Tình Yêu Phong Vân
Chương 116: Cầu Hôn - 2
Đúng tám giờ tối, Thủy Nguyệt vừa trang ểm xong thì Vỹ Đình đến đón cô. Xe chạy hết m con đường quẹo vào khu nhà hàng khách sạn nổi tiếng bậc nhất thành phố. Cô ngạc nhiên quay sang , nói là ăn thôi chạy tới tận đây thế nhỉ.
Bước vào thang máy, Thủy Nguyệt th toàn cảnh thành phố dần thu nhỏ lại, cảm giác hơi choáng ngợp nên bất giác siết chặt l bàn tay Vỹ Đình. Gần tới nơi thì đột nhiên bước ra phía sau, đưa hai tay bịt mắt cô.
- Vỹ Đình à, làm gì vậy?
- Yên nào, theo .
Khi bu tay, cô ngạc nhiên đến sững sờ. Khung cảnh trước mặt ngập tràn trong nến và hoa hồng, giai ệu lãng mạn của bản tình ca nhè nhẹ vang lên. Chưa kịp định thần, quay sang thì th đang ôm một bó hồng lớn.
Vỹ Đình từ từ tiến đến, nhẹ nhàng đặt bó hoa vào tay Thủy Nguyệt. Đoạn, lùi lại, quỳ một chân xuống, trên tay là chiếc nhẫn kim cương đắt giá nằm trong bộ sưu tập Khuôn Vàng Thước Ngọc. Cô bị bất ngờ đến nghẹn ngào, đưa bàn tay lên môi, ghì chặt để ngăn cơn xúc động.
- Em à, đàn đang quỳ trước mặt em đây đã độc thân ba mươi bốn năm . Xin em hãy giúp kết thúc đời độc thân này. Xin em hãy nhận l tình yêu của và nhận l cuộc đời của . Thủy Nguyệt, hãy làm vợ nhé.
Gương mặt Thủy Nguyệt lúc này đã đầm đìa nước mắt, chẳng thốt nên lời, chỉ gật đầu đưa tay ra. Vỹ Đình cũng cố ngăn cơn xúc động, dịu dàng đeo nhẫn vào tay cô. Hình ảnh từng cầu hôn cô năm xưa lại ùa về trong tâm trí, tin rằng lần này cô sẽ chắc c thuộc về mãi mãi.
Khẽ cúi xuống, Thủy Nguyệt đỡ Vỹ Đình đứng lên. nhẹ nhàng hôn lên những giọt nước mắt hạnh phúc rơi trên gương mặt cô, cuối cùng, dừng lại trên bờ môi, triền miên kh dứt. Đến khi những b pháo rực rỡ nhuộm sáng bầu trời thì mới bu cô ra và cùng nhau dùng bữa.
Chẳng thua kém gì các nhà hàng sang trọng, m quán rượu bình dân ven đường càng về tối càng đ khách. Sau khi ăn uống no say, Phó Tâm Dao đột nhiên hứng sảng, lầy lội bắt hai đàn đưa hát karaoke để nhả hơi cho tỉnh. Hai gã thất tình cũng chưa muốn về sớm nên chiều ý cô nàng luôn.
Lộ Tinh Văn xung phong hát trước. là ca sĩ chuyên nghiệp nên khỏi bàn cãi, hai ngồi bên dưới nghe xong liền vỗ tay đôm đốp. Tiếp đến là Kiến Quốc, khi cất tiếng hát lên, Lộ Tinh Văn nhíu mày còn Phó Tâm Dao thì nhăn mặt. Lúc trở xuống, Phó Tâm Dao quai dài cặp môi, chê bai.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Lâm phó tổng à, giọng mà ru trẻ con thì chúng ngủ kh nhỉ? hát như đọc rap vậy chứ? kh học môn âm nhạc đúng kh?
- ? Cô đang làm ban giám khảo đ à? giỏi thì lên hát cho nghe xem nào? – Kiến Quốc bặm môi, thách thức.
Phó Tâm Dao xiêu xiêu, vẹo vẹo bước lên, bấm chọn một bản ballad nhẹ nhàng. Khúc nhạc dạo du dương làm hai đàn bên dưới cũng ngả qua ngả lại làm sóng nền cho cô.
Đến khi vô nhạc thì cả hai giật nảy lên, nhạc đường nhạc mà giọng đường giọng, lúc nhạc lên cao thì cô xuống thật thấp, lúc nhạc xuống thấp thì cô lại lên cao, còn chẳng thèm màn hình, tự sáng tác lời ráp vô tùm lum tà la.
Lộ Tinh Văn cứng đơ cả , chưa bao giờ nghe một giọng ca kinh ển đến kinh khủng như vậy, này là kh chỉ vào lòng mà còn phá hủy luôn lục phủ ngũ tạng chứ.
- Ôi trời, Kiến Quốc, nhạc ballad đây ?
- Ba lát, bốn lát gì chứ, th nó xẻ bài hát của ta thành mười lát luôn . - Kiến Quốc đưa tay bóc một trái nho cho vào miệng, vừa nhai vừa nói.
- biết thế này thì chẳng bao giờ đồng ý dắt nó hát đâu.
- Đ, thờn bơn méo miệng còn bày đặt chê trai lệch mồm, ban nãy nó còn chê đ.
Bài hát vừa dứt thì Lộ Tinh Văn vội vàng nhấn chu gọi phục vụ vào tính tiền, sợ cô nàng ca thêm bản nữa chắc toang luôn cái lỗ tai. Hai th toán xong liền tóm l Phó Tâm Dao lôi ra xe vì cô cứ đòi hát thêm vài bài nữa.
Kiến Quốc thì tốt , chạy thẳng một mạch về nhà, mừng như thoát được một kiếp. Chỉ tội cho Lộ Tinh Văn, bị Phó Tâm Dao tra tấn lỗ tai suốt cả quãng đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.