Tình Yêu Phong Vân
Chương 1: Ngày Gặp Lại - 1
Trời lại đổ mưa, cơn mưa dai dẳng kh dứt. Thủy Nguyệt ngồi bên khung cửa sổ tr ra con đường trải nhựa nhạt nhòa trong màn nước. Đã bao nhiêu năm trôi qua nhưng lòng vẫn kh nguôi ngoai chuyện xưa cũ. Quãng thời gian bên đàn cô yêu đã dệt nên câu chuyện tình như mộng.
Cô là con gái một giúp việc trong gia đình , sau này, khi mẹ mất thì cô vẫn ở lại nhà họ Vương tiếp tục c việc. Mối quan hệ chủ tớ ban đầu dần chuyển sang thứ tình yêu thuần khiết.
Đám cưới trong mơ tưởng chừng như sắp diễn ra, mọi đều nói cô là chuột sa chĩnh gạo. Ấy thế mà tất cả phút chốc tan như bong bóng mưa hạ. Vào ngày hai vừa chụp ảnh cưới xong thì mẹ đã gặp riêng cô.
Bà cho biết tình hình tài chính của Thịnh Thế chẳng m khả quan, các khoản vay ngân hàng đến hạn kh trả. Thiên kim tiểu thư tập đoàn Hoàng Hải là Hoàng Như Ý, cũng là bạn học của đề nghị được giúp đỡ c ty vượt qua giai đoạn khó khăn nhưng với ều kiện cô trở thành nữ chủ nhân của Thịnh Thế.
Vậy là, Thủy Nguyệt đồng ý rời , vì cảm th bản thân nợ họ quá nhiều. Mẹ đối với mẹ con cô trước giờ đều tốt, học phí của cô cũng một tay bà lo liệu, ân tình này khó mà trả hết, nay bà đã xuống nước cầu xin, cô nỡ lòng nào mặt dày nán lại.
Đ qua, xuân đến, thắm thoắt bảy năm trôi qua kể từ ngày cô rời khỏi ngôi nhà chứa đựng cả một trời kỷ niệm . những niềm vui và nỗi đau tưởng chừng đã vùi chôn theo năm tháng nhưng cuộc sống vốn thích trêu chọc con nên một lần nữa xui khiến cô gặp lại mà chính cô kh hề hay biết.
Đó là một buổi chiều mùa đ, tiết trời se lạnh lất phất những hạt mưa, bầu trời một màu xám xịt. Hơn ba năm làm việc tại Thịnh Vũ, hầu như hôm nào cũng tối mịt Thủy Nguyệt mới về, nhưng hôm nay thì lại là ngoại lệ vì đã chuyển đến c ty tổng, sáng mai, cô còn xuống tỉnh C sắp xếp chọn cảnh cho bộ phim chuẩn bị khai máy.
Ngước đồng hồ đã năm giờ rưỡi chiều, mọi đều về hết từ lâu, Thủy Nguyệt đứng dậy thu dọn tài liệu, dáng vẻ chút mệt mỏi, nhưng động tác vẫn nh chóng. Chiếc ô màu tím nhạt vừa bung ra thì nghe giọng nói phía sau lưng vang lên.
- Cô thể cho bạn nhờ tới bãi để xe được kh? đang bị cảm.
Thủy Nguyệt quay sang hai đàn đều mặc tây trang, dáng dấp cao ráo. vừa cất tiếng thì nói cười tỏ vẻ thân thiện, kế bên một mặt lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm tr còn xám xịt hơn cả bầu trời hôm nay. Vì đang bị cảm nên giọng cô qua lớp khẩu trang hơi chút nghèn nghẹt.
- Được.
Vỹ Đình chẳng nói chẳng rằng, bước lên chui tọt vào, Thủy Nguyệt theo phản xạ nhón chân đưa chiếc ô lên cao, đoạn, quay sang còn lại, nghiêng đầu.
- vào chung luôn.
Tình hình là một cô gái thấp bé đứng giữa che ô cho hai đàn cao lớn hai bên quá là kh hợp hoàn cảnh. Thủy Nguyệt liền lên Vỹ Đình, cất tiếng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- à, cao nhất nên đứng vào giữa và cầm ô thì mới kh ai bị ướt.
Vỹ Đình cúi xuống cô chằm chằm, Tuấn Kiệt nghe thế thì giật nảy lên.
- Vẫn là để cầm tốt hơn.
- Kh .
Vỹ Đình vừa nói vừa đưa tay đón l. Tuy chiếc ô khá lớn nhưng che cho ba trưởng thành xếp hàng ngang thì đúng là chẳng thể che hết. Th vậy, Thủy Nguyệt vội bước lên phía trước để tém gọn vào, tránh việc hai kẻ ké bị ướt.
Từ cửa chính đến bãi đỗ xe kh quá xa, nhưng vì phối hợp trước kẻ sau cho khỏi giẫm lên nhau nên chẳng ai dám nh. Qua m phút rốt cuộc cũng tới.
- Cám ơn cô. - Tuấn Kiệt hơi cúi đầu, hạ giọng.
- Đừng khách sáo.
Thủy Nguyệt nhận chiếc ô từ tay Vỹ Đình, khẽ đáp lời xoay bước . Vỹ Đình sau khi trả ô thì cứ thế mở cửa xe ngồi vào còn tên trợ lý vội rướn cổ nói với theo.
- là Trương Tuấn Kiệt.
- Đỗ Thủy Nguyệt.
Cô kh quay đầu, chỉ giơ cao tay vẫy vẫy, cất tiếng lớn đáp lại và bước vội ra cổng. Tuấn Kiệt theo dáng mảnh mai của cô khuất dần trong màn mưa, mơ màng th cả dáng của sếp cũng đang nhằm hướng đó mà lướt qua.
- Giờ chúng ta đâu đây sếp?
vừa thắt dây an toàn vừa hỏi, xong, chẳng nghe ai trả lời. Ngước lên gương chiếu hậu chẳng th Vỹ Đình đâu, quay đầu phía sau thì trống trơn. ngạc nhiên vô cùng, rõ ràng th sếp lên xe trước cơ mà. Chợt nhớ tới ban nãy, hốt hoảng nhận ra kh hoa mắt, vội vàng lái xe đuổi theo.
Chưa có bình luận nào cho chương này.