Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi

Chương 97: Quan Tâm Quá Mức - 1

Chương trước Chương sau

th những miếng băng gạc lớn trên chân cô và cổ chân đang sưng vù của cô, cơn giận của tan biến, chỉ còn lại nỗi đau lòng.

cảm th bản thân thật tội lỗi khi nghĩ rằng cô đang tung tăng cùng một gã đàn khác. thậm chí còn nghĩ ra những câu từ để chế giễu cô.

Hít một hơi thật sâu, bu tà váy cô ra, đứng thẳng dậy, đột ngột bế bổng cô lên.

- Ối. – Hạ Vân Th bị bất ngờ, chỉ thể kêu lên một tiếng và theo phản xạ ôm l cổ .

Ở khoảng cách quá gần, cô cảm th như toàn thân bị bao phủ bởi mùi hương bạc hà lạnh lẽo của . Trái tim cô đập như trống đánh, kh vì cảm giác rung động như khi đối diện Dương Quang, mà là vì sợ hãi.

Sau khi liếc gương mặt tái nhợt của cô, Trần Quân Nghị bế cô vào nhà, gọi Lê Nhu mở khóa phòng.

Các cô hầu gái kh thể nghe được cuộc trò chuyện của họ nên kh biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ thể đứng hóng dưới cầu thang để xem chủ gì cần sai bảo kh.

- Gọi Trịnh Khải. – đặt Hạ Vân Th xuống giường và nói với Lê Nhu.

- Em đã đến phòng khám đa khoa , chỉ là trầy xước ngoài da và bong gân thôi. – Hạ Vân Th vội lên tiếng, cô th kh cần làm phiền Trịnh Khải.

- Gọi Trịnh Khải.

Ngay khi lặp lại câu nói, Lê Nhu lập tức gật đầu rút ện thoại ra, vừa rời khỏi phòng vừa nhấn số gọi Trịnh Khải.

Căn phòng chỉ còn lại hai khiến Hạ Vân Th vô cùng lúng túng. Cô ngồi trên giường, còn Trần Quân Nghị đang quỳ bên dưới, đặt bàn chân cô lên đùi , tay nhẹ xoa vết sưng t.

ma mới tin kh tình cảm nam nữ với cô. Chẳng ai lại thương một kh cùng huyết thống đến mức quan tâm quá mức như thế này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-97-quan-tam-qua-muc-1.html.]

Càng nghĩ, cô càng sợ và rối bời, toàn thân đổ mồ hôi lạnh, dấu hiệu tuột huyết áp.

- , em muốn tắm, ra ngoài nhé. – Cô l hết can đảm, đề nghị.

- Chân em thế này tự tắm được? – buột miệng hỏi.

Hạ Vân Th trợn mắt. “Gì vậy trai? Đừng nói với muốn tắm cho nhé.”

- Em còn được mà. Kh đâu. Ban nãy em còn chạy xe về được đ thôi. đừng lo quá, nhé. – Cô cười như mếu.

Đã từng biết trong quá khứ, đã từng biết m.á.u lạnh thế nào nên dù khó chịu thì cô vẫn dịu dàng, nhỏ nhẹ với . Mẹ cô và cô vẫn cần một nơi nương tựa giữa thành phố xô bồ này.

Cho đến khi đôi cánh của cô thật sự cứng cáp, cô duy trì “tình em” với Trần Quân Nghị.

Cô chỉ hy vọng đừng nói ra lòng , cứ để mập mờ như vậy cho đến ngày cô thể rời dù rằng cô biết khoảng thời gian đó sẽ khiến cô hít thở kh th.

Trần Quân Nghị miễn cưỡng đặt chân cô xuống quay lưng, sải bước ra ngoài.

Ngay khi cánh cửa đóng lại, Hạ Vân Thành liền tiến đến tủ quần áo, chọn một chiếc váy kín đáo bước vào nhà tắm.

né các vết thương nên cô tắm hơi lâu. Khi cô bước ra cũng là lúc tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên.

- Vào ạ. – Cô nói to.

Cánh cửa mở ra ngay lập tức và hai đàn cùng lúc bước vào.

Hạ Vân Th gật đầu nhẹ, thay cho lời chào Trịnh Khải. Cô cảm th hơi áy náy với . Nghĩ lại thì làm bác sĩ riêng cho gia đình giàu cũng chẳng thoải mái gì, đêm hôm khuya khoắt, đang ngủ cũng thể bị dựng dậy bất cứ lúc nào.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...