Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 100: Những Mối Tình Câm - 2
Hạ Vân Th kéo rèm lại, quay trở về giường. Cô nghĩ mãi về bức ảnh đại diện của Dương Quang, một chú thỏ trắng cái mũi hồng.
Cuối cùng, cô l hết can đảm, n tin cho : ( về tới nhà chưa?)
Chỉ sau vài giây, cô đã nhận được tin n phản hồi từ : ( về đồn . Chắc tới sáng mới về nhà. Em còn đau nhiều kh? Nếu sốt thì uống thêm liều thuốc nhé.)
( làm việc cả ngày lẫn đêm ?) Cô nh chóng gõ.
(Ừ, kh thời gian cụ thể cho c việc của . vậy? Em th đáng thương à? tội nghiệp lắm đúng kh?)
Hạ Vân Th mỉm cười khi vào hình động mà gởi kèm tin n. Lời trêu chọc của khiến cô cảm th khoảng cách giữa và cô dường như đã được rút ngắn lại.
Nghĩ đến việc đang ở đồn, cô kh muốn làm phiền nữa mà nh chóng kết thúc cuộc trò chuyện bằng tin n với lý do cô buồn ngủ.
Một đêm bình yên trôi qua và khi bình minh vừa đến, tiếng chu báo thức thường ngày vang lên.
Hạ Vân Th nh chóng bật dậy và cô rít lên khi cơn đau từ chân truyền tới. Cô quên mất là đang bị thương và chỉ thể cử động nhẹ nhàng.
Đang khi cô nhăn nhó vì đau thì cánh cửa phòng vang lên hai tiếng gõ.
- Là mẹ hay vậy? – Hạ Vân Th tự hỏi tập tễnh đến mở cửa.
Khi th trước mặt là Phương Tiểu Kiều, cô thở phào nhẹ nhõm, quay trở vào và ngồi lại xuống giường. Cô đoán mẹ cô đã biết chuyện cô bị thương , nếu kh, bà sẽ kh tìm cô sớm như vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-100-nhung-moi-tinh-cam-2.html.]
- Quân Nghị nói hôm qua con bị thương vì ngã xe. con kh nói cho mẹ biết? Đưa mẹ xem nào.
Hạ Vân Th chìa cái chân bị thương ra cho mẹ xem.
Lúc trước, khi hai mẹ con ở hai nơi, nhiều lần cô bị thương còn nặng hơn nhưng vẫn một xử lý tất cả bởi cô biết gọi cho bà thì bà cũng kh mọc cánh bay về ngay được. Hơn nữa, cũng kh đến mức nguy hiểm đến tính mạng và cô kh muốn bà lo lắng.
Lâu dần đã thành thói quen, tự nhiên cô sẽ kh báo với bà khi cô bị thương nữa.
- Con còn chạy được. – Cô cười vui vẻ, trấn an mẹ .
- Chạy cái gì mà chạy. Quân Nghị nói , con cứ nghỉ ở nhà cho đến khi lành hẳn. Ngồi yên trong phòng cho mẹ, để mẹ bảo Lê Nhu mang bữa sáng lên cho con.
Vì th con gái kh bị thương nặng nên Phương Tiểu Kiều nhẹ nhõm hẳn ra. Ban nãy, bà cứ lo cô bị xây xát vùng mặt.
Thật lòng mà nói thì hai mẹ con bà chỉ cái mặt là vốn liếng lớn nhất, chứ gia thế, học vấn mà đem ra so với những phụ nữ khác thì thua xa.
Khi cánh cửa đóng lại, Hạ Vân Th nh chóng vào nhà tắm, vệ sinh cá nhân, làm thuốc vết thương thay đồ để làm.
Cô kh muốn nghỉ phép khi mà c việc còn đang dang dở. Cô khá cầu toàn, kh muốn phần c việc làm gần xong lại chuyển qua cho một khác, trừ khi cô bệnh liệt giường.
Năm phút sau, Phương Tiểu Kiều xuất hiện với chiếc khay đựng phần ăn sáng. Thực đơn cho bữa sáng hôm nay là bánh mì kẹp trứng ốp la và một cốc sữa nóng.
- Kh con nghỉ làm ? – Bà ngạc nhiên khi th Hạ Vân Th mặc đồng phục c sở.
- Con kh bị thương nặng, hơn nữa, con cần hoàn thành c việc của . Con sẽ bức bối nếu bị nhốt trong nhà. Dù thì con cũng chỉ ngồi một chỗ để làm hồ sơ thôi. Hôm nay kh khảo sát hay nghiên cứu thị trường gì cả. – Cô vừa nói vừa bỏ ện thoại và một số gi tờ vào chiếc túi xách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.