốn trở nên chuyên nghiệp chứ kh là nghiệp dư. – Cô lí nhí bày tỏ.
- Kh cả. Em cứ học ở trung tâm, khi về nhà thì sẽ kèm cặp em thêm.
Lời vừa dứt thì Tg Vũ cũng nh chóng bước tới, nắm l bàn tay nhỏ bé kéo Thi San trở xuống tầng ba.
Ai đời trong nhà một tay chơi đàn nổi tiếng thế giới mà cô lại đến trung tâm để mò mẫm những nốt nhạc đầu tiên. Ít ra, cô cũng nên nói rõ với trước để chỉ cho cô các bước căn bản chứ.
Hơi ấm từ tay lan sang đã giúp cô nguôi ngoai nỗi nhớ cố hương. Cô kh ngờ đến một ngày cô lại dám trèo cao, đem lòng quyến luyến một trai giàu sang phú quý và tài năng như .
Bây giờ, cô mới hiểu cho lỡ lầm tuổi trẻ của mẹ . Một khi đã sa chân vào tình yêu, m ai kiểm soát được lý trí.
Chưa có bình luận nào cho chương này.