Tình Yêu Của Người Đàn Ông Từng Bắt Nạt Tôi
Chương 98: Quan Tâm Quá Mức - 2
- Chào em gái nhé. Ôi, em còn được mà. Lê Nhu hối làm cứ tưởng em nằm liệt giường . – Trịnh Khải cười thật tươi, trêu chọc cô.
- Nói nhiều quá, xem cho em . – Trần Quân Nghị cau mày.
- Được , được . Nào, ngồi xuống em gái. Mới xe m bữa mà đo đường , em bằng lái xe chưa vậy? Cũng thể là em mua xe mới mà kh mời một bữa ăn nên mới xui vậy đ.
- Cái lưỡi của … – Trần Quân Nghị rít lên.
Hạ Vân Th cúi đầu, che giấu nụ cười của .
Gã bác sĩ này cứ như được sinh ra từ sân khấu hài vậy. Chỉ dăm ba câu nói của cũng khiến tâm trạng cô vui vẻ hẳn ra. Nếu bệnh nhân vấn đề về ruột, cô e họ sẽ bị m lời của chọc cười đến mức khỏi hồi phục được.
Trịnh Khải nụ cười của cô, lòng bỗng th mềm mại như một cục b nhỏ đang lăn tròn trong đó. cẩn thận nâng chân cô lên và kiểm tra, sau đó gỡ lớp băng gạc cũ ra, dùng thuốc do tự bào chế bôi cho cô, sau đó băng lại.
- Chỉ bị bong gân nhẹ thôi. Cứ bôi thuốc này, xoa bóp nhẹ nhàng, đảm bảo kh tới một tuần là em chạy nhảy được ngay. – luyến tiếc xoa nhẹ cổ chân cô, kh muốn bu ra.
Trần Quân Nghị ngồi trên ghế, chằm chằm vào hai bàn tay của bạn . thể kh hiểu tâm tư đen thui của Trịnh Khải chứ.
Thế nhưng, ta đang l cớ chữa bệnh để chạm vào cô nên biết nói đây? Ai bảo chỉ tin tưởng mỗi ta chứ?
- Vậy thì em nghỉ làm vài hôm , hạn chế cử động sẽ mau lành hơn. – lên tiếng sau hồi lâu im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-cua-nguoi-dan-ong-tung-bat-nat-toi/chuong-98-quan-tam-qua-muc-2.html.]
- Cũng kh cần thiết nghỉ làm, đứng nhẹ nhàng, đừng mang giày cao gót hay nhảy lambada là được. – Trịnh Khải nói, biết đó là lời nhắc nhở dành cho nên lập tức bu chân cô ra và đứng dậy.
- Vâng, đến c ty thì cũng ngồi một chỗ thôi. – Cô gật đầu.
Hạ Vân Th c nhận rằng thuốc của Trịnh Khải hữu hiệu, cảm giác nóng nóng khiến cổ chân cô bớt đau hẳn, cô thể thoải mải cử động.
- Em ăn tối chưa Vân Th? – Lúc này, khi đảm bảo rằng cô kh gì đáng ngại thì Trần Quân Nghị mới cảm th đói bụng.
- Em ăn , em đói quá nên ăn sau khi băng vết thương xong. – Cô đáp.
- thì chưa ăn, đói quá mất. vừa mới đục đầu từ trong bệnh viện ra thì của gọi, chưa kịp ăn uống gì. – Trịnh Khải vừa thu dọn các dụng cụ y tế vừa nói.
- Vậy xuống nhà ăn với luôn, để bảo làm hâm nóng thức ăn.
Nói , Trần Quân Nghị tự nhiên bước đến bên giường, đỡ Hạ Vân Th nằm xuống kéo chăn đắp cho cô.
Cô như kẻ ngốc, kh kịp phản ứng hay nói gì, chỉ ngoan ngoãn phối hợp với .
Trịnh Khải trố mắt , khóe môi giật giật. Vết thương của Hạ Vân Th kh nặng đến mức dìu đỡ. Gã đàn này đang làm quá lên.
thầm thán phục bạn . Xem ra Trần Quân Nghị cũng chủ động thể hiện tình cảm đó chứ, nhưng nếu cứ im lặng thì mọi , bao gồm cả Hạ Vân Th đều sẽ nghĩ rằng đó là tình em.
- Nghỉ ngơi ở nhà vài hôm , kh là nhà này kh nuôi nổi em. – Trần Quân Nghị nói, vẫn giữ nguyên lập trường kh cho cô làm của .
Chưa có bình luận nào cho chương này.