Tình Yêu Phong Vân
Chương 2: Ngày Gặp Lại - 2
Mưa ngày càng nặng hạt, Vỹ Đình , trái, cố gắng tìm kiếm cô gái che chiếc ô tím ban nãy. Trước mắt là những chiếc ô đủ màu xen lẫn vào nhau, lôi lôi kéo kéo tới hơn cả chục nhưng đều kh là cô. Giữa dòng xe đ đúc chiều tan tầm, bất lực thở dài trong màn mưa, gương mặt đầy nỗi thất vọng lê bước quay lại Thịnh Vũ.
Đường lúc này đã dần thưa thớt, dưới ánh sáng của ngọn đèn cao áp, Thủy Nguyệt đưa tay vẫy vẫy chuyến xe buýt cuối cùng. Vỹ Đình vừa chớm th cô thì như bừng tỉnh, vội vã lao đến. Chiếc xe buýt tách khỏi lề chạy thẳng, vừa đuổi theo vừa kêu tên cô, tiếng kêu hòa lẫn trong tiếng mưa nghe thê thiết.
- Tiểu Nguyệt, Tiểu Nguyệt… em dừng lại cho , Tiểu Ngu… y… ệt.
Kêu đến khản cả giọng, chạy đến chùn cả chân. Cảnh tượng bảy năm về trước lần nữa hiện về trong tâm trí , một mớ hỗn độn trước mắt mờ dần, mờ dần…
Mãi khi nghe tiếng mở cửa và th nữ y tá dáng nhỏ n tiến vào, cúi đầu chào nhã nhặn thì mới nhận ra đang trong bệnh viện, lòng chút bất mãn về bản thân hôm qua thế nào mà lại ngất như vậy.
- đã kh còn sốt nữa . - Nữ y tá khẽ mỉm cười, nhẹ giọng.
Vỹ Đình kh đáp lời, với tay l ện thoại, bấm số gọi Tuấn Kiệt.
- Tới đón .
- Em đang làm thủ tục xuất viện, em lên ngay đây sếp.
Tuấn Kiệt vội vã l biên lai thu phí chạy te te lên phòng bệnh. Đêm hôm qua, nói dối với mẹ Vỹ Đình rằng tiếp khách say quá nên ngủ lại c ty chứ nào dám khai ra sự thật.
Chỉ mười phút sau, chiếc xe hơi bóng loáng lao vun vút trên đường. Tuấn Kiệt vừa lái vừa nhướn mắt gương chiếu hậu, miệng muốn nói gì đó nhưng lại thôi, ngập ngừng cả buổi, bộ dạng tr khá buồn cười.
- Chuyện gì? - Vỹ Đình cất tiếng hỏi, mặt vẫn cúi xuống ện thoại, kh ngẩng lên.
- Sếp à, về nhà luôn hay đâu?
- Tới c ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/tinh-yeu-phong-van/chuong-2-ngay-gap-lai-2.html.]
- Vâng, nhưng kh nghỉ ngơi chút ?
- Kh cần. Cô gái hôm qua, giúp tìm tư liệu của cô .
- Sếp cứ yên tâm giao cho em. - Tuấn Kiệt cười đắc chí, ều tra khác là nghề tủ của cơ mà.
Thịnh Vũ hôm nay đón hết đoàn khách hàng này sang đoàn khách hàng khác, Vỹ Đình th chưa được khỏe nên chỉ ở lỳ trong phòng làm việc, chuyện ngoại giao cứ phó mặc cho Kiến Quốc.
Kiến Quốc tiếp khách từ sáng tới chiều kết quả là cổ họng khô khốc, mặt mũi bơ phờ. Vừa bước vào phòng Vỹ Đình, đập mạnh hai tay lên bàn, mang niềm oán giận.
- đệ, muốn được chuyển c tác.
- Vì ?
- Kh cả, kh muốn suốt ngày tiếp khách thế này.
- Chỉ hôm nay mới thế thôi.
- hôm nay chắc c hôm mai, là một nhiếp ảnh gia chính hiệu, tại kh để làm bên mảng giải trí, truyền th chứ? Nơi đó sẽ phát huy tài năng của .
- Kh đã tiếp gần chục đoàn khách hôm nay ? làm tốt mà.
- Nhưng buồn chán vì kh đúng sở trường. Vỹ Đình à, ều lão Nhược sang quản lý mảng này , để thay lão quản mảng giải trí, thế nào hả?
- Kh được.
- Vì ?
- Thiếu gia, đây là c việc kh trò chơi. Yên tâm, vài ngày nữa sẽ đến gánh vác giúp, lúc rảnh rỗi thể tới chỗ Vương Nhược để thỏa mãn đam mê, còn chức giám đốc dự án này chắc c kh thể đổi được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.