Tình Ca
Chương 70: Chỉ Một Người Không Hiểu - 2
- Th Phong dạy em những gì ? – Tg Vũ ấn cô ngồi xuống chiếc ghế trước cây đàn dương cầm trắng tinh và hỏi.
- Em mới học được kỹ thuật xếp ngón, lịch sử hình thành dương cầm, vị trí nốt nhạc. – Thi San thật thà trả lời.
Th nháy mắt ra hiệu, Thi San liền đặt tay lên phím đàn. Những th âm vụn vặt, đứt quãng và kh ý nghĩa gì vang lên từ đôi tay ngọc ngà khiến đôi môi nghệ sĩ khẽ mỉm một nụ cười.
cô chằm hăm vào cây đàn, chợt nhớ đến những tiếp xúc với chiếc máy tính lần đầu tiên. Bộ dạng của họ lúc đó cũng giống như cô, thật khó khăn để thao tác tất cả các ngón một cách nhịp nhàng.
- Hôm nay lẽ các học viên sẽ được học cách luyện ngón cơ bản. – Cô đột ngột dừng tay và nói.
- Em quên đang đứng cạnh em là ai ? sẽ dạy em ngay bây giờ.
Tg Vũ vừa nói vừa chỉnh lại tư thế ngồi đàn cũng như tư thế đặt tay của Thi San.
Ngay cả khi ngồi trước máy tính để đánh chữ thì cũng chẳng ai ngồi như cô cả. Lưng cô cong như con tôm và tổng thể cơ thể cô kh mang lại cảm giác thoải mái đúng với ý nghĩa mà âm nhạc sẽ mang đến cho con .
- Thi San, thả lỏng tay nào, đừng gồng. Ngón cái của em ngang hàng với ngón út. Các ngón tay cong tròn. Đầu em thẳng, cánh tay mềm mại.
Ngay khoảnh khắc đang tập trung để giúp cô chỉnh lại tư thế đúng nhất thì cô lại bị giọng nói trầm ấm và làn hơi thở thơm hương bạc hà của làm cho bất động. Cái cảm giác tê rân rân chạy nh khắp cơ thể quá đỗi lạ kỳ.
Lúc ở trong phòng tập đàn, Th Phong cũng từng cúi xuống và nhắc nhở cô nhưng kh khiến cô bấn loạn như thế này.
- À. Cái này Th Phong cũng nhắc nhở em nhưng em căng thẳng là lại quên mất. – Cô vội lên tiếng giải thích vì sợ Tg Vũ sẽ nghĩ sai về Th Phong.
- Âm nhạc là một liều thuốc bổ cho tinh thần nên em hãy tập cho bản thân giữ được một tâm trạng thoải mái nhất khi chạm tay lên phím đàn. Chỉ khi em thật sự thả hồn thì em mới thể thăng hoa được.
Bàn tay Tg Vũ nhịp nhàng trên những phím đàn và những âm th du dương cất lên.
Thi San thao tác của quá đỗi thuần thục thì đột nhiên cô th nản lòng. Th Phong nói tập nhuần nhuyễn từng bàn tay sau đó mới kết hợp mười ngón tay lại nhưng cô kh biết đến bao giờ cô mới thể làm được như Tg Vũ.
Tay thì còn hy vọng chứ tay trái thì khó lắm. Cô cảm giác như bàn tay trái kh thuộc về cô, cô kh ều khiển nó theo ý được, luôn bị hụt hẫng lưng chừng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Qua hết một phút thả hồn theo tiếng đàn, Thi San mới phát hiện ra bàn tay còn lại của Tg Vũ đang ôm l bờ vai .
lẽ cũng kh nghĩ gì nhiều và đây chỉ là một hành động vô thức trong lúc chỉnh tư thế ngồi đàn cho cô bởi vì sự tập trung của đang đặt vào cây đàn dương cầm đắt tiền.
Khi tiếng đàn vừa ngừng lại, Thi San liền giật quay sang phía Tg Vũ. Thế nhưng, vì cô ngước mặt lên nên đã khiến cho khoảng cách giữa hai gương mặt thu hẹp, ngỡ như chỉ cần cử động thêm chút xíu nữa thì môi mắt họ sẽ chạm vào nhau.
Trong đáy mắt in rõ dung nhan cô và trong đáy mắt cô khắc sâu hình ảnh của . Trong vô thức, cả hai cứ nhau hồi lâu. Kh gian lẫn thời gian dường như ngừng trôi, gió cũng thôi kh thổi đùa bức màn trắng rủ che những ô cửa.
Vào lúc Tg Vũ kh thể kiềm nén được, toan hôn lên đôi môi đối diện thì Thi San đã nh chóng quay mặt lệch sang một bên.
Nụ hôn dịu dàng của chạm vào mái đầu cô, như như kh, như cố ý như vô tình và muôn phần hụt hẫng.
- Kh biết bao lâu thì em mới thể đàn được như ?
Câu hỏi vừa thốt ra đã khiến Thi San xấu hổ ngay lập tức. Cô kh hiểu vì lại vuột miệng so sánh ánh trên trời với hạt cát trong sa mạc như vậy nữa.
Vốn dĩ cô định nói câu gì đó để cứu vãn tình huống lạ lùng này nhưng cuối cùng chẳng nói được một câu cho ra hồn.
- Sẽ nh thôi. Khi em thể làm chủ những khúc nhạc thì em sẽ hiểu rằng chơi đàn kh hề khó như em nghĩ.
Tg Vũ đứng thẳng lên, bàn tay cũng rời khỏi phím đàn lẫn bờ vai gầy của cô. muốn hỏi mối quan hệ giữa cô và Th Phong là như thế nào nhưng mãi chẳng thể mở miệng cất lời.
sợ rằng nếu cô nói cô cảm tình đặc biệt với Th Phong thì trái tim sẽ vỡ tan mất. Thay vì mong chờ câu trả lời từ cô, sẽ cố gắng biến bản thân thành đáp án cho câu hỏi " cô yêu là ai?".
- Hôm nay tới đây thôi. Cũng kh thể học trong ngày một ngày hai mà thành tài được. Em ngủ sớm . Ngày mai chúng ta tiếp tục. Và em cũng đừng lo lắng quá vì bên cạnh em là đã đạt giải nhất của cuộc thi piano quốc tế.
mỉm cười động viên cô nhàn nhã rời . Bóng dáng cao gầy khuất dần sau cánh cửa, chỉ còn lại tiếng bước chân khẽ cứ xa dần.
sẽ kh thể biết khoảnh khắc này, trái tim Thi San đang đấu tr dữ dội để ngăn đôi chân đừng chạy theo đàn mà cô yêu mến.
Nếu như biết rõ ngày mai là tận thế thì cô đã bất chấp mà đón nhận nụ hôn tình yêu từ và chẳng ngại ngần thổ lộ rằng cô thích nhiều.
Thế nhưng, cuộc đời này còn dài và chỉ mới hai mươi mốt tuổi. Tương lai của là c ty Tg Minh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.