Tình Yêu Phong Vân
Chương 115: Cầu Hôn - 1
Gần năm giờ chiều, Mạc Cách Tùng vừa ngồi vào ghế lái chuẩn bị về nhà thì th ện thoại reo lên, vội vã l ra xem, hóa ra là nhắc nhở đưa tiền. Hôm trước, kh đem nhiều tiền mặt nên chỉ mới đưa hai tháng tiền cho dì nấu cơm. Vì não cũng thuộc họ cá vàng nên cài đặt nhắc nhở cho nhớ.
Vuốt lên, vuốt xuống một hồi, bấm gọi Hạ Hạ để l số tài khoản của cô chuyển qua cho nh. Gọi tới gọi lui mà đầu máy bên kia chẳng chút tín hiệu nào, thế là, rút tiền mặt lái xe chạy đến khu nhà trọ.
Thi Hân đang học bài trong nhà, th Mạc Cách Tùng lủi vào thì mừng ra mặt.
- Mạc đại thần.
- Ừ. Chị em đâu , nhà kh? – gật đầu, hỏi vội.
- Chị làm chưa về, đến việc ạ?
- Đưa cho dì nấu cơm nhé, một năm luôn.
Nói xong, Mạc Cách Tùng đặt chiếc phong bì vào tay cô bé nh chóng rời . Vừa ra đến đầu ngõ thì th Hạ Hạ cũng đang bước vào. Vì đứng suốt tuyến xe buýt để nhường chỗ cho già nên tr bộ dạng cô khá mệt mỏi, lướt qua mà chẳng nhận ra luôn, cứ như là tàng hình vậy.
- Du Thi Hạ. – Mạc Cách Tùng chau mày, cất tiếng gọi.
- A. Mạc đại chủ tịch. – Hạ Hạ vội vã cúi chào ngay khi nhận ra .
- Gọi thế nào thì gọi một kiểu thôi, gì mà Mạc đại chủ tịch?
- Là do quen miệng. Mạc chủ tịch, đến đây?
- đưa tiền cơm. Điện thoại của cô làm mà gọi kh được?
- làm rớt nên để ngoài cửa hàng cho ta sửa.
- Ừ. Thôi, đây, tạm biệt. - gật gù bước ra xe.
Hạ Hạ đứng theo đến khi chiếc xe khuất hẳn mới tiếp tục vô. Cả dãy nhà trọ th nào đẹp như diễn viên Mạc Cách Tùng ghé vào chỗ của hai chị em thì cứ đứng nhòm ngó, bàn tán mãi. M đứa trẻ con còn l hình ra so xem thần tượng hay kh. Cũng may là họ cứ ngờ ngợ chứ nếu kh e rằng sẽ bị xâu xé đến chẳng còn m giáp mà bước ra khỏi đây.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Trên đường về nhà, nhận được ện thoại của ba , bảo rằng cả hai bà hôm nay hẹn nhau ăn bên ngoài đổi gió nên Mạc Cách Tùng ghé vào nhà hàng dùng bữa tối cùng họ luôn. Lúc lái xe vào bãi đỗ thì nhác th Kiến Quốc cũng vừa từ chiếc ô tô sang xịn chui ra.
Từ lúc ở sân bay về, Kiến Quốc ngủ li bì đến tận chiều tối. Khi mở mắt thì xung qu đã lên đèn. Cảm giác hơi đói nên cố bật dậy, thay đồ ra ngoài ăn.
Vì hay đến tiếp khách tại nhà hàng này nên nhân viên biết cũng nhiều. Nữ tiếp tân th thì cúi đầu chào lễ phép.
- Lâm phó tổng.
- Quản lý đâu? kh th ta?
- đang bận một chút trên sân thượng ạ.
- Ai thuê mướn gì trên đó ?
- Dạ, hôm nay là ngày chủ tịch cầu hôn bạn gái, nên mọi đều muốn mọi thứ được chỉn chu ạ.
Kiến Quốc nghe xong thì chẳng hỏi thêm gì nữa, mắt rũ xuống trầm ngâm một đỗi rời . Nữ tiếp tân theo ngạc nhiên, thầm nghĩ phó tổng này vào đến nơi chưa ăn mà đã no .
Rảo khắp các con đường, Kiến Quốc chẳng còn th đói no gì nữa. Đưa mắt những cặp tình nhân đang tựa vào nhau, tâm sự trên cầu khiến càng thêm chạnh lòng. Đang chìm trong phiền não thì tiếng chu ện thoại reo lên tưng bừng, nheo mắt , cứ nghĩ rằng thằng nhóc Lộ Tinh Văn bấm nhầm số.
- Gì vậy nhóc? – cất tiếng cộc lốc.
- làm vài ly với nhé. – Giọng Lộ Tinh Văn bên kia khẩn khoản.
- muốn mặt bự lên nữa mà rủ uống rượu vậy?
- Kh , con nhóc Phó Tâm Dao cứ bắt dẫn nó ăn, lão Vương nhà kh chịu cùng nên rủ , nó uống ghê lắm, sợ gãy mất.
- Ở đâu?
Sau khi địa chỉ, Kiến Quốc mỉm cười, quay đầu xe. Nghĩ đang buồn ngủ thì gặp chiếu m, thôi thì lết vào ngủ đại vậy. Làm vài ly cho tối về yên giấc cũng tốt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.