Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi

Chương 96: Hai Kẻ Thất Tình - 2

Chương trước Chương sau

Lúc này, Dương Quang cũng đã đưa Hạ Vân Th về đến lối vào khu nhà giàu.

Tuy ban nãy, ngỏ ý muốn gặp mẹ cô để chào hỏi bà nhưng cô từ chối với lý do vẫn chưa quá thân thiết với gia đình mới nên kh thể mời khách của vào nhà họ.

- Số ện thoại của em là gì? – Dương Quang đưa ện thoại của cho cô.

Hạ Vân Th nhận l, nhập số của vào ấn phím gọi, sau đó trả lại . Cùng lúc này, một chiếc taxi trờ tới và Dương Quang đưa tay vẫy.

- Hạn chế lại nhé. Nếu làm thì taxi, đừng lái xe máy, kh ổn đâu. – dặn dò.

- Vâng. Tạm biệt .

- Ừ, về đây, hẹn gặp lại em sau. – cười tươi và nh chân chui vào taxi.

Khi chiếc xe lăn bánh, Hạ Vân Th bất giác siết chặt dây túi xách.

Khoảnh khắc móc ví trả tiền và vô tình làm rơi bức ảnh của một cô gái, trái tim cô như rơi xuống vực sâu.

Bao nhiêu cảm xúc hỗn độn đã đ cứng vào giây phút đó, khiến cô thậm chí chẳng muốn mở miệng hỏi han về cuộc sống trong m năm qua của .

Đàn giữ ảnh một cô gái trong ví thì kh hỏi cũng biết cô gái mối quan hệ thế nào với ta.

- lại buồn nhỉ? Đàn trưởng thành, bạn gái là bình thường mà. Vân Th ơi Vân Th, dù thích đến thế nào thì cũng đừng làm kẻ thứ ba, được chứ? Tệ thật, ghen tị với cô gái . thật xấu xa.

Sau một hồi than vãn, cô lái xe về nhà.

Tâm trí cô ngập tràn bóng hình Dương Quang nên ngay cả khi Trần Quân Nghị mặc chiếc áo trắng, nổi bần bật giữa khoảng sân thì cô vẫn kh th , lướt qua như thể vô hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-96-hai-ke-that-tinh-2.html.]

Trần Quân Nghị sửng sốt, cau mày. Cô kh nên cho một lời giải thích ? thể phớt lờ như vậy?

Tuy dáng của cô chút tập tễnh nhưng khi kết hợp với khuôn mặt vô hồn lại chỉ khiến khác cảm giác cô đang thất thần.

- Vân Th. – gọi tên cô, nghe gần giống một tiếng gầm hơn.

Giọng mạnh mẽ và vang, khiến bước chân Hạ Vân Th dừng lại ngay lập tức và hồn cô cũng đã nhập vào. Lúc này, cô mới nhận ra cơn bão đang chờ .

Cô đã cho leo cây.

Lúc ở quán ăn, dù đã nhớ ra cuộc hẹn nhưng cô kh thể làm gì hơn. Cô kh thể lại mượn ện thoại của Dương Quang.

Và trên hết, lúc đó, cô kh thời gian để giải thích tình huống cồng kềnh xuất phát từ việc cô quên mất cuộc hẹn của trước mặt Dương Quang.

- … - Cô quay đầu, ngập ngừng lên tiếng.

- Em đã đâu vậy? Còn nói là kh tránh mặt . – Trần Quân Nghị kiềm nén lửa giận, giữ cho giọng ở mức thấp nhất thể.

- Em… em xin lỗi. Em định l đồ quay lại c ty nhưng cuối cùng lại lạc đường, thì bị cướp. Sau đó, em chờ cảnh sát bắt cướp để l lại túi xử lý vết thương. Điện thoại em hết pin…

- Em bị thương ở đâu? – ngắt lời cô.

- Chân… ở chân…

Cô còn chưa nói hết câu thì đã tiến lại, ngồi xổm xuống, kéo tà váy cô lên trước đôi mắt mở to vì kinh ngạc của cô.

Hạ Vân Th nhớ lại đôi bàn tay chơi vơi giữa khoảng kh của Dương Quang và kh thể kh so sánh. Hai đàn này thật khác nhau.

Dương Quang giữ ý tứ trước sau, trong khi Trần Quân Nghị hoàn toàn kh giữ khoảng cách với cô, thoải mái nắm tay, vuốt tóc cô bất cứ khi nào muốn, bây giờ thậm chí còn đang vén váy cô.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...