Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 101: Cô Không Phải Là Một Cô Gái Yếu Đuối - 1
Phương Tiểu Kiều thở dài. Đối với những nghèo như bà và cô thì m vết thương đó chẳng là gì, nhưng đối với Trần Quân Nghị thì gần như là đe dọa tính mạng của cô vậy. Bà biết là vì quá yêu cô nên lo lắng quá mức.
Tuy vậy, bây giờ cô đã bước vào giới thượng lưu, cũng là một phần của gia đình giàu này, nên bà cũng muốn cô nâng niu, quý trọng bản thân một chút, kh cần biến thành cái máy cày để kiếm tiền.
- Thôi vậy, mong m yếu đuối quá cũng khiến đàn mau chán. Dù gì thì m giỏi giang và giàu như Quân Nghị thường thích m cô gái cá tính, kh muốn dựa dẫm hơn. Như vậy họ mới mong muốn chinh phục. – Phương Tiểu Kiều buột miệng nói ra những ều mà vốn dĩ chỉ nên để trong đầu.
Hạ Vân Th vừa cắn một miếng bánh thì khựng lại. Cô nheo mắt mẹ .
- Mẹ vừa nói gì vậy ạ?
- Hả? À, kh gì đâu. Nếu con muốn làm thì ăn nh chứ mẹ th Quân Nghị đ.
Dứt lời, Phương Tiểu Kiều nh chân rời phòng, xuống dùng bữa sáng cùng chồng. Bà kh để ý đồng hồ nên kh biết Trần Quân Nghị sớm hơn mọi ngày.
Hạ Vân Th liếc đồng hồ tiếp tục dùng bữa một cách chậm rãi. Thật may vì Trần Quân Nghị đã trước. Nếu th cô cố chấp làm, sẽ lại ngăn cản. Cô cảm th kiệt quệ khi đối diện với sự quan tâm quá mức của .
- Con bé thế nào ? – Trần Quân Nghiêm hỏi ngay khi th vợ quay lại.
- Con bé đang ăn sáng. Nó đòi làm, kh chịu ở nhà. – Phương Tiểu Kiều vừa nói vừa ngồi xuống bên cạnh chồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-101-co-khong-phai-la-mot-co-gai-yeu-duoi-1.html.]
Trước khi bà cầm chiếc bánh mì lên, một chiếc hộp nhung màu x đậm mượt mà đã đập vào mắt bà, khiến bà sửng sốt trong vài giây.
Hôm nay là ngày kỷ niệm gì ?
- Mở ra . – Trần Quân Nghiêm lên tiếng.
Phương Tiểu Kiều ngoan ngoãn làm như lời nói. Khoảnh khắc nắp hộp mở ra, bà đưa tay lên che miệng vì quá xúc động.
Đây là chiếc nhẫn mà bà đã buột miệng khen khi th nó nằm trên ngón tay của vợ bạn vào đêm qua. Bà kh ngờ sáng nay đã tặng nó cho bà.
- Thích kh? – Ông hỏi.
- Thích ạ. Chỉ là… đã mua cho em nhiều nhẫn . – Tuy nói vậy nhưng bà thầm cầu mong sẽ mua cho bà nhiều nhiều nữ trang đắt tiền. Nếu như thể tặng một căn nhà giá trị nào đó cho bà thì càng tốt.
Nhưng lẽ bà kh biết rằng mơ ước đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực bởi trong suy nghĩ Trần Quân Nghiêm thì nhà chính là nhà bà, bà chỉ cần ở đây là được, kh cần một căn nhà của riêng bà. Thế nên, sẽ kh bao giờ tặng bà món quà như vậy.
- Cảm ơn xã. – Bà hôn lên má đeo chiếc nhẫn vào, sau đó vui vẻ dùng bữa.
Lúc Hạ Vân Th làm thì hai vợ chồng già đã lên sân thượng uống trà ngắm cảnh, thế nên cô kh cần chào tạm biệt họ.
Sau khi khởi động xe, cô lao ra khỏi cổng với tốc độ kh hề chậm bởi đã gần đến giờ làm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.